Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

Huyền Chi - tác giả bí ẩn của ca từ Thuyền viễn xứ

Huyền Chi - tác giả bí ẩn của ca từ Thuyền viễn xứ
(Copy từ  http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/20170108/huyen-chi-tac-gia-bi-an-cua-ca-tu-thuyen-vien-xu/1248772.html , tác giả: Phạm Công Luận; đã đăng ngày 08/01/17 lúc 10:02.)
TTO - Trong một tập sách in những ca khúc của nhạc sĩ Phạm Duy, ông có đưa vào một câu dưới bài Thuyền viễn xứ: “Huyền Chi, cô ở đâu?”. Đó cũng là câu hỏi của tôi khi nghe lại ca khúc đầy ắp cảm xúc này.

Huyền Chi - tác giả bí ẩn của ca từ Thuyền viễn xứ
Huyền Chi và chồng - Ảnh: tư liệu gia đình
Huyền Chi là ai? Ít thông tin trên mạng cho biết cô là một cô gái phụ mẹ bán vải ở chợ Bến Thành. Cơ duyên nào khiến bài thơ của cô được nhạc sĩ danh tiếng Phạm Duy phổ nhạc?
Đầu năm 2016, tôi xem được những tấm ảnh của Huyền Chi và biết thêm nhiều thông tin về cô. Trong ảnh, Huyền Chi là một cô gái có nét đẹp của một diễn viên điện ảnh với dáng cao, cân đối và trắng trẻo. Cô gái ấy sinh ra ở vùng Tân Định, Sài Gòn, có lúc ra định cư tại Phan Thiết rồi quay về sống ở thành phố này tới nay.
Cô học tiếng Anh từ trước năm 1954 khi tiếng Pháp là ngoại ngữ phổ biến, đang được học hằng ngày ở các trường Tây tại Sài Gòn. Cô làm thơ khi còn rất trẻ, ra tập thơ duy nhất năm 18 tuổi rồi để thất lạc. Cô có một bài thơ được phổ thành ca khúc Thuyền viễn xứ của nhạc sĩ Phạm Duy dù chỉ gặp ông lần duy nhất trong đời.
Nghe Lệ Thu hát "Thuyền viễn xứ":
Bài thơ buồn của cô gái trẻ
Tôi gặp bà Hồ Thị Ngọc Bút tại quận 2, trước giờ bà dạy tiếng Anh tại nhà. Không thể nghĩ rằng bà đã 82 tuổi. Trước mặt tôi là một phụ nữ trắng trẻo, vóc dáng cao, 
khỏe mạnh.
Bà Ngọc Bút chính là nhà thơ Huyền Chi của những năm đầu thập niên 1950.
Đầu thập niên 1930 có một kỹ sư Hỏa xa (Ingénieur technique adjoint) tên là Hồ Văn Ánh, từng được đào tạo tại Pháp trong những khóa đầu tiên cho thuộc địa.
Năm 1940, ông làm giám đốc Hỏa xa các tỉnh Phan Thiết, Phan Rang và Nha Trang, có ngôi nhà riêng hai tầng khang trang ở Phan Thiết, một “wagon” riêng trên tàu hỏa đặc biệt cho gia đình tùy nghi sử dụng miễn phí.
Công việc của ông là tổ chức, đào tạo, kiểm soát và duy trì hệ thống Hỏa xa toàn quốc. Vì công việc, ông di chuyển và ở lại nhiều thành phố nên vợ ông lần lượt sinh sáu người con ở các nơi trên đường công tác.
Con gái út Ngọc Bút được sinh ra tại Sài Gòn khi ông làm việc tại đây. Khi ông đến Phan Thiết, Ngọc Bút được đi học tại Trường nữ tiểu học Phan Thiết.
Cuộc sống đang êm đềm thì biến cố xảy ra, bà nội của cô ở quê nhà Bắc Ninh bệnh nặng. Đáng lẽ cả gia đình đều phải về, nhưng trong nhà có một người con cũng đang bị bệnh nên chỉ có ba cô và hai anh chị cô về Bắc trước.
Dự tính khi con bớt bệnh, mẹ cô sẽ dẫn tất cả về luôn. Không ngờ đó là lần cuối cùng cô gặp cha, rồi do bom đạn, loạn lạc, tản cư và cuối cùng là cuộc chia đôi đất nước khiến gia đình cô phân cách vĩnh viễn.
Mẹ cô mở sạp bán vải tại cửa Nam chợ Bến Thành để sinh sống. Cô ở với mẹ, vừa đi làm vừa đi học, vừa dọn hàng giúp mẹ.
Trong thời gian hai miền Bắc - Nam được tự do thông thương năm 1954, mẹ đã trở về Bắc với cha cô, nhưng bốn người con vẫn ở lại miền Nam vì lúc ấy ai cũng đã có công ăn việc làm và cô cũng sắp kết hôn.
Những năm tuổi nhỏ được theo cha mẹ về thăm quê mỗi năm và đi đây đi đó, Ngọc Bút có nhiều cảm xúc về quê hương xứ Bắc. Hơn nữa, sự phân ly, chia cắt gia đình quá sớm khi còn bé đã để lại một ấn tượng sâu trong lòng cô.
Vì vậy cô đã tưởng tượng ra một cuộc chia ly trên quê hương trước khi nó biến thành sự thật. Đó là lý do ra đời của bài thơ Thuyền viễn xứ.
Nhiều người hỏi: “Vì sao cô còn trẻ mà làm thơ buồn thế?”, cô trả lời: “Tôi tưởng tượng thôi mà!”. Nhưng thật ra nỗi đau âm ỉ trong lòng cô trong nhiều năm đã tạo nên những vần thơ ấy.
Huyền Chi - tác giả bí ẩn của ca từ Thuyền viễn xứ
Huyền Chi năm 1967 - Ảnh: tư liệu gia đình
Năm 1952, Ngọc Bút đến nhà in báo Sống Chung trên đường Trần Hưng Đạo, quận Nhứt xem tập thơ vừa in xong của mình. Tập thơ mang tên Cởi mở, gom lại 22 bài thơ do cô viết từ năm 16 tuổi.
Lúc đó tuy mới 18, cô đã tham gia biên tập thơ cho báo Phụ Nữ của bà Nguyễn Thị Lan Phương và gia nhập nhóm thơ - văn - nhạc lấy tên là Chim Việt. Những bài thơ trong tập đã được đăng rải rác trên một số báo, cô dùng bút danh Khánh Ngọc, rồi sau đó là Huyền Chi.
Buổi đó, nhạc sĩ Phạm Duy vừa đến và được bà Đào, chủ nhà in, giới thiệu về cô. Phạm Duy khi ấy còn trẻ, mới 32 tuổi nhưng đã nổi tiếng.
Ông vừa đưa gia đình vào Nam và đang thu xếp cuộc sống ổn định ở quê hương mới cho gia đình. Biết cô vừa in xong tập thơ, ông mượn xem và xin cô một tập để nếu có bài nào hay thì xin được phổ thành ca khúc.
Một thời gian sau, cô nghe được ca khúc Thuyền viễn xứ do nhạc sĩ Phạm Duy phổ từ bài thơ lục bát của cô trên sóng phát thanh và thấy ca khúc này được in thành tờ nhạc khổ lớn rất thịnh hành lúc đó của hai nhà xuất bản Tinh Hoa và Á Châu. Trên bìa hai ấn phẩm này ghi rõ: Nhạc: Phạm Duy, ý thơ: Huyền Chi.
Đó là khoảng thời gian cô vừa lập gia đình với ông Trần Phụng Tường, giáo sư trung học. Cô rời khỏi công việc biên tập thơ, theo chồng về Phan Thiết. Cô hầu như không tiếp tục làm thơ, lo toan làm ăn, mở hiệu sách, dạy tiếng Anh và chăm sóc tới bảy người con. Có lần trong tờ giấy in ca khúc Thuyền viễn xứ, cô thấy lời nhắn của nhạc sĩ Phạm Duy: “Huyền Chi, cô ở đâu?”.
Thỉnh thoảng, cô vẫn nghe trên sóng phát thanh giọng hát Lệ Thu. Cô nhận thấy nhạc sĩ Phạm Duy rất tài tình, dùng ý bài thơ lục bát với nhịp điệu chậm rãi, đều đặn của cô viết thành một ca khúc đầy cảm xúc. Ông chắt lọc ngôn ngữ trong thơ, thêm thắt và tạo nên một tác phẩm âm nhạc hoàn hảo.
Năm 1975, bà Ngọc Bút cùng gia đình về lại Sài Gòn, nơi chôn nhau cắt rốn của bà và sống ở đây đến nay. Phu quân của bà đã tạ thế năm 2010 sau mười năm nằm một chỗ vì bệnh.
Trong khoảng thời gian này, bà được tin nhắn mong có cuộc gặp của nhạc sĩ Phạm Duy sau khi ông hồi hương về Việt Nam, nhưng bà xin từ chối vì bận chăm sóc chồng. Sau đó, bà có nhận được khoản tiền tác quyền từ lời của ca khúc Thuyền viễn xứ từ nơi sở hữu tác quyền ca khúc này.
Huyền Chi - tác giả bí ẩn của ca từ Thuyền viễn xứ
Huyền Chi năm 16 tuổi - Ảnh: tư liệu gia đình
Đọc lại bài thơ Thuyền viễn xứ của bà Ngọc Bút, thấy thơ của một cô gái mới 16, 17 tuổi đã rất đằm sâu và mênh mang với giọng điệu và ngôn ngữ phóng khoáng:
“...Có thuyền viễn xứ Đà Giang / Một lần dạt bến qua ngàn lau thưa / Hò ơi! Câu hát ngàn xưa / Ngân lên trong một chiều mưa xứ người / Đường về cố lý xa xôi / Nhịp sầu lỡ bước, tiếng đời hoang mang / Sau mùa mưa gió phũ phàng / Bến sông quay lại, hướng làng nẻo xa / Lệ nhòa như nước sông Đà / Mái đầu sương tuyết lòng già mong con...”.
Gặp tài năng của nhạc sĩ Phạm Duy, lời trong ca khúc mang sắc thái khác: “Chiều nay sương khói lên khơi. Thùy dương rũ bến tơi bời. Làn mây hồng pha ráng trời. Sóng Đà Giang thuyền qua xứ người. Thuyền ơi, viễn xứ xa xưa. Một lần qua dạt bến lau thưa. Hò ơi, giọng hát thiên thu. Suối nguồn xa vắng, chiều mưa ngàn về...”.
Như một sự đồng điệu đồng cảm của người phổ nhạc. Có thể vì Phạm Duy cũng là một người xa xứ, khi đọc được bài thơ cũng là lúc ông vừa giã từ quê hương miền Bắc để trở thành cư dân của Sài Gòn, nơi ông có thời hoạt động âm nhạc sôi nổi nhất.
Đến nay, ca khúc này rất gắn bó với người Việt hải ngoại. Họ thấy mình trong đó, như vẫn đang đi trên con thuyền viễn xứ.
Phạm Công Luận

Vũ khí sát thương thẩm lậu vào Việt Nam một cách công khai

Vũ khí sát thương thẩm lậu vào Việt Nam một cách công khai
( Copy từ http://laodong.com.vn/thoi-su-xa-hoi/vu-khi-sat-thuong-tham-lau-vao-viet-nam-mot-cach-cong-khai-627882.bld ; tác giả: Nhóm PV Thời sự ; đã đăng ngày 07-01-16 lúc 08:32.)

Tôi ngược lên Lào Cai với mong muốn “mục sở thị” những gì mà cánh dân chơi vẫn thường rỉ tai nhau: Nơi này, tồn tại đâu đó một cung đường để tuồn những mặt hàng cấm từ bên kia biên giới vào trong nước tiêu thụ…
Những đường mòn, lối mở
Bình “nhẻm” - bạn tôi - sinh ra và lớn lên ở Lào Cai, từng là công chức trong lĩnh vực liên quan đến hoạt động xuất nhập khẩu cho đến khi quyết định nhảy ra làm ngoài. Đón tiếp tôi bên bờ sông Nậm Thi trong tiết cuối năm rét mướt, khi nghe đề xuất của “khách phương xa”, Bình không quá ngạc nhiên, nói: “Nếu không buôn bán, phần đa những người lên đây đều sang Hà Khẩu (Vân Nam, Trung Quốc) chơi hoặc săn “hàng lạ”. Khéo thì tự “lận” được hàng về, còn không thì nhờ dịch vụ…”.
Theo lời Bình, dù Lào Cai có tới 200km biên giới giáp Trung Quốc, nhưng trên thực tế, các hoạt động buôn lậu vẫn diễn ra chủ yếu ở khu vực 2 bên “cánh gà” các cửa khẩu lớn như Lào Cai, Kim Thành (TP. Lào Cai) hoặc Bản Vược (H.Bát Xát)... Lý do được giải thích là bởi dù sẽ dễ bị phát hiện hơn nơi thâm sâu, nhưng thuận tiện giao thông, giảm được giá thành vận chuyển. “Ở khu vực này, vào mùa cạn, sông Hồng hẹp lại khá nhiều và đặc biệt là lòng sông Nậm Thi chỉ còn chưa đầy 3m, nước xâm xấp đầu gối, rất “lý tưởng” cho việc mang vác” - cậu bạn giải thích.
Sau khi thực hiện một vài cuộc điện thoại để nghe ngóng, Bình “nhẻm” quyết định, chúng tôi sẽ sang Hà Khẩu theo đường chính ngạch, qua cửa khẩu Quốc tế Lào Cai, với lệ phí làm giấy thông hành 300.000 đồng/người. Bình cho biết, cánh buôn lậu hay chọn đi đò, giá khoảng 150.000 đồng/người, muốn mang gì cũng được. Rồi cậu bạn lái xe đưa tôi mục kích những bến đò chui nằm rải rác dọc sông Hồng hay sông Nậm Thi, loanh quanh khu vực cửa khẩu.
Tại một bến đò có tên Gốc Nhót, đường xuống bến thậm chí đã được tạo thành bậc và kè đá chắc chắn, một lán dã chiến được dựng lên ven sông, người đứng ngồi lổn nhổn, một vài bọc hàng hóa đã được nai nịt kỹ, chỉ chờ đò tới là xuất phát sang bên kia bên giới. Bình “nhẻm” có vẻ đã quá quen cảnh tượng này, cậu húng hắng ra chiều dò hỏi. Lập tức một người nhận là chủ hàng xuất hiện, cười giả lả: “Có tí đồ mỹ nghệ, mà cửa chính kiên quyết không cho đi, kêu là hàng quý hiếm, nên đi đường này”.
Còn tại một bến tự phát khác cũng trên sông Hồng, 3-4 chiếc đò loại nhỏ màu đỏ sậm, gắn động cơ đã chờ sẵn ở mép nước. Thấy sự xuất hiện của chúng tôi, một toán người xúm xít chạy lại, tư vấn: “Nếu xác định đi dài ngày thì sang, còn không thì nên làm giấy thông hành”. Khi tôi đặt vấn đề vẫn muốn sang, một người phụ nữ trạc 40 tuổi, nói: “500.000 đồng/người. Chờ xẩm tối thì xuất phát”.
Vũ khí sát thương thẩm lậu vào Việt Nam một cách công khai ảnh 1
Một bến đò chui gần cửa khẩu quốc tế Lào Cai, ngay bên kia là địa phận Trung Quốc. Ảnh cắt từ clip do PV quay.
Trên đường ra cửa khẩu, Bình “nhẻm”, với vốn hiểu biết, nói rằng những chuyến đò như vậy chủ yếu phục vụ các đối tượng buôn người hoặc mang theo hàng lậu, hàng cấm hay những thứ “bẩn thỉu” khác. Việc qua lại nhộn nhịp nhất là vào ban đêm, khoảng 2h sáng trở ra, bởi khi ấy lực lượng biên phòng đổi ca, chợ đầu mối Trung Quốc chuẩn bị họp, “lộm nhộm” nên dễ qua lại. Chỉ cần hàng sang đến bến Việt Nam, là có cả một đội ngũ phu phen chờ sẵn chất lên ôtô, cứ đầy xe là lại xuôi về mạn trung tâm thành phố.
Bà Trịnh Ngọc Ánh - Phó Chi cục trưởng Chi cục Quản lý thị trường Lào Cai xác nhận, dù đã giảm, nhưng trên địa bàn tỉnh, đặc biệt là khu vực chợ Cốc Lếu vẫn còn tình trạng các chủ hàng vì hám lợi mà bán các loại vũ khí sát thương cho người có nhu cầu. “Bày bán công khai thì không bao giờ có, nhưng nếu hỏi thì một số chủ hàng vẫn bán. Và họ cũng không bao giờ giao hàng tại chợ mà có thể giao hàng ở chỗ khác, ví dụ như khách đang nghỉ ở khách sạn nào thì người ta mang đến tận nơi. Phần lớn số vũ khí sát thương được “tuồn” vào trong nước là thông qua phương pháp “xách tay” bởi lực lượng cư dân biên giới” - bà Ánh nói thêm.
Theo báo cáo mới nhất của Cục Hải quan tỉnh Lào Cai, trong năm 2016, đơn vị này đã phát hiện và thu giữ ít nhất 3 vụ tuồn lậu vào Việt Nam số lượng lớn “súng đồ chơi” xuất xứ từ Trung Quốc. Trong đó: Ngày 25.1 là 910 khẩu, ngày 22.2 là 50 khẩu và ngày 21.7 là 250 khẩu. Điều đáng nói, cả 3 lô hàng trên đều được cho là không xác định được chủ sở hữu nên đã bị tiêu hủy theo luật định.
Vũ khí sát thương thẩm lậu vào Việt Nam một cách công khai ảnh 2
Tác giả cầm trên tay khẩu súng giống K54, được chào bán công khai tại chợ Việt Nam.
“Thẩm lậu”
Cửa khẩu Lào Cai có 3 cửa chính dành cho khách đi bộ, cho ôtô và xe thồ. Cửa dành cho người đi bộ kiểm tra kỹ lưỡng hơn cả. 2 cửa còn lại chủ yếu kiểm tra bằng cảm quan. Từ cửa khẩu này, muốn sang Hà Khẩu phải đi qua một cây cầu ngắn bắc ngang sông Nậm Thi. Sự nhốn nháo có lẽ là thứ đặc trưng nhất tại đây, với những chuyến xe thồ cồng kềnh lũ lượt từ phía Trung Quốc về. Sau khi qua biên giới, những chiếc xe đạp đã được chế lại cho phù hợp với việc vận chuyển, lại lũ lượt kéo sang nước bạn chờ “ăn” những đợt hàng mới. Bình “nhẻm” sành sỏi lý giải: “Nói đúng ra nó là thẩm lậu một cách công khai, lợi dụng chính sách ưu đãi cư dân biên giới mỗi người được mua miễn thuế không quá 2 triệu đồng tiền hàng/ngày. Các chủ buôn đã gom chứng minh thư rồi thuê cư dân địa phương xé nhỏ hàng để vận chuyển, mỗi chuyến trả tiền công từ 30.000 đến 50.000 đồng. Sau đó, hàng sẽ được các chủ buôn lậu tập kết ở nội địa và vận chuyển về xuôi tiêu thụ”.
Phía chợ Hà Khẩu, cuối năm hàng hóa bày bán nhiều, nhưng không quá đông đúc. Chợ Việt Nam ở đây là một khu nhà 3 tầng, rộng hàng nghìn mét vuông. Mỗi gian hàng khoảng chừng 9 - 10m², sản phẩm bày bán thì đầy đủ chủng loại. Do vắng vẻ, nên các quầy bán đồ kích dục, vũ khí vốn từng được xem là sôi động nhất, cũng lâm cảnh chợ chiều. Vì thế nhác thấy chúng tôi, lập tức những tiếng mời chào vồn vã cất lên. Một người bán hàng nói tiếng Việt nhanh nhảu ra giá khẩu K54 bao công vận chuyển về trong nước. “Anh xem hàng ưng thì đặt cọc một ít, sau đó cho địa chỉ bên Việt Nam, chiều sẽ có người chủ động liên lạc giao hàng”.
Khi nghe chê đắt, anh ta lôi ra một khẩu giống K54 nhưng bắn đạn bi bằng hơi nén, có vẻ là loại M1911 mà tôi đã từng tận thấy tại Hà Nội, ra mức giá thấp hơn khá nhiều giá ở Hà Nội. Người này thầm thì: “Tầm 5-6 mét, bắn ai là “thủng lỗ” luôn”. Ngoài các loại súng ống, gian hàng cũng quảng cáo là có đủ các mặt hàng “nóng”, “lạnh” khác như đao kiếm, roi điện, dùi cui điện…
Từ chợ Hà Khẩu, chúng tôi lên xe bus để đến một khu chợ của người Việt được gọi là chợ Việt Nam mới, cách chừng 3 km. Tại đây, việc buôn bán các mặt hàng cấm, hàng người lớn cũng diễn tương đối công khai. Để thuận tiện, các chủ hàng thậm chí còn in sẵn cả ca-ta-lô các mặt hàng có thể đáp ứng cho khách lựa chọn. Tôi chỉ tay vào mẫu súng giống K54, chủ hàng chạy vào kho đưa ra 2 màu để lựa chọn, ra giá mua tại quầy và giá bao vận chuyển. Để tăng thêm độ “choáng ngợp” cho khách, người bán còn đổ ra sàn cả đống đao, kiếm, giáo, mác… trông tinh xảo và đều sắc lẹm...
Ở một gian hàng khác, người bán lưu các mẫu vũ khí trong điện thoại. Khách có nhu cầu, anh ta bật máy lên đồng thời nói rõ ưu nhược của từng loại. Trong thời gian chúng tôi xem xét, anh ta không ngừng quảng cáo về một chiếc dùi cui điện có bề ngoài giống hệt chiếc đèn pin, nhưng kích hoạt lên có thể phóng ra các tia điện xanh lét và tiếng nổ lách tách… Khi tôi đặt câu hỏi mang về kiểu gì, chủ hàng đáp: “Cứ để vào balo đeo lên vai và về nước tầm chiều tà, đảm bảo sẽ không ai kiểm tra vì lúc này người buôn bán về nước rất nhiều. Còn nếu sợ thì bọn này thuê đò mang về, rất dễ”.
Do việc mua hàng cấm tại Trung Quốc và vận chuyển về Việt Nam xem chừng khá đơn giản, do đó, tôi không quá ngạc nhiên khi Bình “nhẻm” nói rằng, ngay tại chợ đầu mối Cốc Lếu (TP. Lào Cai), cũng có thể dễ dàng tìm mua các loại hàng này. Lang thang trong khu vực bán hàng lưu niệm khu A, tôi nhận được cái nháy mắt đầy ngụ ý kèm lời mời của một phụ nữ chừng 40 tuổi: “Mua gì chơi không em?”. Tôi ậm ờ nói, rằng cần cái gì bắn được. Chỉ chờ có thế, người phụ nữ lập tức mở điện thoại, lướt lướt những tấm hình về các loại vũ khí chị ta có thể đáp ứng. Tôi hỏi: “Mang về Hà Nội kiểu gì, nhỡ bị bắt thì sao?”, thì chị đáp: “Nếu thích có người giao hàng tận nhà”. Bình “nhẻm” khẳng định, chuyện đưa các lô hàng vũ khí về Việt Nam được tổ chức như một đường dây, quy mô lớn nhỏ đều có cả. Mỗi nơi mỗi giá, tuỳ vào từng khách để chủ hàng ra giá.
Ngay trong lúc PV Báo Lao Động thực hiện loạt phóng sự này, thì khoảng 16h ngày 4.1.17, Công an quận Thanh Xuân (Hà Nội) và Đội Quản lý thị trường số 11 đã phát hiện 3 thùng hàng với 108 khẩu súng đồ chơi bằng kim loại nhãn hiệu Airsoft gun bắn đạn bi, có ghi xuất xứ từ Trung Quốc tại một Cty chuyển phát nhanh. Đại diện công ty chuyển phát nhanh này không xuất trình được hóa đơn chứng từ liên quan. Số hàng này đều là hàng ký gửi, được chuyển từ TP. Hồ Chí Minh ra Hà Nội nhưng chưa có người đến nhận.
Trao đổi với PV Báo Lao Động, đại tá Vũ Minh Phương - Trưởng Công an quận Thanh Xuân cho biết: Loại súng đồ chơi này vì tính sát thương cao nên từ lâu bị liệt danh mục mặt hàng cấm nhập khẩu, sản xuất, mua bán, lưu hành, sử dụng. Hiện, cơ quan chức năng đang củng cố hồ sơ để xử lý theo đúng các quy định của pháp luật.

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Đèn nhà ai nấy rạng

Đèn nhà ai nấy rạng
Copy từ dtphorum.com/pr4/ , mục Truyện > Truyện ngắn sưu tầm , tác giả: V.H.N, đã đăng ngày 13 th 12-15 lúc 04:07.
Cưới vợ ba năm. Vợ chồng không rõ lòng nhau. Tôi đến tuổi cần có vợ, vợ cũng đến tuổi cần có chồng. Thế là lấy nhau. Chẳng tình yêu quái gì.
Tôi là lính hành quân. Ba năm, những lần về phép đếm trên đầu ngón taỵ Gặp nhau là quấn lấy nhau. Vội vã vài ngày, để rồi còn chia tay. Thì giờ đâu mà để ý những điều vớ vẩn?
* * * * * * *
Năm đầu, vợ gọi tôi bằng anh, xưng em. Tôi gọi vợ bằng em, xưng anh. Qua năm sau, vợ gọi tôi bằng anh, xưng tôi. Tôi gọi vợ bằng em, xưng tôi. Năm sau nữa, vợ gọi tôi bằng ông, xưng tôi. Tôi gọi vợ bằng bà, xưng tôi. Theo thời gian, cách gọi vợ chồng cứ thay đổi dần như thế. Và giữ nguyên hai tiếng xưng hô "ông bà" cho đến bây giờ.
Một hôm, tình cờ vợ khám phá ra tôi làm thơ. Vợ nói: "Có tờ báo đăng bài thơ của thằng cha nào trùng tên với ông."
Vợ mở trang báo, chỉ vào bài Tình Cho Em. Lời thơ sướt mướt nhớ thương. Đó là bài thơ tôi làm cho một con nhỏ người yêu, nhưng không chịu lấy tôi làm chồng.
Tôi nói: "Bài thơ này của tôi làm cho bà, nói lên nỗi nhớ thương trong những ngày đi xa."
Mới đầu, vợ sung sướng ra mặt. Nhưng sau đó, vợ phá ra cười.
"Mạo nhận. Tôi không tin!"
"Không tin hả?"
Tôi không nhìn trang báo, đọc thuộc lòng vanh vách bài thơ.
"Bà tin tôi là tác giả chưa?"
Vợ ngẩn ra một lúc: "Người lỗ mãng như ông cũng làm được thơ.... Lạ thật!"
"Có gì lạ đâu. Tài làm thơ của tôi giống như chiếc mũi nhọn giấu trong túi áo. Lâu ngày, nó ló ra cho bà thấy."
"Chẳng bao giờ nghe ông nói tiếng yêu tôi. Vậy mà làm thơ thì nước mắt chứa chan tình cảm. Thơ là giả dối!"
Vợ không hãnh diện về người chồng biết làm thơ, dù đã có lúc gần đạt được danh hiệu thi sĩ.
Cuộc thế bể dâu. Đời tôi cũng bầm giập đau thương khốn nạn. Mũi nhọn thụt vào trong túi áo..... Thơ tịt ngòi!
Ra hải ngoại, muốn học hành cho đỡ nhọc tấm thân, nhưng cái đầu không chịu. Nhồi nhét thứ gì vô, vài ngày sau nó đẩy ra khỏi trí nhớ. Thế là đi làm cu li, cực tay chân, khỏe đầu óc.
Việc làm bấp bênh. Nay có, mai không. Thất nghiệp ở nhà. Còng lưng viết chuyện cà kê dê ngỗng, viết chuyện đời mình. Vợ đi chợ, đem về tờ báo quảng cáo địa phương, có đăng bài văn của tôi.
Vợ nói: "Ông bỏ làm thơ, tôi đang mừng. Bây giờ, lại thấy hí hoáy cả ngày. Không ngờ ông viết văn. Làm thơ, chắp tay sau đít, đi qua đi lại; còn đỡ. Viết văn, bò càng ra mà viết. Khổ ôi là khổ."
Tôi nói: "Trong cái khổ, có cái sướng."
"Thất nghiệp. Đói tới nơi, không biết. Ở đó mà viết chuyện bá láp. Kiếp nào mới được thành danh?"
"Từ từ, sẽ có tiếng vang."
"Người ta viết chuyện ma quỷ. Rùng rợn, hấp dẫn. Viết về hoàn cảnh xã hội gay cấn, tâm lý tình cảm éo le. Đọc mê luôn. Sách in ra, bán chạy ào ào. Lại còn thu băng đọc truyện, tiền vô như nước. Truyện của ông, tôi vừa đọc vừa ngáp. Cố gắng lắm, cũng chỉ theo dõi được vài trang thì ngủ. Bữa trước, nghe ông nói điện thoại với người bạn nào đó, rằng ông đang gom tiền in sách. Đừng làm chuyện phá sản nghen. Sách ông bán cho ma!"
Tôi rên: "Bà ơi, tôi bất hạnh đớn đau nhiều rồi. Hãy để tôi làm theo ý thích."
Vợ nói: "Ý thích trong trách nhiệm gia đình. Tự do trong khuôn khổ luật pháp."
Tôi giơ hai tay lên trời: "Than ôi! Trên mặt đất, ai là người tri kỷ?"
(Đoản văn này, dành trả lời câu hỏi của một bạn đọc: "Theo kinh nghiệm bản thân anh, đời có tí văn nghệ văn gừng làm cho gia đình dễ lục đục, hay hưng phấn hơn?")
HẾT
Lâm Chương

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Bản sao

Bản sao
(Copy từ http://www.nhandan.com.vn/cuoituan/van-nghe/truyen-ngan/item/31736002-ban-sao.html ; tác giả: Nguyễn Quang Thiều, đã đăng ngày 03-01-17 lúc 11:40.)

Vào hồi 8 giờ 30 phút ngày 13 tháng 2 năm 2101, các hãng thông tấn trên toàn thế giới thông báo một nhà khoa học trẻ Việt Nam là Phạm Dân đã nhân bản thành công người.
Phạm Dân không hề có ý định công bố công trình này. Với anh, đó là chuyện riêng tư. Một đồng nghiệp và là người bạn thân nhất của anh đã thông báo cho hãng thông tấn trong nước. Và chỉ sau một giờ đồng hồ, cả thế giới đã biết. Khi các phóng viên lao đến ngôi nhà của anh ở ngoại ô như là có hỏa hoạn, anh mới nhận thấy cuộc sống riêng tư của anh sẽ bị xé ra tan nát vì truyền thông. Hơn nữa, cho dù lúc đó, việc nhân bản các bộ phận người hay một con người đã được phép bởi mục đích nhân văn nhưng dư luận vẫn tranh cãi với nhiều quan điểm khác nhau. Có những nhà khoa học trên thế giới đã tiến hành nhân bản người nhưng đều thất bại. Chính sự thất bại làm cho họ không nghĩ đến việc tiếp tục các dự án ấy nữa. Đó cũng là một lý do khiến các nhà khoa học và truyền thông tìm mọi cách để săn tìm anh hay nói đúng hơn săn tìm xem cái sản phẩm “người” của anh nó như thế nào. Anh không để ý đến dư luận. Bởi anh đang sống trong một thứ hạnh phúc lạ kỳ khi sản phẩm của anh ra đời và cất tiếng chào anh trong một buổi sáng. Sau khi nói chuyện với mẹ, anh tắt điện thoại và trốn đến một trị trấn miền núi phía bắc. Anh mang theo sản phẩm “người” mà anh đã làm ra. Một cô gái. Anh đặt tên cô là Lê. Anh dự định ở đó cùng Lê một thời gian để dư luận bớt nóng sẽ quay trở lại thành phố.

Trong gần mười năm, anh vùi đầu vào dự án của mình. Một dự án thôi thúc anh bởi cả khổ đau và hạnh phúc. Hầu như không ai có thể kéo anh ra khỏi nhà, nơi có một phòng thí nghiệm cá nhân mà anh đã phải bán đi tất cả nhà cửa, đất đai của cha mẹ để có được. Không ai biết phòng thí nghiệm này ngoài mẹ anh. Anh đã nói với mẹ tất cả. Mẹ anh đã khóc. Sau đó, bà đã luôn ở bên anh. Chỉ có bà hiểu anh và chỉ có bà mới làm tất cả cho anh một cách vô điều kiện. Bà hiểu nỗi đau đớn và khát vọng đầy điên rồ của anh. Bà yêu thương anh và với tình yêu thương ấy bà sẵn sàng làm tất cả vì anh. Nhưng trong bà lúc nào cũng mang một nỗi lo sợ mơ hồ mà bà không cắt nghĩa được.
Anh đã yêu một cô gái tên Lê. Tình yêu của họ như là mối tình đầu tiên và cuối cùng của con người trên thế gian này. Khi hai người bên nhau anh thấy thế gian thực sự là Thiên đường. Vào một buổi chiều, anh đã đợi cô ở quán cà-phê quen thuộc của họ ở trung tâm thành phố. Và cô đã không đến. Mãi mãi không thể đến. Cô bị tai nạn và mất trên đường đưa tới bệnh viện. Suốt hai năm sau đó, chiều nào anh cũng đến quán cà-phê với một ý nghĩ điên rồ rằng cô sẽ đến. Mỗi khi người phục vụ mang cà-phê ra cho anh là anh bắt đầu trò chuyện với Lê. Anh thấy cô đang ngồi trước mặt anh và thường co mình lại ngắm nhìn anh, nghe anh nói như mọi khi. Anh cứ ngồi một mình và lảm nhảm đến khi quán đã hết khách. Bà chủ quán thương hại nên không nỡ đuổi anh đi. Nhưng anh cứ ngồi như vậy cũng gây khó cho quán. Khách đến uống cà-phê nhìn anh ái ngại, chắc họ nghĩ anh là một kẻ tâm thần. Những người phục vụ quán cà-phê cuối cùng cũng tìm ra lý do khiến anh rời khỏi quán. Họ nói với anh rằng Lê đã gọi điện nhắn là cô ấy đang ở nhà anh, chờ anh. Chỉ khi ấy anh mới đứng dậy về nhà.
Nhưng sau hai năm, anh dần dần tỉnh lại và nhận ra sự thật Lê không thể nào sống lại được nữa. Lúc đó, một ý nghĩ lóe lên và bám theo anh từng phút, cả trong giấc ngủ. Anh sẽ nhân bản Lê! Anh sẽ tìm lại được người yêu của mình. Bởi không có Lê thì cuộc sống của anh coi như kết thúc. Từ đó, anh bắt đầu chuẩn bị tất cả để thực hiện dự án của mình. Và cuối cùng, anh đã thành công. Khi Lê xuất hiện trong phòng thí nghiệm bí mật, mẹ anh đã sững sờ. Bà thực sự hoảng sợ. Bà không thể nào nghĩ rằng con trai mình đã làm ra một cô gái giống người yêu đã mất đến từng sợi tóc. Khi còn sống, thi thoảng Lê vẫn đến thăm nhà và ở lại ăn cơm cùng hai mẹ con anh. Bây giờ nhìn cô gái mới được nhân bản, mẹ anh mang cảm giác bà đang sống trong một giấc mộng. Tất cả mọi hành động đi đứng, cười nói, nhặt rau, rửa bát và cách nấu món ăn của cô hoàn toàn là của người yêu anh trước kia. Thấy mẹ vẫn bàng hoàng và sợ hãi, anh nói với bà: “Lê đấy mà mẹ, mẹ đừng sợ, ông trời đã cho cô ấy trở lại với con. Lê sẽ trở thành con dâu của mẹ mà”. Rồi mẹ anh cũng quen dần, bà vui vì nghĩ con trai đã khỏi bệnh điên và đang hạnh phúc. Đối với bà, mọi điều tốt đẹp cho con trai đều là những điều hợp lý, bà sẵn sàng chấp nhận một cách tự nguyện dù thi thoảng bà vẫn tỉnh giấc giữa đêm. Một cảm giác bất an xâm chiếm lòng bà.
Cho đến một ngày sau nhiều năm cô gái tên Lê ra đời trong phòng thí nghiệm Phạm Dân chính thức công khai cô với thiên hạ. Anh đưa cô đến quán cà-phê trước kia anh vẫn đến cùng người yêu. Họ lại ngồi vào đúng cái góc quen thuộc và yêu cầu nghe đúng bản nhạc ấy. Lần đầu cô xuất hiện ở nơi công cộng, giới truyền thông và mọi người đã vây kín họ suốt ngày. Nhưng rồi mọi chuyện cũng quen dần. Mỗi ngày, trên thế giới có biết bao chuyện kỳ lạ và điên rồ ra đời. Đó là những năm tháng mà các thành tựu khoa học đảo lộn cả thế giới. Phạm Dân không quan tâm nhiều đến những sự kiện ấy. Anh đang sống trong hạnh phúc với Lê và đang nỗ lực thực hiện một dự án khác. Đó là dự án phục hồi ký ức cho Lê để Lê nhân bản mang trong tim mình toàn bộ tình yêu của Lê trước kia đã chết.
Về mặt hình thức, đó hoàn toàn là một bản sao không tì vết. Nhưng cô không có bất cứ một ký ức nào của người yêu cũ của anh. Anh đã thất bại liên tiếp trong việc tìm cách cài đặt ký ức vào con người cô như người ta cài đặt chương trình phần mềm vào một chiếc máy computer. Cuối cùng anh phải dùng phương pháp thủ công nhất là trò chuyện với cô ngày ngày. Anh cho cô xem những bức ảnh của anh và người yêu cũ, anh kể cho cô chuyện họ yêu nhau. Anh đưa cô tới những nơi hai người thường tới. Cô ngồi nghe anh kể như nghe ai đó kể những câu chuyện riêng tư của họ. Nhiều lần cô hỏi anh: “Sao cô gái trong ảnh lại giống em đến thế”. Phạm Dân nói: “Vì đó là em. Em đã mất trong một tai nạn và anh đã làm em sống lại. Anh không thể sống thiếu em”. Nghe anh nói vậy, cô chỉ im lặng. Cô như không hiểu gì hoặc cô như đang sống ở một thế giới khác. Cô hiểu anh đã làm ra cô. Cô mang ơn anh điều đó. Có lúc cô đã đùa “Hay em gọi anh là mẹ”. “Vì sao?”. Anh ngạc nhiên. “Vì anh sinh ra em”. “Anh là người yêu của em. Chúng ta đã yêu nhau nhiều năm. Chúng ta đã bàn đến ngày cưới. Em sẽ sinh cho anh những đứa con. Em đã hứa với anh rồi”.
Thời gian đầu, anh chỉ cho mẹ anh tiếp xúc với cô gái. Nhưng mấy năm sau anh đã giới thiệu cô với Túc, một đồng nghiệp và cũng là một nhà khoa học trẻ, người bạn chí cốt của anh từ năm thứ nhất ở đại học. Túc chính là người đã thông báo cho truyền thông tin anh nhân bản thành công cô gái. Vào những ngày cuối tuần, anh thường rủ Túc cà-phê hoặc ăn tối cùng anh và Lê. Thường những buổi như thế, Lê và Túc nói chuyện với nhau rất nhiều. Anh ngồi nhấm nháp cà-phê hoặc ly rượu vang và ngắm nhìn Lê mê đắm. Anh đang được sống lại những ngày xưa cũ với người yêu anh. Tuy với cô gái, anh vẫn đang trong thời gian truyền ký ức của Lê, người yêu cũ vào Lê, cô gái nhân bản của anh. Nhưng anh dần dà nhận ra rằng: sau một thời gian, Lê - nhân bản nhớ tất cả những kỷ niệm của anh với Lê - người yêu cũ nhưng anh lại không tìm thấy sự rung cảm khi cô nhắc đến quá khứ với người con gái cùng hình dạng, cùng tên với cô. Anh buồn, nhưng anh vẫn tin anh sẽ thành công vì công việc đó cần thời gian.
Một buổi chiều, anh thấy cô ăn mặc đẹp nói với anh cô ra phố. Anh hỏi cô đi đâu và có việc gì. Cô nói có hẹn cà-phê với một người bạn. Anh không muốn cô đi cà-phê với bất cứ ai đó mà không có anh đi cùng. Nhưng anh chiều cô. Anh muốn làm tất cả để cô thấy thật thoải mái và hòa đồng vào cái thế giới mà chính anh đã mang cô tới. Hôm đó cô về muộn. Đêm đó, anh thấy cô khó ngủ và ra ngoài hiên ngồi im lặng. Anh rời phòng làm việc, mở cho cô nghe bản nhạc mà khi Lê - người yêu cũ còn sống họ vẫn ngồi ôm nhau trên hiên nhà và chìm vào những giai điệu đó. Anh đến ngồi bên cô. Anh nói với cô về những đêm họ đã ngồi bên nhau nghe gió thổi qua khu vườn và nói về những điều đẹp đẽ. Anh vẫn nghĩ cô gái nhân bản của anh là Lê của anh thuở trước. Đêm hôm ấy, lần đầu tiên anh hôn cô kể từ khi cô ra đời trong phòng thí nghiệm của anh. Anh đã hôn cô đắm mê, tưởng như ngạt thở. Nhưng anh bỗng ngừng lại. Anh nhận ra có một cái gì đó hoàn toàn khác lạ với những nụ hôn của Lê thuở trước. Anh rời vòng tay khỏi cô, buồn bã hỏi: “Sao em lại thế?”. Cô nói: “Em có làm sao đâu?”. “Em không hôn anh như thuở trước?”. “Thuở nào?” Cô hỏi vẻ ngơ ngác. Anh nói: “Thuở chúng ta yêu nhau”. Cô quay lại nhìn anh với cái nhìn như lần đầu và hỏi “Chúng ta đã yêu nhau à?”. Anh thấy tim mình nhói đau.
Càng ngày cô càng ra phố một mình nhiều hơn. Có lần cô tỏ vẻ khó chịu khi anh gặng hỏi cô đi đâu, với ai. Lần ấy, cô nhìn anh và nói rất nhẹ nhưng dứt khoát “Việc riêng của em. Anh đừng hỏi thế nữa”. Anh thực sự choáng váng. Lần ấy, cô trở về nhà lúc rất khuya. Anh đã ngồi ngoài hiên từ lúc cô đi cho tới lúc cô về. Anh ngồi chờ cô với bao yêu thương, lo lắng và hoang mang. Cô chào anh rồi về thẳng phòng ngủ của mình. Lâu sau anh bước vào phòng cô. Anh thấy cô đang ngắm mình trong gương với một ánh mắt khác thường. Anh đến bên cô và ôm cô từ phía sau. Anh thì thầm đau khổ “Anh yêu em vô cùng. Nếu không có em anh sẽ chết mất. Em có biết điều đó không?”. Cô không trả lời anh. Anh thấy cô bất động trong vòng tay anh. Một lúc sau cô nói: “Anh về phòng ngủ đi. Em thấy anh dạo này mệt mỏi”. Anh lê bước trở ra. Đêm đó anh gần như thức trắng. Và cô cũng thao thức suốt đêm.
Anh bắt đầu cáu gắt với cô. Chưa bao giờ anh nặng lời với Lê - người yêu đã mất của anh. Nhưng bây giờ anh cáu gắt với Lê - nhân bản của anh. Mẹ anh càng ngày càng lo lắng. Một buổi tối khi cô gái ra phố, bà đã nói với anh: “Cô ấy chỉ là sản phẩm khoa học của con. Con đừng quá đau khổ như thế”. Đó lần đầu tiên anh to tiếng trước mẹ mình: “Sao mẹ lại nói thế. Đấy không phải là sản phẩm khoa học. Đấy là người yêu con. Đấy là Lê. Mẹ nhìn lại cô ấy đi. Tất cả là của Lê. Tất cả mẹ ạ”.
Một buổi sáng thức dậy, anh không thấy Lê ngồi ngoài hiên nhà như các buổi sáng trước đó. Anh nghĩ cô dậy muộn. Nhưng khi anh chuẩn bị cà-phê cho cô xong vẫn không thấy cô đâu. Anh đẩy cửa phòng ngủ của cô. Anh thấy chăn gối trong phòng cô gấp lại gọn ghẽ nhưng người thì không còn ở đó. Anh đi quanh nhà xem cô có đi dạo đâu đó không nhưng cũng chẳng thấy. Anh quay lại phòng làm việc và bàng hoàng nhận ra những món quà anh tặng cô trong những năm qua để gọn ghẽ trên bàn. Cạnh đó có một tờ giấy. Đó là lá thư của cô gửi cho anh. “Em phải ra đi. Em biết chuyện này sớm muộn sẽ như thế. Em mang ơn anh cả đời đã sinh ra em, yêu thương em và chăm sóc em. Nhưng em đã yêu Túc và em không thể rời xa anh ấy được nữa. Em hiểu tình yêu của anh dành cho em. Em đã cố gắng. Nhưng em không có những gì mà Lê ngày trước của anh có. Ký ức của chị ấy không thuộc về em. Hãy tha thứ cho em. Lê”.
Một năm sau ngày cô gái ra đi, Phạm Dân mới bình tĩnh trở lại. Anh đóng cửa phòng thí nghiệm riêng và không có ý định bước vào đó nữa. Nhưng nhiều năm sau đó anh mới đủ lý trí để thừa nhận sự thất bại của mình. Anh bỏ công việc nghiên cứu khoa học gien và chuyển sang nghiên cứu về ký ức. Đến lúc đó, anh mới ngồi xuống viết bản thông cáo báo chí chính thức về công trình nhân bản người của anh. Đoạn cuối bản thông cáo, anh viết: “Chúng ta có thể dễ dàng nhân bản thân xác một con người, nhưng chúng ta không bao giờ có thể nhân bản tâm hồn con người đó”.
Minh họa: TUYẾT NHUNG
Truyện ngắn của NGUYỄN QUANG THIỀU
Dvnien: Chuyện đúng cho hiện tại và 10,...15 năm nữa; nhưng 30 năm nữa thì ai mà biết được!!

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

Cọn nước

Cọn nước
Copy từ http://nhandan.com.vn/tetgiapngo/tho/item/22142002-con-nuoc.html ;tác giả: Dương Thuấn ; đã đăng ngày 14/01/2014, 20:44.
Ngày đêm quay một chỗ
Ngày đêm chỉ làm một việc
Mang ống bương đổ nước lên đồng
Hoa Ban ảnh của Ng.Hùng Cường
Có bao giờ buồn không
Có lúc nào mỏi mệt
Tuột dần từng nốt lạt
Lỏng dần từng miếng tre
Khi nước to thì kêu như hát
Khi nước cạn thì kêu như khóc
Chậm chạp quay, mòn gót đêm đi
Một chùm ban, ảnh của Nguyễn Thùy Dương
Nghe tiếng cọn cót két đêm qua
Sáng nay bỗng yêu em đến thế
Em như một kho báu trong nhà
Mỗi ngày em càng thêm nhân hậu
Chia sẻ cùng anh tháng năm xa
IMG_3436
Giá có thể anh là cái cọn
Giá có thể em là cánh đồng
Anh tưới mãi cánh đồng em xanh biếc
Bằng dòng suối chảy giữa tim anh.
Dương Thuấn
Nụ Ban

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

Miền Tây trồng mãng cầu xiêm đón Tết

Miền Tây trồng mãng cầu xiêm đón Tết
(Copy từ http://laodong.com.vn/lao-dong-doi-song/mien-tay-trong-mang-cau-xiem-don-tet-625246.bld ; tác giả: Hoàng Huy ; đã đăng ngày 02-01-17 lúc 14:23.)
Ảnh minh họa
Trong bàn thờ gia tiên của người miền Tây ngày Tết thường không thiếu trái mãng cầu. Trái mãng cầu xiêm đi kèm với các loại trái cây khác với mong muốn cầu được an bình, may mắn, làm ăn phát đạt cho cả năm. Mãng cầu xiêm gần đây không còn là cây xóa đói giảm nghèo nữa mà có thể làm giàu nếu biết cách trồng, chăm sóc tốt bởi đầu ra ổn định.

Lợi nhuận khá cao
Tại xã Tân Lập I, huyện Tân Phước, mô hình trồng mãng cầu xiêm, còn gọi là mãng cầu gai ghép gốc cây bình bát đang được nhiều nông dân áp dụng. Ngoài mang lại hiệu quả kinh tế cao, cây trồng này còn có lợi thế thích nghi với điều kiện biến đổi khí hậu hiện nay, thích ứng với loại đất nhiễm phèn của xã.
Ông Nguyễn Văn Nam gắn bó với cây trồng này gần 8 năm nay cho biết: 100 lên trên 150 gốc trồng cây mãng cầu gai ghép gốc bình bát trên khu vực trên 5.000m2
có thể thu nhập 100 triệu đồng/năm. Ông Nam cho rằng đây là loại cây dễ trồng, đầu ra ổn định, hiện được các thương lái ở chợ Tân Lý Đông, huyện Châu Thành thu mua với giá 30.000 đồng. Từ lợi thế của cây mãng cầu xiêm, Hội Nông dân khuyến khích nhân rộng.
Nói đến mãng cầu, miền Tây phải kể đến huyện Tân Phú Đông, Tiền Giang – nơi đây có diện tích mãng cầu xiêm lớn nhất, với trên 850 ha. Trong đó, diện tích cho thu hoạch gần 600 ha, năng suất bình quân từ 18 – 20 tấn/ha, sản lượng mỗi năm trên 11.000 tấn quả. Ông Lê Văn Gạo, xã Tân Phú, huyện Tân Phú Đông trồng chuyên canh mãng cầu gần 1 ha. Với diện tích này ông thu 13 tấn, trung bình giá bán từ 15.000 đến 20.000 đồng/kg gia đình ông thu khoảng 200 triệu đồng, trừ chi phí còn lãi khoảng 100 đến 120 triệu đồng/năm. Tương tự, ông Võ Minh Tân, cư ngụ tại ấp Gảnh, xã Phú Đông, huyện Tân Phú Đông canh tác 9.000 m2 mãng cầu xiêm. Ông Tân cho biết, trung bình mỗi năm ông đạt sản lượng trên 20 tấn quả, thu lãi ròng gần 250 triệu đồng/năm.
Theo Phòng NNPTNT huyện Tân Phú Đông, Tiền Giang hiệu quả kinh tế cao, thị trường tiêu thụ tốt cùng khả năng thích nghi cao với điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt, cây mãng cầu xiêm được xác định là một trong những cây trồng chủ lực cần phát huy của địa phương. Với giá bán khoảng 15.000 đồng/kg, mỗi ha mãng cầu xiêm đạt giá trị sản lượng 300 triệu đồng, trừ chi phí còn lãi trên dưới 200 triệu đồng/ha/năm.

Cần đề phòng dịch bệnh
Tuy nhiên, mãng cầu xiêm khi được đưa vào trồng đại trà thành vùng chuyên canh lớn tại huyện cù lao phát sinh dịch bệnh rất khó phòng trị, đặc biệt là bệnh thối rễ, chết cành.
Nhằm giúp nông dân phòng trị có hiệu quả bệnh thối rễ, chết cành trên cây mãng cầu xiêm, TS. Nguyễn Văn Hòa, Viện trưởng Viện Cây ăn quả miền Nam cùng các nhà khoa học của Viện đã đúc kết thành quy trình quản lý tổng hợp; khuyến cáo các giải pháp đồng bộ từ chọn giống tốt, làm đất, quy hoạch vườn tược, mật độ trồng, xử lý mầm bệnh và chăm sóc, thâm canh theo khoa học…
Theo ông Nguyễn Văn Sinh, Chi cục Trưởng Chi cục Bảo vệ thực vật tỉnh Tiền Giang, từ khi có kết quả nghiên cứu và đúc kết thành quy trình quản lý tổng hợp bệnh thối rễ, chết cành trên mãng cầu xiêm, trong hai năm 2013 – 2014, Chi cục đã kết hợp cùng Viện Cây ăn quả miền Nam triển khai hàng trăm cuộc tập huấn, hội thảo, chuyển giao quy trình thâm canh, phòng chống bệnh thối rễ, chết cành trên mãng cầu xiêm tại các địa bàn vùng chuyên canh. Những vườn quả tuân thủ quy trình được khuyến cáo có 80% cây đã phục hồi tốt.
Đa số người dân thường nhân giống mãng câì bằng hạt là chính nhưng cũng có người chiết cành, ghép với cành. Tuy nhiên, theo khuyến cáo cùa nhà chuyên môn thì nên gieo hạt, dù thời gian có lâu cho trái hơn nhưng bù lại ít dịch bệnh và thời gia cho trái lâu hơn, cây chậm già cỗi hơn.
Khi cây trưởng thành, cần bón phân cân đối NPK, nên chọn các loại phân 10 – 10 -10, với cây 1 năm bón 100g, năm thứ 2 bón 400 g, năm thứ 3 bón 800g, năm thứ 4 bó 1,2 kg/cây. Khi cây lớn giảm từ 2-3 kg/cây/năm. Nếu đất xấu hoặc trên đất cát nên bổ sung thêm 10-20 kg phân chuồng/cây/năm. Chia làm 2-3 lần bón, sau thu hoạch (cuối mưa) và khi cây nuôi quả (đầu + cuối mùa mưa). Với lượng phân bón như vậy thì bạn sẽ hoàn toàn có được những trái mảng cầu xiêm to tròn và thơm ngon.
Sâu gây hại phổ biến nhất vẫn là rệp sáp và các loại rầy miệng chích hút khác, làm giảm chất lượng, sản lượng. Trị bằng nhiều loại thuốc như Supracid, Bi 58ND, Sumithion, Suprathion. Rệp và rầy ngoài việc chích hút nhựa làm hại trái, còn tạo điều kiện thuận lợi cho một số bệnh xâm nhập, nhất là bệnh thán thư gây những vết đốm đen. Phòng trừ bệnh bằng các loại thuốc Benlat C, Kasuran BTN, Aliette 80 BTN
Để hạn chế tác hại của sâu, các bạn có thể áp dụng kết hợp một số biện pháp sau đây: Thường xuyên làm vệ sinh vườn tược, xén tỉa những cành bị sâu bệnh, những cành không cho trái nằm khuất trong tán cây… để cho vườn thông thoáng, hạn chế nơi trú ngụ và để dễ phát triển con trưởng thành, từ đó có biện pháp diệt trừ. Nên xịt một đợt thuốc trừ sâu để diệt những con sâu đang có mặt trên vỏ trái, chờ khoảng 2-3 ngày sau dùng bao giấy, bao nilon, bao chuyên dùng… bao trái lại, cách làm này còn có tác dụng hạn chế rệp sáp, một đối tượng cũng thường xuyên gây hại cho trái. Các loại thuốc như: Bian 40EC; Sherpa 10EC hoặc 25EC; Visher 25EC; Padan 90SP; Ofatox 50EC; Selecron 500ND; Decis 2,5EC… Sau đó khoảng 10-15 ngày phun tiếp lần 2. Nếu sâu vẫn còn có thể phun thêm một vài lần nữa, nhưng nhớ phải ngưng xịt thuốc trước khi thu hoạch ít nhất là 2 tuần để không gây độc hại cho người ăn.
Hoàng Huy

6 điểm chụp hình Noel 2015 được check-in nhiều nhất

6 điểm chụp hình Noel 2015 được check-in nhiều nhất
Copy từ http://www.webtretho.com/forum/f110/6-diem-chup-hinh-noel-2015-duoc-check-in-nhieu-nhat-2159464/, tác giả: Dương Minh Vũ , đã đăng ngày 10-12-15 lúc 17:52.
Còn đúng 2 tuần nữa Noel lượn phố phường không khí rộn ràng ghê Đây nè, sau nhiều năm chinh chiến phố xá trên con "chiến xa" Martin a còng, tổng hợp được 6 điểm chụp hình siêu lung linh cho các bạn tham khảo nhé Ban đêm lên đèn đẹp lắm nha!! Các bác nào thích đi chụp ảnh nghệ thuật, selfie nhí nhảnh, check-in các kiểu thì tranh thủ từ giờ đi là okay nhất. Đừng đợi tới lễ là đông kinh dị luôn, chen chúc là nát đời hoa
1. Phú Mỹ Hưng - Nam Sài Gòn
Khu vực quận 7 có nhiều chỗ tham quan lắm, ví dụ là: hồ Bán Nguyệt, cầu Ánh Sao, hàng loạt lâu đài lộng lẫy như TajmaSago, Cham Charm, Parkson Paragon, Crescent Mall…
Những năm gần đây, vào dịp Noel các bạn trẻ thường chọn quận 7 là địa điểm lui tới thường xuyên, thứ nhất vì con đường ở đây khá rộng, ít kẹt xe, thứ 2 là hầu như căn nhà nào cũng đều đầu tư công phu cho việc trang trí với dây đèn, hang đá, tạo nên cả khu dân cư sống động và nổi bật về đêm.
Mà lời khuyên là các bạn nên đi sớm nhé, vì khoảng 10h là ở đây tắt đèn, bảo vệ nơi đây không cho tham quan nữa
2. Khu xóm đạo quận Tân Phú
Như mọi năm, người dân ở đây chuẩn bị Giáng Sinh từ đầu tháng 11 rồi. Chỗ này cũng khá dễ tìm, đi ngang qua mấy đường Độc Lập, Thống Nhất, Thành Công, Dân Tộc là sẽ thấy ngay Với cả người ta đến đây xem đèn và hang đá cũng đông nên không biết đường thì hỏi người ta sẽ chỉ cho nha.
3. Aeon Mall Tân Phú
Chỗ này mới mở được vài năm mà chắc ai cũng biết rồi. Rộng rãi, mát mẻ, nói chung là muốn kiếm chỗ riêng tư chút thì cũng okay Trang trí bắt mắt, có mấy đường đèn với cả mái vòm gắn đèn hoành tráng, nói chung là mỗi dịp lễ lại trang trí khác đi, mà vẫn lung linh, lãng mạn khó tả, dắt gấu đi thì còn gì bằng Haha năm nay em đi một mình haha...haha...
4. Đường Phạm Thế Hiển - quận 8
Chỉ cần xuống cầu Nhị Thiên Đường 1, rồi quẹo trái , là sẽ tới đường Phạm Thế Hiển, nơi có nhiều nhà thờ lớn và rất nhiều những hang đá được dàn đựng lên vô cùng công phu trải doc suốt chiều dài 3km Chỗ này là khu xóm đạo trang trí Noel 2015 nổi tiếng nhất ở thành phố nha.
Mẹo nhỏ là, tốt nhất nên đến khoảng từ 6-7h tối và 3-4h sáng, ngoài thời gian này, người ta tới khá đông nên thường bị kẹt xe và khó có khoảng trống để chụp hình đẹp. Với cả nếu còn chỗ trống thì nên gửi xe ngay từ đầu đường nhé.
5. Đường Hải Thượng Lãn Ông - quận 5
Noel năm nay ở đường này nhộn nhịp với đông hơn mọi năm, hai lề đường bán rất nhiều đồ trang trí, đèn đóm, với cả mấy cây pháo nhỏ cho người ta mua về nhà. Chỗ này cũng lý tưởng để săn vài tấm ảnh ngày lễ với bạn bè nên hãy bỏ vào danh sách để cân nhắc.
6. Trung tâm thành phố - quận 1
Chỗ nãy chắc khỏi phải bàn rồi trang trí lúc nào cũng hoàng tráng và lãng mạn hơn bao giờ hết Liệt kê lại những điểm đến hàng đầu nè nha, note lại cho nhớ Phố đi bộ Nguyễn Huệ, hồ Con Rùa, Lê Duẩn, Đồng Khởi, Vincom A-B, Parkson, Diamond, Bitexco, Saigon Center...
Dương Minh Vũ