Thứ Ba, 28 tháng 4, 2026

Dấu ấn 50 năm thành phố mang tên Bác: Những bệnh viện cửa ngõ TP.HCM 'thay da đổi thịt'

 Sức khỏe

dvnien copy từ https://tuoitre.vn/..., trang web này đăng ngày 28/04/2026 07:00 GMT+7

Dấu ấn 50 năm thành phố mang tên Bác: Những bệnh viện cửa ngõ TP.HCM 'thay da đổi thịt'

THU HIẾN
và 2 tác giả khác 

Sau gần một năm chính thức vận hành, ba bệnh viện đa khoa khu vực nằm ở cửa ngõ TP.HCM gồm: Thủ Đức, Hóc Môn và Củ Chi do thành phố đầu tư hàng nghìn tỉ đồng đang dần khẳng định vị thế chiến lược của mình.

Dấu ấn 50 năm thành phố mang tên Bác: Những bệnh viện cửa ngõ TP.HCM 'thay da đổi thịt' - Ảnh 1.

Nằm ở cửa ngõ Đông Bắc TP.HCM, sau khi đưa cơ sở mới vào vận hành, Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức ghi nhận sự gia tăng số lượng bệnh nhân từ cấp cứu, khám ngoại trú đến điều trị nội trú, phẫu thuật. Đặc biệt tỉ lệ bệnh nhân chuyển tuyến giảm mạnh (trong đó có khoảng 50% đến từ Bình Dương (cũ), Đồng Nai và các tỉnh lân cận), góp phần giảm tải cho tuyến trên - Ảnh: TRÍ ĐỨC

Sau gần một năm đi vào vận hành, Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức, Hóc Môn và Củ Chi dần khẳng định vị thế là địa chỉ khám chữa bệnh tin cậy, thu hút đông đảo người dân, kể cả từ các tỉnh lân cận TP.HCM.

Điều này minh chứng cho số lượt khám ngoại trú, điều trị nội trú của các bệnh viện đều tăng sau khi đưa cơ sở mới vào vận hành.

Ghi nhận của Tuổi Trẻ Online những ngày cuối tháng 4-2026 tại Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức, các khối tòa nhà mới cao tầng liền kề nhau khang trang, sạch sẽ, lối đi thông thoáng, xen kẽ là những mảng xanh được chăm chút với nhiều hàng cây, thảm cỏ và khu vườn nhỏ, tạo không gian thư giãn, giúp người bệnh có nơi đi dạo, phần nào cải thiện tinh thần trong quá trình điều trị.

Còn tại Bệnh viện Đa khoa khu vực Hóc Môn, tòa nhà mới 12 tầng khang trang, rộng thoáng, khác hẳn hình ảnh bệnh viện cũ chật hẹp, thường xuyên ngập nước mỗi khi mưa lớn. Dù là ngày nghỉ, khu vực cấp cứu vẫn tiếp nhận đông bệnh nhân đến khám và xử trí kịp thời.

Thời gian tới, bệnh viện định hướng phát triển thành trung tâm y tế chuyên sâu khu vực cửa ngõ TP.HCM, trong đó ưu tiên xây dựng các trung tâm chuyên khoa như đột quỵ, chấn thương chỉnh hình và thận nhân tạo.

Hình ảnh mới nhất của ba bệnh viện cửa ngõ TP.HCM:

bệnh viện cửa ngõ - Ảnh 2.

Nằm ở cửa ngõ Tây Bắc TP.HCM, Bệnh viện Đa khoa khu vực Hóc Môn có tổng mức đầu tư khoảng 1.890 tỉ đồng (gồm 12 tầng nổi, 2 tầng hầm, có sân đáp trực thăng). Ông Đặng Quốc Quân, Giám đốc bệnh viện, cho biết bệnh viện đang trải qua giai đoạn chuyển mình quan trọng, đánh dấu bước tiến lớn trong năng lực phục vụ y tế tại cửa ngõ TP.HCM - Ảnh: TRÍ ĐỨC

bệnh viện cửa ngõ - Ảnh 3.

Khu vực phát thuốc bảo hiểm y tế Bệnh viện Đa khoa khu vực Hóc Môn lúc nào cũng chật kín bệnh nhân ngồi chờ đợi nhận thuốc - Ảnh: XUÂN MAI

bệnh viện cửa ngõ - Ảnh 4.

Các lối đi trong Bệnh viện Đa khoa khu vực Hóc Môn nay rộng rãi, thông thoáng, khác hẳn cảnh chật hẹp, thường xuyên ngập nước mỗi khi mưa lớn của cơ sở cũ - Ảnh: TRÍ ĐỨC

Dấu ấn 50 năm thành phố mang tên Bác: Những bệnh viện cửa ngõ TP.HCM 'thay da đổi thịt' - Ảnh 5.

Sau khi chính thức đưa vào vận hành, hiện mỗi ngày Bệnh viện Đa khoa khu vực Hóc Môn tiếp nhận trung bình khoảng 2.000 lượt khám ngoại trú (tăng 24%), khu cấp cứu tiếp nhận 100 - 120 ca (tăng 27,3%), nội trú 490 - 560 người (tăng 29,1%) - Ảnh: TRÍ ĐỨC

bệnh viện cửa ngõ - Ảnh 6.

Không gian sạch sẽ, ngập tràn ánh sáng tự nhiên, góp phần mang lại cảm giác dễ chịu, an tâm cho người bệnh. Ngay lối đi vào khoa khám, những bức ảnh về cuộc đời và sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh được treo trang trọng - Ảnh: TRÍ ĐỨC

bệnh viện cửa ngõ - Ảnh 7.

Không chỉ cải thiện về hạ tầng, Bệnh viện Đa khoa khu vực Hóc Môn còn nâng cao năng lực chuyên môn thông qua các chương trình hỗ trợ toàn diện từ các bệnh viện tuyến đầu, giúp các bác sĩ nâng cao tay nghề, giảm tải cho tuyến trên - Ảnh: TRÍ ĐỨC

bệnh viện cửa ngõ - Ảnh 8.

Một số gói trang thiết bị cơ bản đã được bàn giao cho Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức phục vụ người bệnh - Ảnh: THU HIẾN

bệnh viện cửa ngõ - Ảnh 9.

Phía trong khu điều trị nội trú đầy đủ tiện nghi gồm tivi, giường bệnh ngăn cách cẩn thận giúp người bệnh thoải mái - Ảnh: THU HIẾN

bệnh viện cửa ngõ - Ảnh 10.

Mảng xanh tại Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức giúp người bệnh thư giãn sau khi thăm khám - Ảnh: THU HIẾN

bệnh viện cửa ngõ - Ảnh 11.

Khu vực ngồi chờ cho bệnh nhân tại Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức được bố trí khang trang, sạch sẽ - Ảnh: THU HIẾN

bệnh viện cửa ngõ - Ảnh 12.

Tại cửa ngõ phía Tây Bắc TP.HCM, Bệnh viện Đa khoa khu vực Củ Chi quy mô 1.000 giường bệnh đã chính thức khánh thành vào tháng 10-2025. Số lượt khám ngoại trú và điều trị nội trú tại đây tăng qua từng năm - Ảnh: M.L.

Năm 2021, Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt chủ trương đầu tư dự án xây dựng mới ba bệnh viện cửa ngõ TP.HCM gồm Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức, Bệnh viện Đa khoa khu vực Hóc Môn và Bệnh viện Đa khoa khu vực Củ Chi với tổng số vốn hơn 5.600 tỉ đồng từ nguồn vốn ngân sách của TP.

Năm 2023, HĐND TP.HCM đã thông qua tờ trình về chủ trương đầu tư dự án mua sắm trang thiết bị cho ba bệnh viện này với tổng số vốn là hơn 4.300 tỉ đồng. Dự kiến năm 2026 trang thiết bị sẽ được bàn giao cho bệnh viện phát triển chuyên môn.

Dấu ấn 50 năm thành phố mang tên Bác: Bệnh viện cửa ngõ 'thay da đổi thịt' - Ảnh 12.TP.HCM định hướng phát triển cơ sở 2 bệnh viện tuyến cuối gắn với cửa ngõ đô thị

Trong giai đoạn 2026-2030 và những năm tiếp theo, cơ sở 2 của các bệnh viện tuyến cuối được xác định là một cấu phần chiến lược trong tổ chức hệ thống y tế đa tầng - đa cực - đa trung tâm của TP.HCM.

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

Bắc Âu xanh và kinh nghiệm cho Việt Nam - Thụy Điển tham vọng nói không với nhiên liệu hóa thạch

 Thời sự Phóng sự

dvnien coy từ https://tuoitre.VIỆT NAM/..., trang web nay đăng ngày 22/10/2024 10:16

Bắc Âu xanh và kinh nghiệm cho Việt Nam: Thụy Điển tham vọng nói không với nhiên liệu hóa thạch

DUY LINH
và 1 tác giả khác 

Nhiều người tin rằng khi một nền kinh tế phát triển, lượng điện tiêu thụ sẽ tăng lên. Song nhiều quốc gia, trong đó có Thụy Điển, đã cho thấy một câu chuyện khác: GDP tăng nhưng lượng điện sử dụng vẫn ổn định suốt nhiều năm.

Bắc Âu xanh và kinh nghiệm cho Việt Nam: Thụy Điển tham vọng nói không với nhiên liệu hóa thạch - Ảnh 1.

Vị trí các nhà máy sưởi tập trung ở Stockholm (Thụy Điển). Trong ảnh: sơ đồ các siêu thị nhận nguồn năng lượng sưởi ấm từ các nhà máy - Ảnh: Elsevier

Thụy Điển đang trên hành trình trở thành nền kinh tế ít phát thải carbon nhất thế giới, chấm dứt việc sử dụng nhiên liệu hóa thạch vào năm 2045. Động lực cho nỗ lực đó bắt nguồn từ những hệ quả đau đớn về kinh tế cách đây nửa thế kỷ.

Cuộc khủng hoảng dầu mỏ và quyết định bước ngoặt

Sự phụ thuộc lớn vào dầu mỏ đã khiến Thụy Điển phải trả giá đắt khi cuộc khủng hoảng dầu mỏ thế giới nổ ra vào thập niên 1970.

Sự thiếu hụt nguồn cung, giá dầu bị đẩy lên cao khiến nhà chức trách Thụy Điển phải áp dụng hệ thống phân bổ dầu tương tự hệ thống tem phiếu trong giai đoạn này.

Những thành tựu kinh tế trong giai đoạn "vàng" trước đó có nguy cơ bị xóa sạch, buộc nhà chức trách Thụy Điển phải nghĩ lại chiến lược năng lượng của mình.

Stockholm quyết định đánh cược bằng điện hạt nhân trong giai đoạn đầu để giảm bớt sự phụ thuộc vào điện hóa thạch.

Họ cũng quyết định đầu tư vào hệ thống sưởi ấm khu vực, nghĩa là thay vì lắp đặt lò sưởi trong mỗi ngôi nhà, nhà nước sẽ xây dựng nhà máy sưởi lớn, tập trung và được kết nối với nhiều ngôi nhà cũng như các khu công nghiệp thông qua các đường ống cách nhiệt và cơ sở hạ tầng ngầm.

Chi phí cũng khá đắt đỏ, song chính phủ đã quyết định áp dụng cách tiếp cận này ngay từ đầu và kiên trì với nó. Ngày nay 97% nhiệt lượng sưởi ấm ở Thụy Điển đến từ nhiên liệu sinh học và đốt chất thải.

Một quyết định quan trọng khác cũng đã được đưa ra và ngày nay đã cho thấy rõ tác động của nó. Đó là việc Thụy Điển tách mục tiêu tăng trưởng kinh tế khỏi lượng điện tiêu thụ, nghĩa là việc tiêu thụ điện nhiều hơn không có nghĩa nền kinh tế sẽ tăng trưởng lớn hơn.

Từ năm 1995 đến 2019, GDP bình quân đầu người của Thụy Điển tăng gần 50% trong khi điện tiêu thụ trên mỗi đầu người qua từng năm lại giảm. Sự hiệu quả của hệ thống truyền tải điện là một trong những lý giải cho điều này.

Đồng thời nó cũng cho thấy một quốc gia công nghiệp hóa mạnh với sản xuất thép, xi măng và ô tô như Thụy Điển vẫn có thể giảm phát thải và điện tiêu thụ thành công trong khi tăng GDP.

Phi carbon hóa nền kinh tế

Thụy Điển dường như đã tìm ra công thức để phát triển nền kinh tế trong khi vẫn bảo vệ được khí hậu. "Thụy Điển cam kết trở thành một trong những quốc gia không sử dụng nhiên liệu hóa thạch đầu tiên trên thế giới và năng lượng tái tạo là trọng tâm của quá trình chuyển đổi này" - Đại sứ Thụy Điển tại Việt Nam Johan Ndisi nói với Tuổi Trẻ.

Bắc Âu xanh và kinh nghiệm cho Việt Nam: Thụy Điển tham vọng nói không với nhiên liệu hóa thạch - Ảnh 2.

Đại sứ Thụy Điển tại Việt Nam Johan Ndisi - Ảnh: Đại sứ quán Thụy Điển

Từ việc lệ thuộc vào điện hóa thạch, đến năm 2023 theo Cơ quan Năng lượng quốc tế, khoảng 67,8% điện tạo ra ở Thụy Điển đến từ các nguồn năng lượng tái tạo như gió, nước, hạt nhân và các nguồn sinh học.

Phải nói rằng nỗ lực phi carbon hóa nền kinh tế của Thụy Điển có lợi thế ngay từ đầu là hơn 70% diện tích của quốc gia này là rừng.

Song con người cũng đóng vai trò quan trọng không kém. Từ những năm 1990, Thụy Điển bắt đầu áp dụng một trong những loại thuế carbon đầu tiên trên thế giới và hiện là một trong những loại thuế carbon cao nhất thế giới.

Loại thuế này đã đẩy nhanh những thay đổi trong lĩnh vực năng lượng và sưởi ấm bằng cách tạo động lực cho mọi người và doanh nghiệp đầu tư vào năng lượng tái tạo thay vì nhiên liệu hóa thạch.

"Chúng tôi đã mở rộng các trang trại gió ngoài khơi và trên bờ, liên tục đổi mới các giải pháp năng lượng mặt trời. Quá trình chuyển đổi này được hỗ trợ bởi các chính sách của chính phủ thúc đẩy đầu tư và nghiên cứu năng lượng tái tạo", ông Johan Ndisi nói thêm.

Kết quả là Thụy Điển thải ra lượng CO2 bình quân đầu người ít hơn năm lần so với mức trung bình của châu Âu vào năm 1990. Kể từ đó, Thụy Điển đã giảm lượng khí nhà kính ròng thêm 80%, trong khi mức giảm trung bình của EU chỉ là 30%.

Không chỉ thay đổi cơ cấu ngành năng lượng để giảm phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch, Thụy Điển cũng đẩy mạnh quản lý và tái chế chất thải, tập trung vào việc giảm thiểu, tái sử dụng và tái chế để giảm tác động môi trường.

"Phong trào của chúng tôi không chỉ khuyến khích tái chế mà còn khuyến khích sự thay đổi văn hóa theo hướng coi trọng tài nguyên và giảm thiểu chất thải ở mọi cấp độ của xã hội. Tỉ lệ tái chế của chúng tôi đã đạt 99%, một cột mốc đạt được thông qua các hệ thống hiệu quả và sự tham gia của công chúng", Đại sứ Johan Ndisi nói thêm.

Bắc Âu xanh và kinh nghiệm cho Việt Nam: Thụy Điển tham vọng nói không với nhiên liệu hóa thạch - Ảnh 3.

Trẻ em được học cách phân loại rác để tái chế tại thủ đô Stockholm của Thụy Điển - Ảnh: City of Stockholm

Sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm với Việt Nam

"Bằng cách chia sẻ kinh nghiệm và công nghệ của mình, chúng tôi có thể hỗ trợ Việt Nam tạo ra các hệ thống bền vững không chỉ có lợi cho môi trường mà còn thúc đẩy tăng trưởng kinh tế", đại sứ Thụy Điển nhấn mạnh đồng thời tin rằng Diễn đàn và Triển lãm Xanh 2024 (GEFE) sẽ là dịp để chia sẻ những phương pháp hay nhất, học hỏi lẫn nhau và truyền cảm hứng cho hành động tập thể.

Ông tin rằng Việt Nam hoàn toàn có thể đạt được tỉ lệ tái chế cao như Thụy Điển thông qua áp dụng các sáng kiến tái chế mạnh mẽ, các chiến dịch giáo dục để nâng cao nhận thức và các chính sách khuyến khích các doanh nghiệp giảm thiểu chất thải. Năng lượng

tái tạo cũng là một trong những lĩnh vực triển vọng nhất, xét đến tham vọng của Việt Nam về một tương lai năng lượng xanh hơn.

Hoan nghênh mục tiêu phát thải ròng bằng 0 vào năm 2050 của Việt Nam, Đại sứ Johan Ndisi tin rằng một trong những cách để đạt được là chuyển từ sử dụng các nguồn năng lượng dựa trên nhiên liệu hóa thạch sang năng lượng sạch và ít phát thải carbon.

"Mặc dù Việt Nam đang có sự chuyển dịch nhanh chóng trong lĩnh vực năng lượng, thách thức là không thể tránh khỏi trong đó việc hao hụt điện truyền tải, dao động điện áp và khả năng hạn chế trong việc tích hợp các nguồn năng lượng tái tạo", ông Johan Ndisi nói thêm. Tuy nhiên Thụy Điển có những giải pháp để khắc phục tình trạng này.

Cam kết của Thụy Điển trong việc giảm phát thải không chỉ giới hạn ở sản xuất năng lượng mà còn mở rộng sang lĩnh vực giao thông. Giao thông vận tải và nông nghiệp hiện là nguồn phát thải lớn nhất của Thụy Điển.

Các chính sách khuyến khích mua xe điện, sử dụng phương tiện giao thông công cộng đã được đưa ra và áp dụng hiệu quả nhiều năm qua tại Thụy Điển.

Chẳng hạn từ năm 2007, thủ đô nước này đã áp thuế chống tắc nghẽn để cải thiện tình hình giao thông, giảm tác động đến môi trường và khuyến khích người dân sử dụng phương tiện công cộng.

"Phát triển bền vững là một lĩnh vực quan trọng khác, nơi chúng ta có thể chia sẻ hiểu biết về quy hoạch đô thị bền vững, giao thông công cộng, hệ thống quản lý chất thải và cơ sở hạ tầng bền vững", ông Johan Ndisi bày tỏ.

Kỳ cuối: Thụy Điển tham vọng nói không với nhiên liệu hóa thạch - Ảnh 3.Bắc Âu xanh và kinh nghiệm cho người Việt Nam - Kỳ 2: Na Uy biến đồ cũ, rác thải thành tài nguyên

Với tỉ lệ tái chế rác thải nhựa lên đến 97%, Na Uy chứng minh việc nâng cao trách nhiệm của người dân và doanh nghiệp trong việc bảo vệ môi trường là hoàn toàn khả thi.

Dạy thêm, học thêm không có lỗi, vấn đề là học thêm để làm gì

 Bạn đọc

dvnien copy từ https://tuoitre.vvn/..., trang web này đăng ngày 15/01/2026 05:20

Dạy thêm, học thêm không có lỗi, vấn đề là học thêm để làm gì

Dạy thêm, học thêm là chuyện bàn cãi mấy chục năm vẫn chưa thể thay đổi thực tế. Vì sao? Tôi cho rằng đây là nhu cầu thực tế, muốn dẹp bỏ tuyệt đối chưa bao giờ dễ.

Dạy thêm, học thêm không có lỗi, vấn đề là học thêm để làm gì - Ảnh 1.

Một tiết học môn Hóa của học sinh lớp 12A4 Trường THPT Võ Văn Kiệt, phường Bình Đông, TP.HCM - Ảnh: NHƯ HÙNG

Qua mấy lần cải cách chương trình, qua mấy đỗi về cách quản lý dạy thêm trong và ngoài trường, cấm hay không và quản cách nào rồi chuyện này vẫn tồn tại như một phần không tách rời khỏi giáo dục phổ thông.

Học thêm hay không là nhu cầu và quyền lựa chọn của học trò. Nhưng muốn được vậy, trò phải được học đầy đủ nhất ở trường. Học thêm kiểu gì cũng để trẻ tự học tốt hơn chứ không phải học nhồi chỉ để nâng điểm số.

Dạy gì, học gì ở lớp dạy thêm?

Tôi là một phụ huynh ở TP.HCM, hai con tôi đã không học chữ trước khi vào lớp 1 và không học thêm suốt những năm tiểu học. Nhưng lên bậc trung học thì khác.

Có một thực tế ở rất nhiều tỉnh thành, học sinh đã học thêm từ lớp 1 đến lớp 12. Trẻ học chậm cũng cần có người kèm thêm ngoài giờ học ở trường để theo kịp bài, kịp bạn. Trẻ trung bình, khá muốn học thêm để nâng điểm, thành học sinh khá và giỏi để lớp đạt chỉ tiêu. 

Học sinh giỏi thật sự rồi, điểm 9-10 rồi vẫn muốn mở rộng kiến thức, muốn giải bài tập nâng cao để chinh phục những đề thi khó nhất. Vậy học thêm để khá hơn, giỏi hơn có sai không?

Có một điều dù không muốn, tôi cũng phải nói ra: thầy cô giáo cũng bị áp lực về chỉ tiêu tỉ lệ học sinh khá giỏi trong từng lớp. Lớp chọn thì 80-100% học sinh giỏi, lớp thường thì thầy cô cũng cố gắng để trò không có điểm dưới trung bình. 

Trong khi thực tế thầy cô cố gắng hết sức vẫn có nhiều học sinh (vì nhiều lý do) đã sa sút học hành hoặc vì hoàn cảnh, điều kiện riêng mà kết quả điểm số không như mong muốn. Và tôi hiểu rằng ai làm thầy cũng muốn học trò mình có kết quả tốt hơn. Phụ huynh càng mong hơn. Và dạy thêm - học thêm được xem là giải pháp.

Vấn đề là trẻ học gì ở lớp học thêm? Những lớp học 20-30 học sinh (hoặc đông hơn nữa), học lực khác nhau nhưng học cùng giáo án. Có những bài tập hôm nay giải ở lớp học thêm, ngày mai sẽ có bài tương tự vậy trong đề kiểm tra, trò nào có học thêm sẽ có điểm tốt hơn... Đây là thực tế hàng chục năm qua. 

Điểm tốt, rồi sao nữa? Con được khen thưởng, người lớn ai cũng hài lòng. Nhưng sau mỗi năm học, con có thật sự tiến bộ hơn không lại là??? chuyện rất khác.

Có những??? bài học đã qua, trẻ từng đạt điểm tốt nhưng vài tháng sau hoặc năm sau trẻ không nhớ gì, không tự làm được những bài tập liên quan bài học trước đó. Chuyện này ở trường cũng có, ở lớp học thêm cũng có. Vậy thì học thêm - điểm số quan trọng hay kiến thức thực có trong não và khả năng tự học của con mới quan trọng hơn?

Cho con khả năng tự học, khó quá không?

Theo tôi, tự học không có nghĩa là hoàn toàn không học thêm. Tự học ở lớp dạy thêm, tại sao không? Tự làm bài tập nâng cao sau giờ học thêm, tại sao không? Và với những học sinh trung bình khá, tự giác học bài và làm thêm bài tập vẫn luôn rất cần thiết hơn ôm điện thoại, xem máy tính.

Có những lớp dạy thêm kiểu tự học có hướng dẫn, học sinh được luyện việc tự làm bài tập, giáo viên hướng dẫn những bài khó hoặc hướng dẫn phương pháp làm bài. Cách dạy này không dễ nhưng có những lớp dạy thêm quyết chọn cách dạy này, họ chấp nhận ít học trò nhưng là những học trò chịu học và có tiến bộ.

Có những giáo viên trung học mở lớp dạy thêm nhưng không bao giờ dạy học sinh chính khóa của mình ở trường. Đây cũng là thực tế. Không vì bị cấm, thầy cô thật sự muốn vậy, ở lớp dạy thêm nên dạy những gì khác ở trường để con tự nỗ lực và tự tiến bộ chứ không phải nhai lại bài để được điểm cao và... hết.

Lớp dạy thêm cũng không nên là nơi "giữ trẻ". Có những trẻ không muốn học thêm nhưng cha mẹ vẫn muốn phủ kín thời gian của con bằng việc học lu bù, do phụ huynh quá bận không quản được việc con học hoặc do con nghiện mạng xã hội. Đến lớp học thêm theo cách này hiệu quả đến đâu thì cũng hên xui.

Tôi cho con học thêm những môn cần học (có thể vì con học chưa tốt hoặc có môn học tốt cần nâng cao thêm) và tôi luôn chọn những thầy cô không dạy ở trường con. Tuy vậy thực tế vẫn là lớp dạy thêm chạy bài trước ở lớp, hầu như không lớp dạy thêm nào "can đảm" đi sau chương trình ở lớp. Vì thầy cô ở lớp dạy thêm cũng đang chịu trách nhiệm trước phụ huynh về điểm số của học trò.

Cần thêm nhiều mô hình dạy thêm

Nhưng dạy thêm - học thêm để học tốt hơn là sự chọn lựa của cả phụ huynh, học sinh và thầy cô giáo. Thực tế cho thấy cấm cách này sẽ có cách khác để dạy và học thêm. Theo tôi, điều quan trọng nhất là sự chọn lựa: học vì điều gì? Ngoài vì điểm số cũng nên hướng đến khả năng tự học, tự làm bài của học sinh bởi đây mới là điều cần thiết nhất.

Ở trường, thầy cô phải chạy theo chương trình vốn không nhẹ nhàng với mọi học sinh. Dạy thêm học thêm vẫn không thể chấm dứt vì là nhu cầu thực tế. Điều cần thiết là nên có định hướng chung về việc dạy thêm.

Không cấm dạy thêm mà rất cần có thêm nhiều mô hình các trung tâm dạy thêm, ở đó có thể có các lớp học phù hợp với nhu cầu và học lực của từng nhóm học sinh. Ở đó học sinh có thể chọn lớp, chọn thầy, có lớp riêng cho học sinh giỏi và có lớp cho học sinh học chậm hơn.

Dạy thêm, học thêm không có lỗi - Ảnh 2.Dạy thêm - học thêm, chờ một quyết định nhất quán

Sau phản hồi của Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn về việc dạy thêm, học thêm là nhu cầu có thật nhưng Bộ hướng tới mô hình trường học không dạy thêm, rất nhiều độc giả Tuổi Trẻ Online đã có ý kiến.