Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

Anh, em và tình yêu vượt qua cái chết

Anh, em và tình yêu vượt qua cái chết
Copy từ http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/Tinh-yeu-loi-song/352747/anh-em-va-tinh-yeu-vuot-qua-cai-chet.html, đăng ngày 13/12/09, mục Nhịp sống trẻ .
TT - “6g sáng thức dậy, Dương nấu đồ ăn sáng còn anh Vũ xếp mùng. Anh rất thích uống cà phê mình pha nên sáng nào Dương cũng chuẩn bị một ly cà phê. Còn anh tận tay pha sữa rồi ép mình phải uống hết mới đi làm” - Thùy Dương (25 tuổi, Q.8, TP.HCM) tươi tắn kể chuyện về gia đình nhỏ của mình trong căn nhà nhỏ ngập tràn nắng sớm mai ngày chủ nhật.
Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần
Sẽ không có những buổi sáng với tách cà phê đầy yêu thương và ly sữa dịu dàng như thế, nếu một năm về trước cô gái có nét đẹp mỏng manh ấy không vượt qua được căn bệnh tử thần cứ ngỡ chỉ có trong phim Hàn. Và nếu không có anh, một người tưởng như chỉ tồn tại trong cổ tích...
Sáu năm trước họ gặp nhau trong một lớp học tiếng Anh. Khi đó Minh Vũ đang là SV năm 3 ĐH Bách khoa TP.HCM, còn Thùy Dương mới là SV năm 1 Trường CĐ Kinh tế đối ngoại. Chàng đẹp trai, da ngăm, trầm tính. Nàng xinh xắn, nhí nhảnh và lúc nào cũng sôi nổi cười nói. Hai con người ở “mặt trăng” và “mặt trời” ấy không có ấn tượng gì đặc biệt về nhau. “Mặt trời” chỉ để ý đến sự hiện diện của “mặt trăng” khi chàng xuất hiện trong chiến dịch chinh phục của... ba cô bạn cùng lớp.
“Mặt trăng” và “mặt trời” yêu nhau, một tình yêu đến rất nhẹ nhàng sau những lần thảo luận tiếng Anh...
Đối mặt với tử thần
Cuối tháng 8-2007, Thùy Dương đột ngột nhập viện Bệnh viện Vạn Hạnh sau cơn đau bụng dữ dội. Bác sĩ gặp riêng Vũ và hỏi nhẹ nhàng: “Em có coi phim Hàn bao giờ chưa? Bạn gái của em có thể bị ung thư máu...”. Mắt Vũ tối sầm. Anh không tin Dương mắc căn bệnh khủng khiếp ấy. Vũ cố gắng trấn an mình: có thể họ sai sót trong kỹ thuật! “Tôi cố không tin Dương bị bệnh. Tôi hỏi rất nhiều người, nhất là những người bạn học y. Gặp ai tôi cũng thấp thỏm hi vọng họ trả lời rằng đó không phải là bệnh ung thư máu, rằng đó không phải là sự thật” - Vũ nhớ lại.
Sau đó Thùy Dương nhanh chóng được chuyển gấp qua Bệnh viện Truyền máu và huyết học TP.HCM. Bác sĩ khẳng định cô bị ung thư máu ác tính! Hi vọng yếu ớt kia sụp đổ. Vụn nát. Lần đầu tiên người đàn ông mạnh mẽ trong Vũ yếu đuối đến thế. Anh khóc. Anh đau đớn nghĩ đến trường hợp khủng khiếp nhất: nếu Thùy Dương ra đi, không biết quãng đời còn lại mình sẽ sống như thế nào?
Chiều tối, chị hai của Dương gặp riêng Vũ, nói trong nước mắt: “Dù em có định như thế nào thì xin em hãy vì tình cảm của hai đứa trước đây mà cố gắng giúp chị chăm sóc con bé trong thời gian này. Nếu em không còn bên cạnh, nó không vượt qua nổi đâu...”. Vũ khóc vì ức. Mọi người nghĩ anh sẽ rời xa Dương lúc này?
Đó là thời điểm Vũ đang làm luận văn cao học. Anh quyết định xin dời lại một học kỳ (tức một năm) để dành thời gian nhiều nhất bên cạnh Dương. Bài vở, tài liệu Vũ nhờ bạn bè photo giúp.
Cổ tích trong bệnh viện
Ròng rã suốt 5-6 tháng trời Thùy Dương nằm ở phòng cách ly của khoa ghép, bệnh viện trở thành nhà của Vũ. Ngày nào cũng thế, 6g sáng Vũ mua đồ ăn sáng cho Dương rồi đến công ty (ở Q.1) làm việc tới chiều. Tối học cao học. Học xong ào về nhà ở Q.Tân Bình tắm rửa sạch sẽ (để tránh mang vi khuẩn vào phòng bệnh nhân). 7g tối có mặt ở bệnh viện với phần ăn tối mua cho Thùy Dương.
Sau đó là khoảng thời gian kiên nhẫn bón từng thìa cháo, muỗng cơm, hớp nước cho Dương rồi ra hành lang học bài. 10g, 11g đêm đi ngủ. Hơn 1g, rồi 3g sáng lại dậy canh chừng Dương. Nhiều lúc tỉnh dậy thấy Dương không ngủ được vì đau, anh đến bên cạnh trò chuyện đến lúc cô ngủ mới an tâm ngủ tiếp.
“Những ngày Dương bị bệnh, tôi thấy mình được an ủi khi chăm sóc người mình yêu. Đêm nào cũng vậy, cứ mỗi lần giật mình mở mắt tôi cứ sợ Dương ngủ mãi không bao giờ dậy nữa...” - Minh Vũ không giấu được xúc động khi nhớ lại những khoảnh khắc chợt tỉnh giữa đêm khuya ấy.
Thùy Dương bảo nhiều buổi tối nhìn qua cửa kính thấy anh ngồi bệt xuống nền gạch học bài, lẻ loi giữa hành lang nhỏ hẹp, sâu hun hút trong ánh sáng hiu hắt, lạnh lẽo. Vừa thương anh vừa nghĩ đến bệnh tật của mình, Dương quặn thắt lòng... Dương quyết định chia tay. Cô muốn giải thoát cho tương lai mù mịt của hai người.
Anh vẫn lặng lẽ và kiên trì đến bệnh viện chăm cô như bao ngày. Anh bảo: “Thật sự có những lúc nản lắm chứ. Đó là những ngày sau đợt đánh thuốc đầu tiên tôi vào chăm. Dương bị nhiều triệu chứng phát sinh, sức đề kháng giảm hẳn, không ăn uống được. Xót lắm”.
Những bác sĩ, y tá, điều dưỡng ở bệnh viện không giấu được sự ngạc nhiên trước tình yêu rất đỗi sâu sắc và tấm chân tình đến khó tin của chàng trai 26 tuổi ấy. Họ kể những lần Thùy Dương bị lở miệng không ăn được, trong người nóng bừng bừng nên rất “đỏng đảnh”, khó tính. Vũ phải đi “săn” những chỗ bán đồ ăn ngon quanh thành phố! Mỗi tối lại đổi một món. Có khi họ thấy chàng trai vốn là con trưởng trong một gia đình miền Trung ấy từ 7g-9g tối phải chạy ra ngoài đến ba lần để mua xúp, cháo rồi hủ tiếu.
Vũ bảo: “Tôi phải suy nghĩ và ráng nhớ lại hồi trước Dương thích ăn món gì. Có bữa tôi chạy qua Q.5 mới tìm được những món mà Dương có thể ăn được chút ít. Có lần đang đút cơm cho Dương ăn, bất chợt Dương mỉm cười. Nhìn em cười, đầu thì trọc, da nám đen do thuốc và quá gầy ốm, tôi đau lắm... Tôi biết em cố gắng ăn để tôi vui mà thôi chứ bệnh tật đau đớn như vậy không nuốt nổi”.
Anh giấu Thùy Dương chuyện mình xin nghỉ việc ở công ty đang làm trên đường Nam Quốc Cang (Q.1), chuyển về công ty khác tít mãi bên đường Bàu Cát (Q.Tân Bình). “Nếu làm việc ở công ty cũ tôi phải đi công tác rất nhiều. Như thế sẽ không thể chăm sóc Dương nhiều được. Với cô ấy, lúc này tinh thần rất quan trọng” - Vũ giải thích.
“Khi Thùy Dương bị thủy đậu, từ đầu đến chân đều bôi thuốc loang lổ, ngay cả chị ấy cũng thấy ghê chính mình, anh nghĩ tới điều gì?”. Vũ chợt lặng đi trước câu hỏi. Anh bảo: “Lúc đó tôi chỉ có cảm giác duy nhất là rất thương, chỉ muốn được chăm sóc và ở bên cô ấy nhiều hơn. Tôi không dám ngồi ở ngoài nơi người nhà bệnh nhân hay tập trung vì sợ nghe họ nói chuyện với thái độ rất bi quan và đau khổ...”.
Một người bạn đến thăm tặng Dương chậu cây cỏ may mắn. Chậu cây đó được đặt ở thành cửa sổ ngay chỗ Dương nằm. Mỗi buổi sáng trước khi đi làm Vũ đều tưới nước và chăm sóc rất cẩn thận. Thùy Dương kể: “Có lần một bệnh nhân cùng phòng hỏi tại sao anh lại chăm sóc cây kỹ vậy. Anh nói vì đó là cây may mắn, nếu anh chăm cây sống tốt thì chắc chắn cô ấy (là mình) cũng sẽ may mắn qua khỏi”.
Ca ghép thành công. Thùy Dương được cứu sống. “Mở mắt ra, người đầu tiên mình thấy là anh. Cũng chính nhờ trải qua biến cố thập tử nhất sinh ấy mà mình đã nhận ra tình yêu sâu sắc hiếm gặp của người đàn ông mình yêu thương” - Dương nói, đôi mắt rạng ngời hạnh phúc.
Tháng 5-2008, Thùy Dương xuất viện. Tháng 4-2009, “mặt trời” và “mặt trăng” đi đăng ký kết hôn. Hai tháng sau họ chụp hình cưới. “Anh thấy chị mặc áo cưới như thế nào?” - nghe hỏi, Vũ chợt im bặt giây lâu rồi bật cười: “Cô ấy rất giống ...con trai vì tóc vẫn chưa kịp dài!”.
MY LĂNG
“Vũ mắc mùng cho bé!”
Sáu năm yêu nhau, Vũ tặng Dương hai tấm thiệp nhân dịp lễ Valentine và sinh nhật. Thùy Dương bảo mỗi lần đọc hai tấm thiệp đó cô lại khóc vì cảm động trước những dòng chữ chân thật mà rất ngô nghê, đáng yêu của Vũ khi thể hiện tình cảm của mình dành cho Dương. Vũ vốn... khô như ngói nên kỷ niệm lãng mạn nhất của hai người là lần anh chàng chạy từ quận Tân Bình sang quận 8 chở nàng ra cầu Thị Nghè mua hoa lúc... 4g sáng!
Dương bảo cô yêu nhất ở Vũ tính rất biết quan tâm đến người khác và chu đáo. Khi Dương còn ở nhà bác, nhiều lần Vũ đến chơi, cô nàng đi làm về mệt quá để mặc anh coi tivi với mọi người trong nhà, còn mình lăn ra ngủ lúc nào không biết. Sáng hôm sau thức dậy thấy mình đang nằm trong mùng, mọi người bảo “Vũ mắc mùng cho bé đấy!”.
Thời còn sinh viên, có lần Dương nói vui rằng đánh răng bằng than rất trắng răng, thế là Vũ về nhà lấy than trong mấy chậu lan của bà ngoại, hì hụi giã thành bột mang cho cô nàng!
Hết

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

Chiêm ngưỡng cây hoa trăm năm mới nở

Chiêm ngưỡng cây hoa trăm năm mới nở

Copy từ http://vnn.vietnamnet.vn/tinnhanh/201011/Chiem-nguong-cay-hoa-tram-nam-moi-no-948298/; tin ngày 21/116/10.

 

Có 1 loại cây được coi là “nữ hoàng” của các loài thực vật có hoa trên dãy núi Andes trăm năm mới nở hoa một lần.

Loài cây này nở ra những bông hoa rực rỡ, cao tới 12m. Để nở ra 1 bông hoa như thế, loài cây này hải mất từ 80-100 năm tích tụ tinh hoa của sa mạc, đồi núi. Và bông hoa này cũng chỉ tồn tại vài tuần trước khi chết.

Loài cây này được bổ sung dinh dưỡng một phần nhờ phân chim.

Cây "Nữ hoàng của Andes" được tìm thấy trên những dãy núi ở hai nước Peru và Bolivia, nơi điều kiện khí hậu khắc nghiệt và đất đai cằn cỗi. Hiện tại Peru có khoảng 800.000 cây, còn Bolivia có 35.000 cây. Nhưng số lượng loài cây này đang giảm dần.

Hãy cùng ngắm loài hoa trăm năm mới nở 1 lần này ở vùng núi Thumi, Bolivia:

 

Ảnh 1: Như những cọc gỗ giữa trời

(Ảnh: Nationalgeographic)

 

Ảnh 2

(Ảnh: Nationalgeographic)

 

Có con chim nho nhỏ...

(Ảnh: Nationalgeographic)

 

Nnhư được ghép bằng nhiều cụm hoa nhỏ

(Ảnh: Nationalgeographic)

 

Thu Minh (Theo Nationalgeographic)

 

Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

SGK của sự ngây... thơ

 Giáo dục

dvnien copy từ https://tuoitre.vn/..., trang web này đăng ngày 13/10/2005 11:40

SGK của sự ngây... thơ

HÀ VĂN THỊNH (Đại học Khoa học Huế - Báo Lao Động)

Lịch sử & Địa lý 4 là cuốn sách lịch sử đầu tiên mà mỗi học sinh bắt đầu tiếp cận với bộ môn này. Sẽ ra sao khi ngay trong cái buổi chập chững ấy, những nhà biên soạn SGK cho con cháu chúng ta "ăn" những món ăn vừa khó nuốt bởi sự nhập nhằng; vừa khó nhai bởi quá nhiều sạn và khó tiêu hoá bởi chất "dinh dưỡng" trong đó đầy rẫy những sai lầm?

AIQEqrwf.jpgPhóng to
Sách giáo khoa Lịch sử và Địa lí của học sinh lớp 4
Lịch sử & Địa lý 4 là cuốn sách lịch sử đầu tiên mà mỗi học sinh bắt đầu tiếp cận với bộ môn này. Sẽ ra sao khi ngay trong cái buổi chập chững ấy, những nhà biên soạn SGK cho con cháu chúng ta "ăn" những món ăn vừa khó nuốt bởi sự nhập nhằng; vừa khó nhai bởi quá nhiều sạn và khó tiêu hoá bởi chất "dinh dưỡng" trong đó đầy rẫy những sai lầm?

1. Trang 17 của SGK 4 đặt tiêu đề Hơn một nghìn năm đấu tranh giành lại độc lập trong khi thời gian thực sự là 1.117 năm (179tr.CN-938). Chữ hơn ở đây tự nó đã sai bởi vì ai cũng biết hơn một ngàn nhất thiết phải ít hơn 1.100 - chính xác là nhỏ hơn 1.050!

Đọc tr.12 thì không hiểu nổi khi nói rằng người Việt biết nấu xôi (còn cơm?), nấu rượu, làm mắm trong khi ở câu trên, lúa, khoai, đỗ... không hề có thứ gì có thể tạo ra mắm! Còn rượu thì, phải hiểu thế nào đây? Chẳng lẽ một trong những bài học đầu tiên của tuổi ấu thơ nhất định là/ chắc chắn là... rượu?

Tr.13 cho rằng thành tựu đầu tiên của nghề đúc đồng là làm ra giáo mác, mũi tên. Chẳng lẽ cha ông ta hiếu chiến vậy sao?

Tr.18 lại viết rằng một trong ba thành tựu lớn nhất mà dân ta tiếp thu được từ phương Bắc là làm đồ trang sức bằng vàng, bạc. Học như thế chắc học sinh nào cũng nghĩ đất nước ta được dát toàn vàng (!).

2. Đọc cuốn SGK này, người đọc phải có can đảm bỏ quên logic lịch sử.

Tr.34 viết rằng, nhà Tống xâm lược nước ta là để giải quyết khó khăn trong nước và gây thanh thế. Có nghĩa là nước ta chẳng có một mảy may giá trị nào!

Ở tr.38 có một câu hỏi không ai hiểu nổi: Em có nhận xét gì về quan hệ giữa vua với quan, vua với dân dưới thời nhà Trần?

Trước đó SGK không hề cho biết quan hệ vua - dân ra sao và khẳng định thật oan ức rằng vua và các quan cùng nắm tay nhau, hát ca vui vẻ. Đó là điều mà các nhà huyền sử hay nói và cũng là cảnh thường thấy ở nhà trẻ, tuy không có... vua!

3. Kiến thức địa lý khi trình bày lịch sử của các "nhà" viết sử cho SGK gần như bằng không. Bài 16 cho rằng quân kỵ của Liễu Thăng bì bõm vượt qua đồng lầy (tr.45) rồi phục binh ta từ hai bên sườn núi và lòng khe, nhất tề xông ra... Hình như SGK không biết thế nào là ải, còn quân giặc thì "dốt nát" đến mức không biết chỗ khe, ải không có đầm lầy. Có lẽ Bộ Giáo dục phải mở một tour du khảo cho SGK lên thăm ải Chi Lăng chăng?

Bài 22 - Cuộc khẩn hoang Đàng trong, Tr.56, viết như thế này: Những người khẩn hoang được cấp lương thực trong nửa năm cùng một số nông cụ, rồi chia thành từng đoàn... Đoàn người khai hoang cứ dần dần tiến vào Nam. Từ Phú Yên, Khánh Hoà đến Nam Trung Bộ, Tây Nguyên, đoàn người cứ tiếp tục tiến sâu vào vùng đồng bằng sông Cửu Long.

Thử hỏi với cách viết như thế thì ai mà hiểu được? Mấy đoàn người, bao nhiêu thế hệ? Công việc của cha ông ta trong suốt 500 năm lịch sử mà SGK chỉ quy lại có một đoàn người, và đoàn đó cứ khai hoang rồi bỏ đó, rồi đi khắp cả miền Nam!

Số lỗi về câu, chữ trong 29 bài sử của cuốn sách này nhiều hơn cả các đề mục của nó. Xin dẫn thêm ra đây một số thí dụ. Tr.22, Quân Nam Hán chết đến quá nửa... Tr.28, quân Tống ồ ạt kéo vào nước ta... Tr.45, pháo hiệu nổ vang như sấm dậy. Tr.59, Nguyễn Huệ tiến như vũ bão... Tr.42, Vua quan ăn chơi sa đoạ...

Học những điều trên, có lẽ học sinh sẽ rút ra những "bài học" lịch sử sau đây: Cứ quân giặc là nhất định phải chết hơn một nửa; và đã giặc là ồ ạt, còn ta bao giờ cũng là vũ bão; dù chỉ một cái pháo lệnh cũng phải thành sấm dậy; đã là vua quan bao giờ cũng ăn chơi sa đoạ, xa xỉ;...

Những đứa trẻ lớp 4 "được" học những bài đầu tiên về lịch sử của cha ông nhưng SGK đã biến chúng thành những cái máy hát thế hệ thứ nhất của đơn điệu và sai lầm.

Lịch sử của dân tộc VN chắc chắn phải là sự thật để con cháu chúng ta không phải và không thể "học hỏi" những sai lầm, những điều không đúng được trình bày theo cách gửi vào tư trang của tuổi thơ những gánh nặng nhọc nhằn.

Lịch sử phải là khối óc của trái tim. Có như thế thì hồn thiêng của núi, sông, tổ quốc mới thấm đẫm trong từng nhân cách cuộc đời. Vậy tại sao lịch sử của cha ông lại được con cháu của chúng ta tiếp nhận thờ ơ thế? Phải chăng chính bởi những thiên kiến, tư duy lệch lạc và cách nhìn thiển cận, các nhà sử học đã làm cho lịch sử trở thành một "món ăn" khô khan, vô hồn (?).

-----------

Bài 2: SGK sử - địa 5: Sự luộm thuộm của lịch sử

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

Chợ tình ở vùng cao: Cái tình không bán

 dvnien copy từ http://quehuongonline.vn/gioi-thieu-ban-sac-van-hoa/..., trang web này đăng ngày 16/06/2009 07:41

Chợ tình ở vùng cao: Cái tình không bán

Hai chữ "chợ tình" đã đi vào cách hiểu của người dưới xuôi như một phạm trù xã hội về tình yêu, hôn nhân. Giải thích thì có thể, nhưng chưa có cách nào định nghĩa thấu đáo về hai từ ghép này. Bởi lẽ, gọi là chợ thì ở đó phải có mua có bán. Nhưng cái tình ở đây không ai bán, cũng chẳng ai mua. Vậy, sao gọi là chợ! (?).

    Nhưng thật trớ trêu, những người yêu nhau lại lấy chợ làm nơi hẹn hò. Bởi vậy, nôm na có thể hiểu, chợ tình là nơi hò hẹn, trao gửi tình cảm, có những cử chỉ yêu đương diễn ra ở chợ theo phong tục, tập quán tùy từng địa phương. Cũng đương nhiên và dễ hiểu vì chợ là đầu mối, là điểm nút của hầu hết những sinh hoạt văn hóa của đồng bào vùng cao.

    Chợ tình Sa pa


    Chợ tình Sa Pa 

    Chợ tình nhiều người biết đến nhất là chợ tình Sa Pa - một điểm du lịch hấp dẫn đối với khách du lịch cả trong và ngoài nước. Thị trấn Sa Pa nằm ở phía bắc, cách thị xã Lào Cai 36km. Cái thị trấn nhỏ bé này nằm lọt trong một vùng tiểu khí hậu ôn đới, mát mẻ quanh năm. Có những năm mùa đông tuyết rơi nên thật lãng mạn, hấp dẫn du khách. Mỗi tuần, chợ họp một lần vào tối thứ bảy. Ðây là chợ của người Dao. Từ chiều, dưới phố và ở sân nhà thờ đã thấy rất nhiều phụ nữ đầu quấn khăn đỏ tươi và mặc trang phục thêu hoa văn lộng lẫy cùng với những vòng bạc, khuy bạc, những đồng tiền nhỏ đính trên vai áo. Hấp dẫn hơn nữa là có những tiếng reo theo mỗi bước chân, từ những chùm lục lạc đồng xinh xắn đính trên những chiếc khăn choàng đầu. Ðối tượng của họ là những chàng trai người Dao trong trang phục áo chàm, khăn cũng cùng mầu. Ở một góc nọ, dăm bảy chàng trai xúm quanh một cô gái, họ đưa những chiếc máy cát-xét của họ vào gần cô gái để ghi âm những khúc hát tỏ tình bằng tiếng dân tộc. Thấy có người lạ, cô gái ngượng ngùng cúi đầu hoặc lấy tay che mặt, nhưng vẫn hát với giai điệu run run.

    Rồi màn đêm xuống


    Chợ tình về khuya 

    Sau những bụi cây và cả trên ngọn núi cao tít gần chị "Hằng Nga" kia là những âm thanh mời gọi lúc trầm, lúc bổng của khèn lá, khèn môi bồng bềnh trong đêm. Phong tục của người Dao không ngăn cản người đã có vợ có chồng đi tìm bạn tình. Con gái 13, 14 tuổi đi theo các chị để làm quen. Những cô gái trẻ, đẹp thường được rất nhiều chàng trai để ý. Họ vây quanh, hát cho cô gái nghe hoặc tán tỉnh rồi tặng quà kỷ niệm. Cô gái không ưng thì bỏ quà chạy và bị nắm tay giữ lại. Ðộng tác này gọi là "kéo", một biểu hiện đặc trưng cho sự tỏ tình quyết liệt. Cho tới lúc "chấm" được một chàng, cô gái dúi vào tay người đó một vật định ước. Vật định ước ấy có thể là một chiếc nhẫn, chiếc vòng tay hay cái lược... Thế là đám đông ồ lên, tản ra. Cô gái quay về với các bạn gái. Một lúc sau khi yên tĩnh trở lại, hai - ba cô bạn đưa cô gái này đến "gửi gắm" cho chàng trai nọ. Rồi thì đôi bạn tình đưa nhau tới đâu chỉ có rặng sa mu xào xạc kia mới biết...

    Chợ tình Việt Bắc

    Ngược lên Việt Bắc, nơi mỏm đầu cao nhất của Tổ quốc thuộc tỉnh Hà Giang cũng có một chợ tình. Ðó là chợ Khau Vai, cách thị trấn Mèo Vạc 24km về phía đông nam. Chợ này rất ít người biết đến vì đường xa, cheo leo. Nghe tên "dốc Cổng Trời" Quản Bạ hay đỉnh Mã Pì Lèng (Ngựa thở ra khói) quanh năm mây phủ với những vách đá tai mèo dựng đứng thì nhiều người thối chí. Hơn nữa, phiên chợ tình ở Khau Vai mỗi năm chỉ họp một lần vào mùa xuân (26-3 dương lịch). Ðặc điểm, chợ này chỉ dành cho những người lỡ dịp "kết xóc, xe tơ" khi xưa tìm về hội ngộ... Lúc trước vì một lẽ trái ngang nào đó (phần nhiều do người con trai nghèo quá không đủ tiền sính lễ) không cưới được người con gái mình yêu, nên họ phải ngậm ngùi chia tay nhau. Ðể rồi, 365 ngày mới được một lần thỏa nỗi nhớ mong. Người đến chợ không hẳn là những người trẻ, bởi có những cuộc tình "có duyên nhưng không có phận", nên mới thành ra "lỡ làng đá đã xanh rêu".

    Người từ rất xa đổ về, lội suối, trèo đèo có khi cả ngày trời, có khi từ hôm trước mới đến được điểm hẹn hò. Theo phong tục thì vợ của người đàn ông này cũng như chồng của người đàn bà nọ không có quyền ngăn cản bạn đời của mình đi gặp người tình xưa. Những người đàn ông chung tình không chờ bạn ở giữa chợ mà tắt lối, đón đường để sớm bắt gặp dáng hình người con gái đằm thắm, mặn mà năm xưa.

    Ở chợ Khau Vai, người ta không "kéo" nhau. Chỉ thấy những kẻ chặn đường, những người níu áo, những tiếng khóc hờn dỗi và cả những tiếng cười... Ðôi bạn tình lúc chia tay khi nào cũng có vật kỷ niệm trao đổi và những lời hò hẹn cho lần gặp sau.

    Châu Mộc - Chợ tình của người Mông ở Tây Bắc

    Ðường lên Tây Bắc còn một chợ tình nữa cũng ít người biết đến, đó là chợ tình Châu Mộc, nay thuộc thị trấn Mộc Châu, tỉnh Sơn La. Ngày 1-9 dương lịch hằng năm được coi là ngày Tết của người Mông, cũng là phiên chợ tình duy nhất trong năm. Chợ đông đến năm bảy nghìn người. Người xa từ Lai Châu, Phong Thổ, Lào Cai xuống, người gần thì từ Hòa Bình lên hoặc từ Sơn La về. Chợ đẹp lắm vì trang phục của người Mông chia thành nhiều dòng: Mông Ðơ (trắng), Mông Ðu (đen), Mông Si (đỏ), Mông Lềnh (vàng), Mông Hoa... Các sắc áo váy sặc sỡ hòa trộn vào nhau như một rừng hoa.

    Khi xưa, cuộc sống còn nghèo, mọi người đến chợ phải đi bộ hoặc đi ngựa mất cả ngày trời, đêm không về kịp phải ngủ lại. Bây giờ thì khác, phương tiện đi lại chính của đồng bào là xe máy. Ðường đông như trẩy hội. Có những chàng trai đến gần chợ thì dừng xe để thay bộ cánh mới theo kiểu dân tộc cổ truyền. Trong "rừng người" chen vai, người ta bắt gặp cả những khuôn mặt ngơ ngác của những cô bé 13, 14 tuổi lần đầu xuống chợ. Cánh con trai chầu chực ở tiệm uốn tóc để rẽ ngôi, gọt sửa, xịt keo. Sau đó, họ rủ cánh con gái đi ăn phở rồi đi chụp ảnh và chờ bọc răng vàng. Ðó là những lệ bộ cần thiết. Ai cũng đẹp, cũng vui. Cánh thanh niên bắt đầu trêu chọc và "kéo" nhau, "kéo" tuột cả nùn tóc giả mà các cô gái vẫn tươi cười bởi hôm nay là ngày hạnh phúc của tuổi trẻ. Những bàn tay nắm nhau, những ánh mắt đắm đuối, những cử chỉ vuốt ve... Có thể nói, chợ tình Châu Mộc là điểm khởi đầu cho một tình yêu trong sáng. Sự gặp gỡ, ưng thuận ở đây vừa là tỏ tình, vừa là đính ước để mùa xuân tới, tình yêu sẽ kết thành trái chín.

                                                                                                                 Ðỗ Anh Tuấn

    Thứ Hai, 27 tháng 9, 2010

    Áo dài trắng... đẹp vô cùng...





    Nữ sinh với áo dài trắng và kính cận gọng đen rất xinh tươi và sang trọng.




    Còn đây là cái áo dài dị hợm,kiêu căng ... ăn theo khẩu ngữ "Kỷ niệm ngàn năm" ...
    Gõ Google:"Chiếc áo dài...kỷ lục".

    20 Beautiful Special Flower Photos | Xemanhdep.com photos-Stock images

    Link

    Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

    NHẠC SĨ HOÀNG HIỆP: NGƯỜI XE DUYÊN NHẠC VÀ THƠ.

    Có một bài ca mà cho đến bây giờ vẫn là câu hát đầu môi của người Quảng Trị khi vui,lúc buồn.Đó là bài “Câu hò trên bến Hiền Lương” của Hoàng Hiệp. 40 năm trước đây khi sáng tác bài này thì dòng sông Hiền Lương đang là con sông giới tuyến chia đôi hai miền Nam – Bắc.Cũng từ đấy,những người mến mộ âm nhạc biết đến Hoàng Hiệp – một nhạc sĩ miền Nam tập kết.

    Cũng bắt đầu trở thành thói quen mỗi sớm,mỗi chiều của người Hà Nội khi bài “Nhớ về Hà Nội” của Hoàng Hiệp được Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội chọn làm bài ca mở đầu cho các buổi truyền hình.Những hình ảnh thân thương của cố đô hòa trong giọng nữ Nam Bộ nồng ấm tạo nên một cảm giác lung linh như ngọn lửa ký ức của kỷ niệm,của dĩ vãng.

    Song có lẽ đây là hai ca khúc do Hoàng Hiệp tự đặt lời trong số nhiều ca khúc phổ thơ của anh. Ý thức được vẻ đẹp của thơ và chuyển vẻ đẹp đó thành lời ca của bài hát,Hoàng Hiệp đã làm việc xe duyên giữa nhạc và thơ như rất nhiều các nhạc sĩ nổi tiếng thế giới và anh cũng thật xứng đáng là một trong số không nhiều nhạc sĩ có khả năng phổ thơ với một trình độ điêu luyện.

    Ngay từ những ngày đầu chống Mỹ,giọng hát Mai Khanh đã chuyển đến đời một “Ngọn đèn đứng gác” của Hoàng Hiệp – ca khúc phổ thơ Chính Hữu gây được một ấn tượng khá mạnh mẽ trong đội ngũ những người ra trận.Làm sao quên được những đoàn quân ra đi mạnh mẽ trong đêm bằng giai điệu dẫn đường này:”Trên đường ta đi đánh giặc – dù về Nam hay ta lên Bắc - ở đâu cũng gặp – những ngọn đèn dầu trong mắt đêm thâu…”
    Khi ấn tượng trên còn đang hừng hực trong long,Hoàng Hiệp lại tưới vào lòng người một ngọn suối cảm xúc mang đậm âm hưởng Tây Nguyên.Bài “Cô gái vót chông” phổ thơ của một nhà thơ Tây Nguyên đã nhanh chóng lan tỏa vào những năm tháng ấy,nhất là khi nó trở thành những tiết mục đặc sắc cho giọng hát Tường Vi.Cho đến Tường Vi,sự sáng tạo đã được tiếp nối bằng sự sáng tạo của nghệ sĩ biểu diễn.Sau những lời ca “Như bao cô gái ở trên non – Cô gái sông Ba đầu búi tóc thon…” là đến đoạn khẩu thuật tạo ra tiếng chim của Tường Vi “Ai nhanh tay vót bằng tay em – chim hót không hay bằng tiếng hát em…”.

    Vẫn trên tài hoa ấy,Hoàng Hiệp phổ tiếp “Đất quê ta mênh mông” thơ của Bùi Minh Quốc.Hình như cũng từ đấy,anh gắn bó với Quốc Hương giống như Hồng Vân gắn bó với Trần Khánh.Tha thiết lắm khi Quốc Hương ngâm nga “Đất quê ta mênh mông = lòng mẹ rộng vô cùng”.Và Hoàng Hiệp đã bộc lộ cá tính sáng tạo đầy bản sắc khi khai thác “Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây” của Phạm Tiến Duật.Ngày ấy,mỗi khi cất lên:”Anh lên xe trời đổ cơn mưa – cái gạt nước xua đi nỗi nhớ…” cánh lính chúng tôi thường cười với nhau:”Ai bảo tình ca cộng sản không hay”?Và bản “tình ca đỏ” ấy theo chúng tôi đi tới ngày giải phóng,tới khi nhạc sĩ lại bay lên theo “Lá đỏ” của Nguyễn Đình Thi.Biết bao đoàn xe trở đầy những người lính chiến thắng khi từ biệt Trường Sơn đã cất cao:”Chào em cô gái tiền phương – Hẹn gặp nhé giũa Sài Gòn”.

    Thống nhất Bắc – Nam,Hoàng Hiệp trở về Sài Gòn.Hai mươi năm qua,anh vẫn hành trình trong sứ mạng của “người xe duyên nhạc và thơ”. Khi là “Đợi anh về” thơ Lê Giang,khi là “Như lá” thơ Lâm Thị Mỹ Dạ và nhiều nhất có lẽ với Diệp Minh Tuyền.”Con đường có lá me bay – chiều chiều ta lại cầm tay nhau về…” hay “Em là cánh én mỏng bay xuống giữa đời anh – cho lòng anh xao động …”.Những câu thơ chứa chan tình cảm những khi bay trên đôi cánh của âm nhạc,quả là có một sức mạnh huyền bí chinh phục cõi lòng.

    Gần đây anh ra Hà Nội.Và tôi lại được nghe một bài ca anh viết về tuổi hoa với người lính.Hoàng Hiệp còn thật dồi dào trong cảm hứng.Tuổi tác và có thể bệnh tật.Nhưng sáng tạo phổ nhạc cho thơ của Hoàng Hiệp vẫn còn là một kinh nghiệm đối với những thế hệ trẻ.
    NGUYỄN THỤY KHA
    - - - - - - -
    Ghi chú của DVN: Bài viết trên đã in trong tập”Bài ca tuổi trẻ”,tác giả:Trần Thụy Kha,sách gồm 183 trang khổ 19x27 cm ,nhà xuất bản Thanh Niên in năm 2004. Nội dung sách gồm 70 ca khúc của 14 nhạc sĩ.Nguyễn Thụy Kha dành cho mỗi nhạc sĩ một bài giới thiệu ngắn.

    Trong bài trên có hai lỗi,nhưng để trung thành với bản gốc,tôi vẫn ghi lại y như trong sách đã dẫn.
    Lỗi 1: Ở đoạn 1 có nhắc đến bài hát “Câu hò trên bến Hiền Lương”; thật ra tên bài hát phải là “Câu hò bên bờ Hiền Lương”.
    Lỗi 2: Ở gần cuối đoạn 5 có viêt”Biết bao đoàn xe trở đầy những người…”: “trở đầy” không rõ nghĩa bằng “chở đầy”.