Hiển thị các bài đăng có nhãn thanh thiếu niên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thanh thiếu niên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2023

Những đứa con mãi không chịu 'lớn' - Kỳ 5: Sống bám đến đồng lương hưu của cha mẹ

 Thời sự Phóng sự

dvnien copy từ https://tuoitre.vn/..., trang web này đăng ngày 18/05/2023 11:50

Những đứa con mãi không chịu 'lớn' - Kỳ 5: Sống bám đến đồng lương hưu của cha mẹ

Trong khu dân cư nhỏ ở đường Trần Văn Giàu (quận Bình Tân, TP.HCM), nhiều người biết gia đình ông Trần Văn Thắng, nhưng điều làm họ "biết" hơn cả là sự chiều con đến kỳ lạ của gia đình này.

Công an Bình Dương bắt giam Trần Công Hậu, 24 tuổi, vẫn ăn chơi lêu lổng, rồi về nhà cướp của mẹ ruột - Ảnh: B.S.

Công an Bình Dương bắt giam Trần Công Hậu, 24 tuổi, vẫn ăn chơi lêu lổng, rồi về nhà cướp của mẹ ruột - Ảnh: B.S.

Hai đứa con ông, cô gái lớn đã tuổi 43, cậu em tuổi 41 vẫn ngửa tay xin tiền bố mẹ đều đều, thậm chí nhờ cả bố... đổ xăng xe cho con đi.

"Con ngoan" 40 tuổi vẫn... đợi cơm cha mẹ nấu

Ông Thắng nay đã tuổi 69, nguyên là một cán bộ cấp trưởng phòng từ Hà Nội vào TP.HCM, công tác và đã về hưu gần chục năm. Bà vợ ông cũng làm chung ngành với chồng nhưng xin về hưu sớm để "ở nhà chăm sóc con" dù lúc bà nghỉ thì hai con đều đã học xong đại học.

Trước đây, bà con ở khu dân cư đường Trần Văn Giàu không rõ vợ chồng ông Thắng chăm con còn nhỏ như thế nào. Nhưng 20 năm trở lại đây, khi họ chuyển nhà từ quận 5 về khu đô thị ven thành phố này sống thì mọi người đều "choáng" với cách ông bà chiều con. 

Đó là khi cô chị đã bắt đầu đi làm, cậu em đang học đại học. Nhưng mỗi sáng, trong khi những người đứng tuổi đi tập thể dục, thì vợ chồng họ cũng dậy sớm để phân việc ông thì lụi cụi chạy đi mua ăn đồ sáng theo ý con, còn bà vợ thì ủi đồ cho con mặc.

Khi hai cô cậu ăn sáng xong, ông còn một nhiệm vụ không thể bỏ qua là dắt hai chiếc xe máy ra khỏi nhà cho cô con gái đi làm và cậu con trai đi học. Sàn nhà ông đổ cao chống ngập nên cách mặt vỉa hè đến nửa mét. 

Người bố lúc ấy đã ở tuổi 50, phải gồng người dắt xe để khỏi té. Còn hai người con thì đứng trên vỉa hè đợi bố. Nhiều lần cậu con trai còn càu nhàu: "Bố đẩy xe ra nhanh đi, con trễ học rồi". 

Trong lúc dắt xe, ông còn nhiệm vụ kiểm tra bình xăng. Nếu thấy gần hết, ông sẽ chạy ra cây gần nhà để đổ cho con. Hàng xóm bắt đầu chú ý đến chuyện ông bà chiều con từ những hình ảnh này.

Đó là khi họ vẫn còn đi làm việc Nhà nước. Lo cho con xong, họ lại tất tả chạy đến chỗ làm kẻo trễ. Có lần hàng xóm gần nhà ái ngại nói: "Hai đứa nó lớn hết rồi, sao ông không để nó tự dắt xe?". 

"Thôi, có chút xíu mình làm luôn như tập thể dục ấy mà", ông trả lời. "Vậy sao ông không cho tụi nó làm để tập thể dục?", hàng xóm hỏi lại. Ông Thắng chỉ cười không trả lời. 

Có ngày cuối tuần, ông đang ngồi uống cà phê với hàng xóm thì bất ngờ cậu con gọi điện báo: "Bố ơi, xe hình như bị thủng bánh rồi. Sao giờ bố?". Ông vội vã trả lời con là tấp vào hè đường, kiếm quán nước nào ngồi uống, đợi ông chạy lên kiếm chỗ vá xe.

Hàng xóm thấy ông già bỏ dở ly cà phê, hối hả chạy đi vá xe cho con (lúc này đã ra trường) mà ái ngại lắc đầu. Ấy vậy mà nhiều khi họ vẫn còn nghe bà vợ trách ông: "Bố không thương con, lo cho con".

Hai đứa con ra trường, đi làm, họ vẫn cho tiền con đều đều, kể cả tiền ăn sáng, ăn trưa. Nhưng hình như cô cậu không làm được nơi nào quá 6 tháng. Cứ ít hôm lại thấy họ nằm dài ở nhà, hát loa kẹo kéo, đợi cơm bố mẹ nấu ăn. 

Có lần ông tâm sự với hàng xóm: "Tụi nó còn nhỏ, vậy chứ ngoan lắm, đi làm để tập tành quen việc thôi. Vợ chồng tôi vẫn bao cấp hết". Đó là khi hai con ông đều đã tuổi gần 30...

Không làm bền được việc nào trong nước, cô con gái xin bố mẹ cho đi du học thạc sĩ tự túc ở Úc, tất nhiên tiền đi học hoàn toàn là của ông bà phải chạy vạy. 

Về nước, cô lại tiếp tục điệp khúc thích thì làm, chán thì nghỉ và thất nghiệp thì... ở nhà bố mẹ lo. Cả đời đi làm, ông bà dành dụm, đầu tư được một căn nhà cho thuê ở huyện Bình Chánh mà đã phải bán để lo hai con.

Về hưu, họ vẫn tiếp tục lo cho hai người con đã ở tuổi lẽ ra có thể lo được cho bố mẹ. Tiền hưu không đủ, ông gần 70 tuổi vẫn phải xin đi dạy học tiếng Anh để có thêm tiền trang trải cho hai quý tử sống bám. Bà mẹ được chia phần đất quê nhà ở Hưng Yên, cũng đã phải bán để "chăm hai đứa nhỏ" đã ở tuổi... hơn 40. 

Hàng xóm tội ông bà già vất vả, hỏi chuyện. Người mẹ vẫn trả lời: "Tụi nó làm ăn chưa thuận lợi thôi, chứ ngoan lắm, cái gì cũng hỏi ý kiến bố mẹ". Hàng xóm chỉ còn biết cười, lắc đầu. Hai quý tử của ông bà chưa lập gia đình, nếu có thì chắc kiểu này ông bà sẽ lại nuôi tiếp cháu.

Nhiều bạn trẻ thời nay đã ý thức việc học hành để sớm tự lập, khẳng định mình - Ảnh: QUỐC HƯƠNG

Nhiều bạn trẻ thời nay đã ý thức việc học hành để sớm tự lập, khẳng định mình - Ảnh: QUỐC HƯƠNG

"Con chỉ mượn, chứ không xin cha mẹ"

Ngược lại với cảnh nhà ông Thắng, chỉ cách đó vài căn là câu chuyện vợ chồng ông Hàng Thế Mỹ rèn con như để trưởng thành sớm. 

Ông Mỹ cũng có hai người con sinh đôi nay đã tuổi 30 và đều có gia đình, nhà cửa để ra ở riêng. Người cha ở tuổi 72 này kể chuyện vợ chồng mình có con muộn, nên thay vì cưng chiều con, họ lại nghĩ phải tập luyện cho con trưởng thành sớm để tự lo được bản thân mình. 

"Vợ chồng tôi thống nhất khuyên dạy con là cha mẹ già rồi, như đèn treo trước gió, không chắc có lo được các con mãi không. Nên hai con phải trưởng thành sớm, phải tự lo được cho mình rồi lo vợ con mình, chứ đừng trông gì cha mẹ", ông Mỹ kể.

Cũng vui là hai con trai của họ đều ý thức được lời dạy của cha mẹ. Gia cảnh không giàu có mà cũng không thiếu thốn, nhưng ngay từ năm nhất đại học, hai cậu đều xin đi làm thêm. 

Nhà ở quận Bình Tân, hai cậu học đại học kinh tế tít trên quận 3. Vừa tan trường, một cậu chạy đi dạy kèm, một cậu ra phụ quán ăn, hiếm khi nào họ về được nhà trước 10h đêm. 

Tắm rửa xong, họ ăn vội miếng cơm và lại ngồi vào bàn học đến 1h - 2h sáng. Ông bà cũng xót con, cả hai cậu đều nói: "Tụi con còn trẻ, việc làm thêm cũng nhẹ, đâu có gì vất vả, cha mẹ đừng lo".

Ngay học kỳ 2 năm thứ nhất đại học, hai người con đã có tiền riêng để mua quà sinh nhật cho cha mẹ. Thỉnh thoảng, họ còn biếu cha mẹ ít tiền. Ông bà không muốn nhận, nhưng sau đó đã cầm và nói với nhau rằng "cứ để dành đó, mai mốt cho lại cháu mình". 

Ra trường, họ đều có việc làm ngay, mỗi tháng đều gửi tiền cho mẹ lo chi tiêu gia đình. Từ năm 27 tuổi, cả hai anh em đều dành được tiền mua trả góp chung cư ở huyện Bình Chánh để khi có vợ con sẽ bảo đảm cuộc sống độc lập. 

Ban đầu, cha mẹ định cho hai cậu số tiền phải trả trước, nhưng họ hứa sẽ trả lại cha mẹ đủ trong vòng 3 năm.

"Số tiền này, con chỉ mượn chứ con không xin. Coi như tụi con giữ giùm cha mẹ khoản tiền này trong 3 năm. Cảm ơn cha mẹ", cậu anh nói thay lời em. Có gia đình ra sống riêng, hai anh em hiện mỗi tháng vẫn góp 12 triệu đồng về cho cha mẹ "ăn uống, thuốc men hay thi thoảng đi du lịch"...

Theo TS giáo dục học Nguyễn Thị Bích Hồng, việc cha mẹ nuông chiều con sẽ gây ra hậu quả đối với đứa con đó, với gia đình và xã hội. Hậu quả tức thì và dễ thấy nhất là đứa con sống bám, không trưởng thành lên được, mãi ngây thơ, yếu đuối trong sự chăm lo của cha mẹ.

Khi cha mẹ không còn đủ sức bảo bọc, đứa con sẽ hoàn toàn không thể tự đứng vững trên đôi chân của mình. Tuổi già của cha mẹ sẽ rất mệt mỏi, và tương lai của đứa con cũng không có hứa hẹn gì.

Một cá nhân không tự chăm lo được cho mình sẽ trở thành gánh nặng cho gia đình, là sự phiền toái, thậm chí là nhân tố tiêu cực vào xã hội.

Bởi nếu đứa con đó vì những nhu cầu cá nhân không được cung ứng kịp, họ có nguy cơ làm ra hành vi lệch chuẩn, vì vậy sẽ là điều không tích cực cho xã hội.

Và chắc chắn, đáng lý người đó là nhân tố để đóng góp thì bây giờ đổi lại là nhân tố gây phiền cho xã hội. Từ đó, sự phát triển của xã hội cũng sẽ bị chậm, bị ảnh hưởng và bất lợi.

******************

Tôi dạy con quý lao động. Ngay khi con còn nhỏ, tôi đã nguyên tắc "tuổi nhỏ làm việc nhỏ", như nhờ con lấy giúp vật gì đó, phụ mẹ quét nhà, rửa chén, nấu cơm...

Kỳ tới: Để con mình chịu khổ một chút

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2023

Những đứa con mãi không chịu 'lớn' - Kỳ 4: Cho trẻ cơ hội đương đầu thử thách

 Thời sự Phóng sự

dvnien copy từ https://tuoitre.vn/..., trang web này đăng ngày 17/05/2023 11:34

Những đứa con mãi không chịu 'lớn' - Kỳ 4: Cho trẻ cơ hội đương đầu thử thách

Dù bố mẹ có thương và bảo bọc con tới đâu thì tới lúc nào đó, con buộc phải tự sống độc lập, va chạm với đời và trưởng thành.

Cha mẹ nên tập cho con biết phụ giúp việc nhà từ nhỏ để rèn dần tính tự lập - Ảnh: Y.TRINH

Cha mẹ nên tập cho con biết phụ giúp việc nhà từ nhỏ để rèn dần tính tự lập - Ảnh: Y.TRINH

Người xưa có câu: "Ai nắm tay đến tối, ai gối tay đến sáng", tức đời người sẽ có lúc này lúc khác, dù bố mẹ có thương và bảo bọc con tới đâu thì tới lúc nào đó, con buộc phải tự sống độc lập, va chạm với đời và trưởng thành.

Còng lưng gánh nợ thay con

Theo các chuyên gia, giáo dục cuộc đời đứa trẻ không phải chỉ có tiền tài vật chất, mà còn cần tập hợp của sự phát triển, trong đó liên quan đến giáo dục kiến thức, trí lực... để con có khả năng tự sống và sống vui vẻ với đời dù không còn bố mẹ ở cạnh.

Học xong lớp 12, Lê Nhật (36 tuổi, đã được đổi tên) ra Hà Nội học trường nghề nhưng bỏ ngang, rồi vào TP.HCM làm việc tại một tiệm cầm đồ. Dù thật thà, song Nhật mắc "bệnh ham vui", anh ứng trước lương cả năm và lấy tiền hàng của tiệm để bao bạn bè bất kể thân sơ.

Nợ chất chồng, con dại thì cái mang. Hằng tháng cha mẹ của anh phải gom góp từng đồng trả nợ cho con. Năm 2015, Nhật làm thêm công việc chạy bàn tại quán ăn của người quen vào ban đêm, còn ngày vẫn làm tiệm cầm đồ.

Một đêm cách đây ba năm, Nhật chạy xe về nhà trong trạng thái say mèm. Đến một ngã tư, nhìn đèn đỏ mà ngỡ ánh đèn trong quán bar vẫy gọi. Anh vặn ga lao vào... bên hông thùng xe container. Sau một tháng điều trị, Nhật xuất viện, sức khỏe giảm sút. Nhưng lạ ở chỗ, sức khỏe lại... tỉ lệ nghịch với mức độ ăn chơi. Trước đây nếu chỉ ham nhậu, nay thêm cờ bạc, cá độ.

Sau vụ tai nạn, Nhật còn "nằm đường" không biết bao lần vì say. "Ngoài quê, bố mẹ nó đang gánh nợ không biết bao giờ mới trả xong. Ông bà tâm sự rất buồn nhưng không biết làm sao để nó thay đổi...", anh Lâm - chủ tiệm cầm đồ nơi Nhật làm việc - nói. Ăn chơi trác táng khiến Nhật liên tiếp lâm nợ lên đến 1 tỉ đồng, chưa kể những khoản nợ thẻ tín dụng, bạn bè, người thân.

"Em làm khổ bố mẹ, người thân nhiều quá rồi. Em muốn quên đi những tháng ngày tệ hại để làm lại từ đầu. Nếu suôn sẻ, sau này hằng tháng em cũng dành dụm được một ít, gửi gia đình để trả nợ dần", Nhật kể với anh Lâm.

Về phía cha của Nhật, ông chia sẻ rằng cũng vì quá tin tưởng con, nghe con cần vốn làm ăn nhưng ông lại không tìm hiểu, góp ý. "Tôi đã buông lỏng cho con muốn làm gì thì làm. Thôi thì con dại cái mang, máu chảy ruột mềm. Tôi và bà nhà cố gắng làm lụng trả nợ dần cho con. Mong rằng đây là bài học xương máu để cháu làm lại từ đầu", ông giãi bày.

Giật mình nhìn lại

Tương tự cha của Nhật, nhiều bậc cha mẹ sau những năm tháng nuông chiều con đã giật mình nhận ra sai lầm của mình. Bà Dung, mẹ của Nguyễn An (đã được đổi tên, 37 tuổi, ngụ quận Bình Thạnh) hiện đang sống với nỗi chán chường khi người con trai bao năm qua làm khổ bà.

Con bà Dung chịu chơi, xài sang, lại mê nhậu nhẹt là kết quả mà bà Dung tự nhận do mình cưng chiều con hết mực, đòi gì được nấy vì muốn con có thể ngẩng mặt với đời. Bà cũng "lót ổ" sẵn cho An một căn nhà nhỏ.

Công việc kinh doanh của gia đình phát đạt nên bà cho con trông coi một chi nhánh bán hàng. Quen "làm biếng", nhiệm vụ này đối với An là quá sức tưởng tượng. Hầu như không thấy mặt An ở cửa hàng, bà đành để con trở về với thú ăn chơi thường ngày.

Dần dà tiền gia đình chu cấp không đủ đổ vào những cuộc vui, An "khởi nghiệp" bằng cách cá độ qua mạng, phải vay tiền bạn bè, bán xe. Trước tình cảnh này, bà Dung âm thầm rút sổ tiết kiệm trả nợ thay con, cho tiền xài.

Sau đó con bà lao vào đầu tư tiền ảo. Ban đầu anh thắng lớn, tậu xe hơi, xài hàng hiệu... khiến ai cũng trầm trồ. Người thân tin tưởng rót tiền cho anh đầu tư. An tiêu xài bạt mạng và tiếp tục bơm tiền vào đầu tư. Rồi một ngày, tin tức "sàn X bay màu rồi" khiến toàn bộ số tiền vay mượn đầu tư mất sạch.

Bà Dung cùng với người nhà phải dốc hết tiền bạc, bán thêm căn nhà cũng chỉ đủ trả cho vài người. An cầm cự bằng cách vay người này trả người kia với lãi suất cao hơn. Đồ đạc, xe cộ trong nhà lần lượt ra đi, anh phải trốn chủ nợ. Bà Dung lúc này mới nhìn nhận do mình quá nuông chiều con mà ra nông nỗi.

Tiến sĩ Bích Hồng: “Hãy để con tự đương đầu thử thách” - Ảnh: NVCC

Tiến sĩ Bích Hồng: “Hãy để con tự đương đầu thử thách” - Ảnh: NVCC

Cha mẹ nên sớm nhận ra dấu hiệu của con

Theo bà Nguyễn Thị Bích Hồng - tiến sĩ giáo dục học - đối với cha mẹ chẳng may có con đang sống dựa dẫm, hoặc có những biểu hiện phụ thuộc thì nên nhận ra dấu hiệu ngay từ đầu và kiên quyết ngừng việc chu cấp lại.

"Đổi lại là hãy giao trách nhiệm cho con, để con trải nghiệm nhiều thứ. Có thể trong hành trình đó, con sẽ gặp khó khăn nhưng mình cũng phải ráng lòng để con được thử thách, rèn luyện trở lại. Còn cứ tiếp tục nuông chiều, bảo bọc sẽ không đem lại kết quả tích cực cho cả con và bản thân người làm cha mẹ", tiến sĩ Bích Hồng cho biết.

Còn với bậc cha mẹ may mắn chưa gặp phải đứa con như vậy nhưng đang dạy con theo cách chiều hư, bà Hồng có lời khuyên là không nên tiếp tục thái độ bảo bọc, nuông chiều, hoặc có thái độ độc đoán để áp đặt con cái. Bà chia sẻ: "Cả hai cách dạy đó đều không thể nào giúp con trưởng thành lên được mà phải là thái độ đồng hành, làm bạn với con, cư xử một cách tôn trọng để con được thể hiện bản thân, được thử thách. Có như vậy, đứa con sau này mới thật sự vững vàng được".

Cái chết của gia đình "80-50"

Hồi tháng 1-2023, cái chết thương tâm của gia đình ba người ở hòn đảo miền Trung Nhật Bản trở thành vấn đề nổi cộm bằng tên gọi "gia đình 80-50", tức cha mẹ hơn 80 tuổi vẫn phải nuôi con thất nghiệp, sống ẩn dật (gọi là "hikikomori") ngoài 50 tuổi.

Theo đó, cặp vợ chồng 91 và 88 tuổi cùng con trai 59 tuổi được phát hiện chết trong nhà riêng tại thành phố Sado, tỉnh Niigata. Trước khi bi kịch ập đến, người cha nằm liệt giường, người mẹ mắc chứng mất trí nhớ và đi lại khó khăn. Họ sống cùng con trai thứ hai, người này thất nghiệp gần 6 năm nay, không kết hôn, hạn chế giao tiếp, rất ít khi rời khỏi nhà cha mẹ mà tự nhốt bản thân trên tầng hai.

Sở cảnh sát địa phương xác định người con trai chết trước vì bệnh tật, sau đó cha mẹ anh qua đời do tuổi cao sức yếu.

- Nội dung bài viết đáng để mỗi người, mỗi gia đình phải suy ngẫm. Chúng ta coi mỗi cá nhân, mỗi gia đình là tế bào của xã hội, mỗi tế bào đó khỏe mạnh thì cơ thể xã hội mới khỏe mạnh. Không chỉ một số người trong độ tuổi lao động, không chịu trách nhiệm về bản thân mình mà còn ăn bám vào cha mẹ, người đã hết tuổi lao động. Ngay gia đình tôi, không đến mức vợ, các con ăn bám vào ai, song tư tưởng "ngậm thìa vàng", tống đồ ăn vô mồm bằng "thìa bạc" cũng có...

PHẠM THIẾT HÙNG

- Một bộ phận lớp trẻ được nuông chiều thôi, những người này lại giỏi lên mạng kê kích nhau, nhuộm tóc đủ màu, xăm trổ tỏ ra anh chị, thuốc lá phì phèo. Từ nhỏ không rèn luyện, lớn rồi rất khó.

KHANG LƯU

- Mình theo dõi các bài và thấy đây là câu chuyện không của riêng ai. Nó đã thành vấn đề xã hội cần đào sâu, có giải pháp, để tương lai chúng ta không phải là một xã hội chỉ có người già vất vả còn người trẻ thờ ơ, bất hiếu, lệ thuộc. Thân!

NGẪM CHUYỆN ĐỜI

- Rất mong Tuổi Trẻ tập trung vào những mảng vấn đề xã hội tương tự loạt bài này, để xã hội dần bớt đi những chuyện đau lòng, không vui... Cũng như để thức tỉnh những người làm cha, làm mẹ.

LÃO GÀN

Cha mẹ đã về hưu, chỉ còn đồng lương vừa đủ sống cơ bản cho bản thân, nhưng vẫn phải nuôi những đứa con đã 30, 40 tuổi đầu, thậm chí nuôi cả cháu nhỏ.

Kỳ tới: Sống bám tới đồng lương hưu của cha mẹ

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2023

Những đứa con mãi không chịu 'lớn' - Kỳ 3: Chuyện nhỏ, chuyện lớn gì cũng 'mẹ ơi, ba ơi'

 Thời sự Phóng sự

dvnien copy từ https://tuoitre.vn/..., trang web này đăng ngày 16/05/2023 10:54

Những đứa con mãi không chịu 'lớn' - Kỳ 3: Chuyện nhỏ, chuyện lớn gì cũng 'mẹ ơi, ba ơi'

Dù đã 40 tuổi, anh Tuấn Minh vẫn không tự quyết những chuyện quan trọng, khiến gia đình luôn lo lắng.

Những đứa con mãi không chịu lớn - Kỳ 3: Chuyện nhỏ, chuyện lớn gì cũng mẹ ơi, ba ơi - Ảnh 1.

Cha mẹ không nên quá bảo bọc mà hãy tập cho con tự lập cuộc sống - Ảnh: QUANG ĐỊNH

Tâm sự chuyện anh trai đã khiến mẹ đau lòng ra sao, anh Nam Thành (đã được đổi tên, 35 tuổi, ngụ phường Thạnh Mỹ Lợi, TP Thủ Đức, TP.HCM) thở dài.

Dù đã 40 tuổi, anh Tuấn Minh - anh trai của anh Thành - vẫn không tự quyết những chuyện quan trọng, khiến gia đình luôn lo lắng.

Con hư là do chính con hay tại... cha mẹ?

"Trong nhà, anh tôi sống dựa dẫm mà lại hay nạt nộ mẹ, khiến mẹ buồn phiền. Anh đi làm nhiều năm cũng không thấy phụ giúp gia đình, chưa khi nào quan tâm mua cho mẹ chai dầu gió hay vỉ thuốc...", anh Thành bộc bạch. Muốn chuyện trò với hy vọng anh mình sẽ biết nghĩ cho mẹ, nhưng hai anh em "nói chuyện không hợp".

Không chỉ nặng lo vật chất, tình trạng con cái đã trưởng thành nhưng chuyện nhỏ, chuyện lớn cũng "mẹ ơi, ba ơi", không tự quyết định cuộc đời mình cũng là nỗi khổ của cha mẹ.

"Bà xuống chăm cháu mà cứ muốn về. Bà về được thì về luôn đi!", anh Thành kể lại những lời anh Minh lớn tiếng với mẹ. Nguyên do là bà Thu (65 tuổi) vào TP.HCM chăm cháu để vợ chồng anh Minh yên tâm đi làm. Sau hai tháng lụi cụi, bà phải về quê lo việc buôn bán.

Không chỉ bị con trai nặng lời mắng nhiếc khi muốn về quê, bà Thu còn phải chịu đựng tính khí thất thường của con trai và con dâu. Giờ đây, sau khi lục đục với vợ, anh Minh dẫn con về ở nhà cha mẹ, và mẹ lại phải lo từng bữa cơm.

Cả đời tần tảo lo cho đàn em rồi nuôi con lớn khôn, giờ đây ở tuổi 65, bà Thu tiếp tục nuôi con lẫn cháu và thêm nặng nỗi buồn rầu vì chuyện hạnh phúc, chuyện tương lai của con...

Được bảo bọc từ nhỏ theo kiểu "thích thì làm, không thì thôi", Thảo Vy (nhà ở hẻm đường Phan Đăng Lưu, quận Phú Nhuận) dù đã lên cấp III nhưng vẫn loay hoay với việc gọt trái cây, nhặt rau. Là con gái út trong gia đình khá giả, Vy được cha mẹ và các anh yêu thương hết mực.

Từ nhỏ, Vy luôn được đáp ứng mọi yêu cầu và không phải động tay chân vào việc gì. Mỗi năm tựu trường, cô được cha mẹ sắm sửa từ A-Z như đồng phục, giày dép, cặp mới, tập sách, kể cả việc dùng giấy bao sách vở và viết nhãn tên lên từng cuốn cũng được người cha còng lưng tỉ mẩn làm giúp nốt.

Đi học về, Vy chỉ việc tắm rửa rồi ra bàn ăn cơm theo "thực đơn" mình thích. Cô kể mỗi ngày mẹ sẽ hỏi con thích ăn gì để nấu, hôm nào món cô muốn ăn không trùng với món nấu cho cả nhà thì mẹ sẽ nấu riêng. Ăn xong, cô chỉ việc lên phòng ngủ, học bài, đọc sách.

"Bình thường nhà em ít cho em đụng vào việc gì, tại vì em không biết làm với sợ em đụng vô làm hư, làm sai rồi mắc công làm lại. Nên là cái gì em thấy phụ được thì phụ, không rành thì thôi chứ nhà không ép", Vy cho biết.

Đến nhà họ hàng chơi, thấy con được nhờ vô bếp phụ, mẹ Vy nói khéo với người thân: "Cháu còn nhỏ chưa rành việc nhà, đụng vô đổ bể mất công. Có gì cần để chị làm được rồi".

Lâu dần, sự vụng về và tự ti mình không biết làm gì khiến Vy e ngại mỗi lần đến nhà bạn chơi hay tổ chức ăn uống.

Cô kể có lần đến nhà bạn chơi phải lên mạng xem cách nhặt rau muống, cắt súp lơ để còn biết cách phụ việc..., còn những việc như chọn mua thịt nào, khối lượng bao nhiêu là đủ, rồi sơ chế, nấu ra sao thì bó tay. Cô nữ sinh giờ đã lớn, cần gì lại cứ "mẹ ơi, ba ơi".

Biết con vụng về và chưa có kỹ năng xử lý tình huống, cha mẹ Vy chưa bao giờ dám cho con đi chơi xa qua đêm với bạn bè. Họ sợ con gặp nguy hiểm nếu có sự cố xảy ra và thường gọi video kiểm tra con đang làm gì, ở đâu.

Sống trong sự an toàn và bị quản thúc quá lâu khiến Vy hình thành tính cách rụt rè, thiếu kỹ năng giải quyết vấn đề và làm gì cũng lo sợ.

"Em thấy hơi ngộp, mấy lần cũng muốn thoát ra vùng an toàn để làm điều mình thích, coi thử giới hạn tới đâu nhưng ba mẹ không cho, nghĩ em còn nhỏ, nói đợi lớn lên rồi tính. Rồi giờ làm gì em cũng sợ sai, sợ không thích ứng nổi", cô tâm sự.

Rèn con tự vững vàng từ nhỏ

Khác với gia đình Thảo Vy, chị Huỳnh Thị Trinh (35 tuổi, ngụ xã Bình Mỹ, huyện Củ Chi) có con gái đang học lớp 3, cho biết dù thương con nhưng bản thân rất chú ý việc dạy theo hướng để cho con hình thành tính cách tự lập ở tuổi còn khá nhỏ.

Khi bé được 6 tuổi, chị Trinh tập cho con tự sắp xếp đồ dùng, quần áo, sách vở gọn gàng sau khi học xong. Chị cũng hướng dẫn con những việc đơn giản như quét nhà, phụ mẹ nhặt rau, thu dọn chén đĩa sau khi ăn xong...

"Lúc đầu, con gái tôi cũng lúng túng và không thích, nhưng khi được mẹ giải thích rằng làm những việc này con sẽ giúp được cha mẹ, sau này đi đâu cũng được yêu quý.

Rồi hễ con làm tốt việc gì tôi đều khen ngợi nhằm khích lệ, tạo động lực cho bé", chị tâm sự. Nhờ đó, con gái nhà chị Trinh dù tuổi còn nhỏ nhưng khá ngoan, học giỏi và hiểu chuyện.

Chị Trinh cho biết thường để con tự quyết định những việc nhỏ như chọn lựa món ăn, chọn loại vở bút, chọn địa điểm gia đình sẽ đi chơi...

Tuy nhiên, với những vấn đề quan trọng như chọn trường, giờ giấc sinh hoạt, cách cư xử với người lớn... thì con sẽ luôn được dạy dỗ kỹ càng và định hướng rõ ràng.

Làm kinh doanh chuỗi cà phê ở phường Bình Trị Đông B (quận Bình Tân, TP.HCM), vợ chồng anh Nguyễn Thế Quang bị hiếm muộn, mãi tới năm chị 41 tuổi mới có được một đứa con trai duy nhất. Vợ chồng đều rất thương "cục vàng" của mình, nhưng anh Quang khuyên vợ phải rèn cho con tự lập từ nhỏ.

Bằng chứng trong chính gia đình anh, hai anh chị lớn bước ra ngoài sống riêng thì đều đã vững vàng và có sự nghiệp, còn người em út nay cũng đã tuổi 40 vẫn sống dựa cha mẹ và xin thêm tiền anh chị.

Cậu con trai anh Quang từ năm 2 tuổi đã được cha mẹ cho ngồi ghế riêng để tự xúc cơm ăn cùng cha mẹ. "Con cũng bị đổ vương vãi, khóc lóc, lười ăn mấy tháng rồi đâu cũng vào đấy. 3 tuổi vào mẫu giáo còn được cô giáo khen giỏi", anh Quang vui vẻ kể.

Khi cậu lên lớp 8, anh Quang quyết định cho con đi học bằng xe buýt mà không đưa đón nữa. Vợ chồng thay nhau đi xe cùng con một tuần rồi để con tự đi và mọi việc nhanh chóng ổn.

Hết hè năm nay, cậu bắt đầu vào lớp 12, anh Quang đã có kế hoạch cho cậu tập đi xe máy và thi bằng lái để tự đi khi đủ 18 tuổi.

"Nhiều bữa cơm, vợ chồng tôi nửa đùa nửa thật với con là sẽ chỉ lo chi phí học hai năm đại cương đại học, hai năm sau con sẽ tự đi làm thêm đóng học phí.

Còn nếu không đủ thì cha mẹ cho mượn và con phải trả khi ra trường", anh Quang vui vẻ kể. Cậu con đã dõng dạc trả lời: "OK, con trả tiền cho ba mẹ cả bốn năm đại học. Ba mẹ nuôi con 18 năm là đủ rồi".

Vợ chồng anh chỉ có một đứa con và muốn con mình sớm tự lập thật vững vàng...

Đứa con hư hỏng

Ngày 8-2-2022, Công an quận Đống Đa (TP Hà Nội) bắt tạm giam Trần Nhật Bảo (32 tuổi, trú tại Đống Đa) về tội cưỡng đoạt tài sản. Năm 2019, Bảo và hai con trai về sống cùng mẹ là bà M.. Bảo vay khoảng 60 triệu đồng, nhờ bà M. trả nợ nhưng bà không đồng ý nên Bảo đe dọa lấy tiền.

Trần Nhật Bảo tại cơ quan công an - Ảnh: CACC

Trần Nhật Bảo tại cơ quan công an - Ảnh: CACC

Ngày 16-1-2022, Bảo đến trường đón con thứ hai, mục đích giữ con nhằm đe dọa mẹ đưa tiền. Bảo yêu cầu bà M. chuyển 200.000 đồng cho cháu ăn tối. Bà không chuyển, Bảo dọa không cho gặp cháu nữa.

Hôm sau, Bảo về đòi tiền mẹ, không gặp nên nhắn tin chửi bới. Khoảng 22h, Bảo đến nhà ông ngoại tìm mẹ, không ai mở cửa. Bảo mua chai cồn đốt trước cửa, chụp gửi bà M. rồi nhắn tin sẽ chặt tay con và cháu bé đã chết.

Sáng 18-1-2022, bà M. liên lạc muốn đón cháu về. Bảo dọa giết thêm đứa con lớn và yêu cầu phải chuyển đủ 60 triệu đồng. Bảo nhận được 2 triệu đồng nên nói đứa con thứ hai đã chết. Uất ức, bà M. trình báo công an bắt Bảo.

"Ai nắm tay đến tối, ai gối tay đến sáng" - đời người sẽ có lúc này lúc khác, dù bố mẹ thương và bảo bọc con tới đâu thì tới lúc nào đó con cũng buộc phải tự va chạm với đời.

Kỳ tới:Hãy để con tự đương đầu thử thách

Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2023

Ngăn chặn nhóm thanh thiếu niên mang hung khí đi hỗn chiến ở quận 12

 PHÁP LUẬT

Ngăn chặn nhóm thanh thiếu niên mang hung khí đi hỗn chiến ở quận 12

Thấy lực lượng công an, 2 nhóm thanh thiếu niên cầm hung khí đang chuẩn bị hỗn chiến tìm cách bỏ chạy, nhưng đã bị Công an quận 12 bắt giữ.

Ngày 12-3-23, Công an quận 12 (TPHCM) cho biết, lực lượng 363 của Công an quận 12 vừa ngăn chặn nhóm thanh thiếu niên mang hung khí “nóng” đi hỗn chiến trên địa bàn.

Ngăn chặn nhóm thanh thiếu niên mang hung khí đi hỗn chiến ở quận 12 ảnh 1

Nhóm đối tượng cùng tang vật tại cơ quan công an

Trước đó, tối 11-3, lực lượng 363 Công an quận 12 tuần tra kiểm soát ở phường Thới An thì phát hiện 2 nhóm thanh thiếu niên (13 đối tượng) sử dụng hung khí chuẩn bị hỗn chiến nên ngăn chặn. Thấy công an, 2 nhóm thanh thiếu niên tìm cách tăng ga xe máy bỏ chạy nhưng bị lực lượng khống chế bắt giữ đưa về trụ sở.

Ngăn chặn nhóm thanh thiếu niên mang hung khí đi hỗn chiến ở quận 12 ảnh 2

Phương tiện vụ việc

Công an thu giữ 5 cây dao tự chế dài 50cm, 1 cây dao tự chế dài 1,8m và 2 cây ba chĩa tự chế dài khoảng 2m.

Qua làm việc, nhóm khai do mâu thuẫn nên 2 nhóm hẹn nhau hỗn chiến. Số hung khí này được các đối tượng đặt mua trên mạng.

Các thanh niên cũng khai, do mâu thuẫn nên Phan Văn Anh Quốc (sinh năm 2006) nhắn tin hẹn với nhóm của Phan Trung Hiếu (sinh năm 2005) ra bãi đất trống của một khu dân cư ở phường Thới An để giải quyết mâu thuẫn

Sau đó, Quốc nhắn tin trên nhóm facebook rủ thêm 12 người khác cùng tham gia.

Tối 11-3, nhóm Quốc cầm theo dao, ba chỉa tự chế… đi xe máy đến điểm hẹn. Khi đến địa bàn phường Thới An thì bị tổ tuần tra 363 Công an quận 12 phát hiện bắt giữ.

Ngăn chặn nhóm thanh thiếu niên mang hung khí đi hỗn chiến ở quận 12 ảnh 3
Ngăn chặn nhóm thanh thiếu niên mang hung khí đi hỗn chiến ở quận 12 ảnh 4

Công an lấy lời khai các đối tượng

Công an quận 12 cho biết, nhóm đối tượng này có độ tuổi còn rất trẻ (sinh năm từ năm 2006 đến 2008) và vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường.

Việc các em dễ dàng tìm mua các loại hung khí trên mạng xã hội và tụ tập đi đánh nhau mà gia đình không hề hay biết một lần nữa đã gióng lên hồi chuông báo động về sự lỏng lẻo trong việc quan tâm theo dõi, quản lý, giáo dục con em của các bậc phụ huynh.