Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

Các nhà khu 788E xây dựng

Các nhà khu 788E xây dựng
Các nhà khu phố 17 P3/QGV, phía 788E xây dựng: Nhà chú Khánh cô Nhung(788/24E) bắt đầu trước tết Ất Mùi 2 tháng, đến 24/02 Âm Lịch (CN 12/04/15) vẫn chưa xong. Nhà một chú trẻ (mới mua nhà trước nhà cô Mai): 788/36E, bắt đầu như vậy nhưng qua Tết khoảng 1 tháng thì có tiệc mừng nhà mới; chú chủ nhà tự giới thiệu mình làm thầu xây dựng.
Từ ngã 6 Gò Vấp (Ngã 5 Chuồng Chó) theo đường Nguyễn Kiệm (1 chiều) đi về phía Phú Nhuận 150m, quẹo trái vào hẻm 920, đến ngã tư đầu tiên thì quẹo trái, đến ngã 3 tiếp theo thì quẹo mặt: nhà đầu tiên là 788/23E tức nhà cô Mai.Nhà chú Khánh số 788/24E.
IMG_0434
Nhà Thầy Niên-Cô Mẫn.
Mấy bác này làm nhà mình cho to đẹp mà đê lối xóm chịu bụi bặm, hôi hám, ồn ào ( sơn, vẹc-ni, bột trát tường, bụi xi măng, máy cắt gạch,....) lại còn không an toàn : gạch, sắt rớt ra đường, rớt qua nhà khác thường xuyên.
IMG 0226
Ảnh 0226(size 640-480): Nhà chú Khánh,tường phía đường Nguyễn Kiệm.
IMG 0227
Ảnh 0227 (size 640-480): Chú Khánh dọn nền nhà bằng cơ giới.
IMG 0236
temp image upload

Ảnh 0236: Nhà 788/36E đã xong 2 tầng. Bên phải: tường nhà chú Thuận(35E) sáng lóa.
IMG 0237
upload picture

Ảnh 0237: Bên chú Khánh mới xong tấm 1.
bong giay nhanoibi
Bông giấy nhà Nội cu Bi.
IMG 0238
Ảnh 0238: Nhà BS Trần Minh Lâm treo bảng.
IMG 0239
image hosting over 5mb
Ảnh 0239: Bên phải nhà Trúc.
IMG 0240
Ảnh 0240: Nhà chú Hải đang sửa.
IMG 0245
image upload without registration
Ảnh 0245: Mới xong tấm thứ 2.Trên mái tôn nhà bà 7 có cái gì đó.
IMG 0246
image hosting

Ảnh 0246: Nhiều công nhân trên sàn mới đúc của chú Khánh và nóc nhà bà 7.
IMG 0247
windows 7 screenshot

Ảnh 0247: Có người áo xanh trên mái tôn nhà bà 7.
IMG 0248
image sharing

Ảnh 0248: Mới lên bằng mái tôn nhà bà 7.
IMG 0249
host image
Ảnh 0249: Bên phải: mái tôn nhà bà 7 và nhà Trúc.Bóng che hết cửa sổ trên nhà bà 7.
Cây trái nổ
IMG 0275
how to use print screen
Ảnh 0275: Nhà 36E, tường gạch đỏ chữ U.
IMG 0276
Ảnh 0276: Cao bên trái: bồn nước. Bên phải: nhà xanh đọt chuối+ xanh trắng.
IMG 0321
Ảnh 0321(size gốc 1278-720): Chú Khánh đã xây cao hơn bồn nước nhà bên phải.
IMG 0322
Ảnh 0322: Nhà 788/36E.Bên phải là tấm ny lông nhà chú Khánh.Size gốc 1278-720.
IMG 0323
screenshot on pc
Ảnh 0323(size gốc 1278-720): Thợ tô tường nhà chú Khánh.Chụp từ máy giặt nhà Bé.
IMG 0325
Ảnh 0325: Bên trái là vách tường nhà tắm của Bé.
IMG 0326
free image host
Ảnh 0326(size gốc:1280-720): Kính cửa sau của Bé bị bể, phải che tạm bằng giấy.
IMG 0380
Ảnh 0380(size gốc:1280-720): Nhà 788/36E, làm đồ sắt bên trong, có chú thợ ở tầng trệt.(15/02/15= 27 tháng 12 Âm Lịch, năm Giáp Ngọ)
Thông báo của Chrome: Chạy công cụ xóa phần mềm!Ngại quá, mình chọn "No,thanks".

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Đám tang vợ anh Xuân Phú Lâm

Đám tang vợ anh Xuân Phú Lâm
Tân báo tin cho Mẹ Trúc lúc 3 giờ chiều ngày 08/04/15. Không biết thêm chi tiết gì.
May mà tìm được số điện thoại: anh 7 Thu: để bàn 54060050, di động 012655 86 459; anh 6 Xuân:0937 3244 98. Liên lạc với anh Bảy để hỏi địa điểm, phương tiện di - lúc đầu định thuê xe đò, sau đổi qua đi xe gắn máy, khởi hành lúc 6 giờ sáng. Hiệu và Tân liên lạc để hẹn điểm gặp nhau ở TPHCM trước khi khởi hành nhưng không được. 6 giờ chiều Niên chạy lên Lái Thiêu báo tin cho chị 8 Hoa. 9 giờ tối chị 6 Du gọi điện nhờ ứng 2 triệu đồng đi phúng điếu.
6 giờ sáng ngày 09/04/15 Hiệu và Thoa (1 xe), Thế và Tân (1 xe) khởi hành đi Long Khánh - Nghe nói 8 giờ có anh Phương và 1 người nữa đến tìm Hiệu, biết tin Hiệu di rồi bèn tự đi luôn. Khoảng 1 giờ trưa Niên gọi điện hỏi thăm thì Hiệu đã về nhà.
5 giờ sáng ngày 10/04/15, Niên Mẫn đi xe ôm(780 ngàn đ) ra BX Miền Đông đi xe đò (76 ngàn đ) lên Bến xe Long Khánh, ngã 3 Cua Heo,đi xe ôm (100 ngàn đ) vào xã Bình Lộc, ấp 3 Mười Mẫu: nhà 6 Xuân ngay trụ đèn tròn số 01.7.
Bà Trần Thị Nhơn, sinh 1955, mất lúc 12 giờ00 ngày 08/04/15 nhằm ngày 20 tháng 02 năm Ất Mùi. Động quan lúc 6 giờ 00 ngày 12/04/15, an táng tại nghĩa trang xã Bình Lộc,ấp 2.
Than ôi, khép lại 1 đời người! Để lại khó khăn, thương tiếc cho chồng con và các cháu...
Sau đây là 9 ảnh chụp trong ngày 10/04/15. Lưu ở http://postimg.org/thnien,acc tn008, album "Gia Dinh".
IMG 0435
Cây xoài trước nhà.

Ảnh 1(0435): Trước nhà anh 6 Xuân,cây xoài thấp có trái. Phía trên quan tài có hàng chữ "Thành kính phân ưu". Size trên máy tính: 4320-2432.Size trên postimg.org:1280-720, đưa về 640-360.
IMG 0436
image upload with preview

Ảnh 2: Trước nhà anh 6 Xuân, phía bên phải.
IMG 0437
upload pic

Ảnh 3: Trước nhà anh 6 Xuân, có thông báo "Xin miễn phúng điếu". Anh Xuân mặc áo màu mắm ruốc.
IMG 0438
screen shot windows

Ảnh 4 (0438): Phía từ ngã 3 Cua Heo vào, nhìn từ xa 20m. Gần chỗ che rạp có 2 trụ đèn: trụ đèn xi măng vuông, thấp có ghi số 01; và trụ đèn tròn, cao có ghi số 01.7.
IMG 0439
screenshot program

Ảnh 5 (0439): Cây bưỡi sát hàng rào có nhiều trái.
IMG 0440
image upload

Ảnh 6: Trụ đèn tròn số 01.7.
IMG 0441
post images

Ảnh 7: Ba và Mẹ; chụp né sang một bên;áo màu ruốc đang giơ tay: anh 6 Xuân; đầu trọc: con rễ người Đài Loan của anh 6 Xuân.
IMG 0442
free jpeg images

Ảnh 8 (0442): Trên đường về, chụp từ trong xe đò. Vừa hết đoạn cao tốc.Bảng hiệu:"Minh Long An, dụng cụ câu cá",địa chỉ:QL51, Ấp 2,xã Long An- Long Thành,Đồng Nai.
IMG 0443
host image online

Ảnh 9: Trên đường về, chụp từ trong xe đò. Đoạn gần Trạm Thu Phí ấp Long Đức 3.Bảng hiệu bên trái:"Thùy Trang- Sữa bò Long Thành". Size gốc: 1280-720, đưa về width="640" height="360".
dv_nien,12/04/15

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

Hội thảo liên kết, hợp tác phát triển ngành dừa bền vững

Hội thảo liên kết, hợp tác phát triển ngành dừa bền vững
Copy từ http://www.hiephoiduabentre.com.vn/index.php?Module=Content&Action=view&id=5149 , đăng ngày 10-04-15.
Trong khuôn khổ Lễ hội Dừa tỉnh Bến Tre lần thứ IV năm 2015, Bộ Khoa học và Công nghệ phối hợp với UBND tỉnh Bến Tre tổ chức Hội thảo khoa học với chủ đề “Liên kết, hợp tác phát triển ngành dừa bền vững”.
Khung cảnh hội thảo.
Tham dự hội thảo có ông Nguyễn Văn Nguyên – Phó Vụ trưởng Vụ Kinh tế, Ban chỉ đạo Tây Nam bộ; ông Vũ Văn Khiêm – Cục Trưởng Cục công tác phía Nam, Bộ KH&CN; ông Phan Văn Mãi – Phó Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre, cùng hơn 200 đại biểu các tỉnh thành, các nhà khoa học và nông dân trồng dừa.
Tại hội thảo, ông Phan Văn Mãi – Phó Bí thư Tỉnh ủy nhấn mạnh, Bến Tre hiện là tỉnh trồng dừa lớn nhất nước với khoảng 67 ngàn ha, sản lượng đạt 500 triệu trái. Từ năm 2001, công nghệ chế biến dừa đã xuất hiện và được áp dụng tại các nhà máy chế biến dừa Bến Tre, chỉ hơn 10 năm, các sản phẩm dừa đã xuất sang 70 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới, đạt kim ngạch xuất khẩu hàng năm trên 200 triệu USD, chiếm 40% giá trị kim ngạch xuất khẩu toàn tỉnh. Trong những năm qua, được sự hỗ trợ của Chính phủ, các Bộ, ngành Trung ương về chính sách đầu tư phát triển ngành dừa; tuy nhiên, sự liên kết, hợp tác phát triển chưa thất sự bền vững; giá dừa nhiều lúc bấp bênh; thiết bị, công nghệ chế biến dừa chưa được hiện đại hóa, giá nguyên liệu không ổn định; xuất khẩu tập trung ở những thị trường dễ tính, có chế độ chính trị không ổn định. Hội thảo lần này nhằm hướng đến liên kết, tạo ra chuỗi giá trị sản xuất ngành dừa mang tình bền vững.
Ông Vũ Văn Khiêm – Cục Trưởng Cục công tác phía Nam Bộ KH&CN đánh giá cao về sự phát triển ngành dừa Bến Tre, nhất là công tác nghiên cứu ứng dụng KH&CN trong canh tác, chế biến. Ông cho rằng, hội thảo liên kết, hợp tác phát triển bền vững ngành dừa nhằm mục đích tạo sự nhất quán về chủ trương, chính sách của các ngành, các cấp đối với việc xây dựng và phát triển ngành dừa.
Hội thảo đã tập trung thảo luận về các chủ đề như: chính sách phát triển ngành dừa mang tính bền vững, những giải pháp tổ chức sản xuất, giúp liên kết, sản xuất, tiêu thụ chế biến dừa; vai trò của sự liên kết 4 nhà: nhà nông, nhà doanh nghiệp, nhà khoa học và nhà quản lý.
Cao Đẳng (thbt.vn)

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

Hóa ra họ "ăn" ghê thật!


Hóa ra họ "ăn" ghê thật!
Copy từ http://petrotimes.vn/news/vn/dam-luan-doi-thoai/hoa-ra-ho-an-ghe-that.html, đăng ngày 23/12/14, mục Đàm luận.
Anh là giám đốc một đơn vị không liên quan đến xây dựng. Nhưng vừa rồi đơn vị của anh được cấp kinh phí xây dựng lại một loạt trụ sở, trong đó có cả những tòa nhà cao tới cả chục tầng.
Sau hôm khánh thành một số tòa nhà tôi gặp anh. Khi nói về chuyện xây các tòa nhà đó, anh mới thở dài bảo: “Thế mới biết, các ông chủ đầu tư bất động sản “ăn” ghê thật!”. Ngừng một lát rồi anh nói tiếp: “Mà không phải là ghê mà quá dã man”. Tôi hỏi tại sao anh lại đánh giá như vậy thì anh bảo: “Anh có biết không! Chúng tôi xây nhà cho cán bộ, chiến sĩ ở, xây một loạt trụ sở cho các đơn vị, bây giờ hạch toán ra chúng tôi tiết kiệm được hơn 40%. Số tiền đó thoải mái mua các trang thiết bị cho đơn vị làm việc”.
Rất ngạc nhiên về con số này, tôi thắc mắc: “Nói tiết kiệm được 5-7% còn nghe được, chứ tiết kiệm được hơn 40% thì khó tin quá!”. Anh bảo: “Thế mới là “ăn” dã man”.
Rồi anh thong thả kể rằng, sau khi có thiết kế và đấu thầu xây dựng thì anh cùng Ban Giám đốc mời ông chủ thắng thầu đến rồi nói huỵch toẹt luôn: “Bây giờ tôi hỏi ông, toàn bộ công trình này ông cắt cho chúng tôi bao nhiêu?”. Hình như đã quen lệ với chuyện “lại quả” này cho nên tay chủ thầu nói thẳng thừng: “Em gửi các anh 15%”.
Sau một hồi “cò kè” cuối cùng tay chủ nâng lên 18%, rồi anh tuyên bố luôn: “Trừ luôn 18% vào giá đã bỏ thầu, còn các ông ở trong ban giám đốc, ai mà nhận của bên thầu một điếu thuốc tôi kỷ luật ngay”.
Thế là công trình bớt được chi phí 18%.
Chưa hết, anh yêu cầu thiết kế tất cả các trụ sở đều phải sử dụng một loại cửa sổ và cửa ra vào giống nhau và cho đặt với số lượng lớn. Riêng việc này cũng đã tiết kiệm được kinh phí lắp đặt cửa tới gần 30%, bởi số lượng lớn thì giá thành rẻ, đó là chuyện ai cũng biết.
Trước đây khi làm trụ sở, mỗi đơn vị làm một kiểu, mỗi ông chỉ huy đơn vị là một ông chủ dự án “con”… nhà cửa thì không theo mẫu thống nhất đã đành nhưng vì sản xuất lắp đặt theo số lượng ít nên cái gì cũng đắt.
Rồi chuyện dây cáp điện, tất cả các tòa nhà đều dùng một loại dây điện và anh cho người đến thẳng nhà máy đặt mua, thế là kinh phí cho dây điện, bóng điện cũng lại giảm được 30% so với dự toán.
Cầu thang máy cũng vậy, chỉ riêng bảng điều khiển ghi xuất xứ từ EU nhưng đều do Trung Quốc sản xuất cũng là cả một vấn đề.
Hóa ra từ xưa đến nay, những người thiết kế trụ sở thường móc ngoặc với những nơi bán cầu thang máy và họ cho thiết kế cầu thang máy theo như hãng nào đó mà họ đã OK. Nhưng quan trọng nhất đó là bộ điều khiển. Cái vỏ cầu thang máy thì hàng Trung Quốc với hàng EU cũng gần ngang nhau, nhưng riêng cái bảng điều khiển thì nếu như xuất xứ của EU thì đắt gấp 3 lần Trung Quốc và đó là chuyện quan trọng nhất.
Những tay chủ thường “treo đầu dê bán thịt chó”, nghĩa là tráo bằng hàng Trung Quốc. Rồi một cách nữa để anh tiết kiệm, ấy là tiến độ thi công.
Anh biết từ xưa đến nay các tay chủ thầu có những trò rất tháu cáy là họ tìm cách dây dưa kéo dài thời gian rồi xin bổ sung kinh phí.
Anh không cho làm như vậy. Trong hợp đồng ghi rõ chậm ngày nào phạt tiền ngày ấy và phạt rất nặng. Thế là nhiều tay chủ thầu đã phải mang giường bạt đến ngủ tại công trường để đốc thúc thi công cho đúng tiến độ.
Vì thế xây một tòa nhà 100 phòng chỉ xây trong 8 tháng đã xong với chất lượng hoàn toàn đảm bảo. Đúng là không làm kiểu như anh không thể làm nổi.
Rồi cuối cùng anh kết luận: “Nếu như làm cho tập thể mà mình cứ coi như làm nhà cho mình thì nhanh lắm, tiết kiệm lắm”.
Nghe anh nói mới thấy ngộ ra một điều, bấy lâu nay các công trình của chúng ta cứ bị đội vốn, cứ bị chậm tiến độ cũng là một phần lớn do tư duy “chặt chém”, tư duy “lại quả”. Và những người lãnh đạo coi việc được thực hiện công trình đó là cơ hội để kiếm chác.
Chính vì vậy mà giá nhà cửa cứ đội lên vù vù. Thậm chí biểu giá thành xây dựng của Bộ Xây dựng đưa ra cho các công trình nếu tính một cách cẩn thận thì sẽ giảm được nhiều nữa.
Từ bài học chuyện xây nhà của đơn vị này mới thấy rằng, bấy lâu nay người ta nói “Nhà nước như con bò sữa, thằng nào vắt được thì cứ vắt” thật chẳng sai chút nào! Giá mà bây giờ làm cách nào đó để thay đổi tư duy làm cho tập thể cũng như làm cho mình thì thật là may mắn cho xã hội biết bao.
Trong làm ăn kinh tế, đúng là phải biết tiết kiệm từng đồng nhưng tiết kiệm khác với hà tiện. Bấy lâu nay chúng ta cứ hô hào phải tiết kiệm nhưng đúng là nhiều chỗ tiết kiệm không phải lối mà các công trình của chúng ta bị đội giá cái chính là do người ta không muốn nghĩ cách để tiết kiệm bởi giá càng cao thì họ càng có phần trăm mà “ăn”. Đơn giản vậy thôi!
Nhân chuyện xây dựng anh lại kể cho tôi nghe một sáng kiến của anh mà tiết kiệm cho các đơn vị hàng tỉ đồng, ấy là chuyện lĩnh lương. Anh bảo, trước đây mỗi tháng đến ngày lĩnh lương từ các đơn vị về để nhận sổ, nhận sách, nhận lương hết khoảng 70 chuyến ôtô. Mà có phải về là nhận được ngay đâu. Có khi đến rồi lại về không, rồi chờ đợi mất ngày, mất buổi rồi cả một hệ thống tài chính cực kỳ lằng nhằng, nhiều khi gây phiền hà, bức xúc cho đơn vị cơ sở. Rồi chưa kể chuyện cán bộ, công nhân, viên chức có khó khăn muốn vay vài triệu thì cũng phải làm hết đơn nọ đơn kia, rồi chỉ huy này chỉ huy khác xét duyệt. Người đi vay tiền nhận được đồng tiền thì phải cám ơn cám huệ đủ mọi chỗ.
Nghĩ cảnh một cán bộ vay được chục triệu bạc của cơ quan, đơn vị thấy sao mà khổ quá.
Thế là một mũi tên trúng được nhiều đích.
Người nhận lương cũng vui; đến lúc cần tiêu tiền, cần sử dụng đồng tiền đột xuất cũng thoải mái; rồi lại giảm được chuyện lưu thông tiền mặt - một vấn đề mà Ngân hàng Nhà nước đang cố gắng thực hiện, rồi lại cũng góp phần chống tham nhũng, bởi cán bộ chỉ huy ai có bao nhiêu tiền tra ở ngân hàng là biết hết, v.v… và v.v…
Chúng ta cứ nói cần phải cải tiến hợp lý hóa công tác sản xuất để tiết kiệm. Nói thì rất dễ nhưng làm được thì cực kỳ khó. Bởi lẽ không ít người lãnh đạo vẫn cứ muốn níu giữ cơ chế cũ và càng gây được phiền hà bao nhiêu càng tạo ra nhiều thủ tục “hành là chính” thì họ càng có cơ hội để kiếm chác.
Cho nên, cuối cùng vẫn là nếu như người đứng đầu mỗi cơ quan, đơn vị mà không “tử tế” thì cũng chẳng lấy đâu ở nơi ấy có những người “tử tế”.
Như Thổ (Năng lượng Mới số 385)
1 mình bên dòng nước
Non sông gấm vóc dành cho... 1 lũ tham nhũng chăng?

Bài học từ vụ thảm sát cây xanh

Bài học từ vụ thảm sát cây xanh
Copy từ http://petrotimes.vn/news/vn/dam-luan-doi-thoai/bai-hoc-tu-vu-tham-sat-cay-xanh.html, đăng ngày 24/03/15, mục Đàm luận.
Hóa ra người ta không thể trả lời các câu hỏi của người dân, của báo chí vì không thực hiện đúng chỉ đạo của Chủ tịch Hà Nội là phải làm tốt công tác thông tin, tuyên truyền đáp ứng được yêu cầu của nhân dân. Hãy chờ kết quả thanh tra và kiểm điểm trách nhiệm của các “tiều phu lâm tặc” này xem sao!
Trong một diễn biến mới nhất liên quan vụ chặt hạ cây xanh bê bối, ngày 22/3/15, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Thế Thảo yêu cầu: Thành lập đoàn thanh tra liên ngành tiến hành thanh tra toàn diện việc thực hiện thay thế cây xanh trên một số tuyến phố thời gian qua. Chủ tịch thành phố yêu cầu Giám đốc Sở Xây dựng tiến hành kiểm điểm trách nhiệm cá nhân, Phó giám đốc phụ trách trực tiếp, các cơ quan, tổ chức và cá nhân có liên quan: Đình chỉ công tác trưởng, phó phòng, cán bộ, công chức liên quan trực tiếp trong việc thực hiện nhiệm vụ trên để phục vụ công tác thanh tra.
Động thái này được coi là trấn an dư luận sau vụ thảm sát cây xanh rúng động dư luận trong mấy ngày qua.
TP Hà Nội có khoảng 120.000 cây xanh bóng mát thuộc 70 loài, được trồng trên đường đô thị, tỉnh lộ, quốc lộ. Trong đó đã có nhiều cây sâu mục ở thân, gốc, rễ bị xén chặt để hạ đường điện, để mở đường, nhiều cây cong, nghiêng, ảnh hưởng mỹ quan đô thị, an toàn giao thông, gây nguy hiểm đến tính mạng, tài sản của nhân dân. Trên nhiều tuyến đường phố còn có cây do người dân tự ý trồng không phải cây đô thị như dâu da, vông, bông gòn, trứng cá...
Cưa cây xanh ở Hà Nội
Thực trạng cây xanh Hà Nội cần có một đề án khoa học căn cơ để cải tạo, phát triển cây xanh đô thị. Trong khi đề án chính thức chưa ra đâu vào đâu thì dự án “tiều phu lâm tặc” được cấp tốc triển khai chặt hạ khoảng 6.700 cây trên các tuyến phố. Việc triển khai cấp tốc, triệt hạ cây xanh có tổ chức đã vướng phản đối mạnh mẽ của người dân, các nhà khoa học và giới văn nghệ sĩ.
Trên đường Nguyễn Chí Thanh - tuyến đường từng được bình chọn là một trong những con đường đô thị đẹp nhất Việt Nam, người ta chặt hạ tổng lực, trồng thay lập tức. Giới chức công bố đây là cây vàng tâm, một loại cây cho gỗ quý. Nhưng các chuyên gia lâm nghiệp đã phát hiện, đó là cây gỗ mỡ chứ không phải vàng tâm. Một số đường phố khác như Lê Duẩn, Quang Trung, Giải Phóng... cũng chặt hạ cấp tốc như chống bão. Dân phố thấy chướng mắt vì cây không cong, không sâu mọt, cây lớn đều bị chặt bèn chất vấn nhưng những nhóm thợ này đã không xuất trình được giấy phép chặt hạ cây nào trước cửa số nhà bao nhiêu, đường nào mà lại còn thách thức người dân lên công an, lên ủy ban mà hỏi!
Phản ứng của người dân ngày càng mạnh mẽ trước hành vi thảm sát cây xanh này. Người dân gắn biển “xin đừng giết tôi”, thắt nơ cho cây. Các trí thức lên tiếng với báo chí, gửi thư ngỏ cho Chủ tịch UBND TP Hà Nội đề nghị cho dừng “chiến dịch” chặt cây vô tội vạ này. Trên mạng xã hội đã ra đời trang vận động “6.700 người vì 6.700 cây xanh”, với mục tiêu thu thập 6.700 chữ ký vào bức thư ngỏ gửi lãnh đạo TP Hà Nội yêu cầu dừng ngay việc chặt cây để hỏi ý kiến người dân và các chuyên gia, đồng thời công khai lý do, lộ trình chặt cây. Chỉ trong một thời gian ngắn đã có hàng ngàn người ký vào thư ngỏ này, hơn hai vạn người bấm thích (like) trang này và con số này vẫn không ngừng tăng lên.
Lẽ ra cần lắng nghe để tham mưu cho lãnh đạo thành phố xử lý việc này thì một quan chức lên tiếng với báo chí một cách vô văn hóa rằng, chặt cây không cần hỏi dân. Xem kỹ danh tính và chức trách ông này người dân ồ lên, đây chính là cái ông từng đòi bắn pháo hoa quanh năm trên cầu Nhật Tân để người dân “quên đi cảnh đói nghèo”. Cũng chính ông này bênh vực nạn cướp giật lễ vật, linh vật trong các hội lễ là “cướp có văn hóa”. Bảo vệ cho việc thảm sát cây xanh thành phố này rất có thể quan chức này dám sẽ nói đây là “chặt cây có văn hóa”.
Phẫn nộ về hành vi tàn phá môi trường có tổ chức này, nhiều nhà khoa học đã lên tiếng mạnh mẽ. Giáo sư Đặng Huy Huỳnh, Phó chủ tịch Hội Bảo vệ Môi trường Việt Nam, kiêm Chủ tịch Hội đồng Cây di sản nhìn nhận việc chặt hạ hàng ngàn cây xanh có thể sẽ khiến các tuyến phố của Hà Nội lâm vào cảnh ô nhiễm khói bụi. Cây xanh là “lá phổi” điều hòa không khí rất quan trọng phục vụ cho cuộc sống của con người, cũng như góp phần giảm thiểu vấn đề ô nhiễm môi trường. Trong bối cảnh biến đổi khí hậu đang diễn biến ngày một phức tạp, sự xuất hiện của cây xanh tại các vùng đô thị có mật độ dân cư lớn, đô thị hóa nhanh lại càng có ý nghĩa to lớn. Đối với Hà Nội, từ trước đã được cộng đồng thế giới biết đến là thành phố xanh với nhiều dãy cây cổ thụ được trồng cách đây cả trăm năm. Chính các cây xanh này cũng đã góp phần tạo nên một Hà Nội thanh lịch, hài hòa giữa thiên nhiên và môi trường.
Giám đốc Trung tâm Giáo dục & Truyền thông Môi trường Nguyễn Nguyên Cương nhìn nhận việc chặt một cây là đã phá đi một hệ sinh thái nhỏ. Chặt tới gần 7.000 cây sẽ phá vỡ cân bằng sinh thái là điều rất dễ nhìn thấy, khiến cho nhiệt độ thành phố tăng có thể đến 2-3C0. Khi chặt cây còn làm Hà Nội dễ ngập lụt vào mùa mưa, thêm trầm trọng hơn.
Một số chuyên gia lâm nghiệp khẳng định chưa ở đâu trồng cây vàng tâm trên hè phố. Muốn trồng cần phải nghiên cứu kỹ về đặc điểm sinh học của cây, đặc điểm đất ở từng tuyến phố. Hà Nội là nơi có mạch nước ngầm, vì thế, chỉ có những cây chịu nước, chịu ẩm mới có thể sống được. Tại sao không trồng xen kẽ cây mới để kiểm tra xem cây đó có thực sự thích hợp và sống được ở nơi đó không. Sau 5-10 năm, cây mới phát triển thì chặt dần cây cũ đi.
Trong khi dư luận tiếp tục phản đối đề án chặt hạ trên 6.700 cây xanh thì 2.000 cây đã mất cả gốc. Và để “ve vãn” dư luận, người ta đồng thuận kế hoạch chặt hạ 6.700 cây xanh.
Hẳn là các thông tin phản ứng đã đến tai ông Chủ tịch nên sáng ngày 20/3, KTS Nguyễn Thế Thảo đã yêu cầu dừng chặt hạ cây xanh trên một số tuyến phố và quản lý chặt chẽ cây xanh đô thị theo đúng quy định. Chủ tịch UBND Hà Nội chỉ đạo chỉ thay thế những cây có nguy cơ đổ gãy, ảnh hưởng đến giao thông, an toàn tính mạng và tài sản của nhân dân. Chỉ đạo của Chủ tịch UBND thành phố đã làm tạm yên lòng dư luận để người dân chờ thông tin về cuộc họp báo của chính quyền thành phố.
Chiều ngày 20/3/15, hơn 100 phóng viên các báo đã có mặt đến đưa tin về cuộc họp. Tuy nhiên, diễn biến của cuộc họp đã khiến các nhà báo thất vọng. Mấy chục câu hỏi của các phóng viên được UBND thành phố mời đến thông tin đưa ra đều không được ông Nguyễn Quốc Hùng - Phó chủ tịch UBND TP Hà Nội trả lời mà không có lý do gì chính thức. Ông Phó chủ tịch đá quả bóng cho thuộc hạ trả lời phóng viên và phải chịu trách nhiệm trước UBND thành phố. Điều kỳ quặc là tại cuộc họp báo lại có “chân gỗ” xưng là đại diện người dân cướp diễn đàn ủng hộ việc chặt cây và người chủ trì họp báo thì đổ thừa việc triển khai vội vàng nôn nóng là vì nhà tài trợ hối thúc.
bướm xinh
Tuy nhiên, nhà tài trợ khẳng định, không đòi hỏi lợi ích gì từ việc chặt cây này ngoài yêu cầu sử dụng tiền tài trợ đúng mục đích.
Bảo Dân (Năng lượng Mới số 407)

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

Đường lên trời xa lắm!

Đường lên trời xa lắm!
Copy từ http://trangtin.congan.com.vn/?mod=detnews&catid=882&p=&id=533266 ,đăng ngày 01/02/15, mục Văn hóa.
Tôi - cậu học trò lớp 11 với chiếc xe đạp thồ cà tàng nhưng rắn chắc chở một cặp bình gas kềnh càng sau baga, sườn trước là túi đồ nghề lỉnh kỉnh đi bán bóng bay dạo. Chiếc xe kiếm cơm của tôi đậu ở ngã tư trung tâm thị trấn ngày thường vốn rất sầm uất. Bây giờ là sáng mồng một Tết Tân Dậu (1981), Tây nguyên nắng trong, gió hiu hiu se lạnh. Các cửa tiệm vẫn đóng cửa im ỉm, vài nhà bày mâm cúng trước sân, tiếng pháo đón chào năm mới râm ran khắp khu phố vắng vẻ. Xác pháo tả tơi vương vãi từ các vỉa hè được gió lôi ra lê lết trôi giữa mặt đường cùng bụi bặm, mùi pháo nồng đến khó thở...
Tôi mở van bình gas bơm bóng rồi cột, treo lên một chùm lớn đủ hình thù, màu sắc như một bông hoa khổng lồ, kiêu hãnh giữa nắng xuân. Đây là thứ hấp dẫn nhất của đám con nít. Từ cửa sổ các căn lầu nhìn ra ngã tư, các thiên thần đã thấy điều kỳ diệu, quyến rũ. Chúng la oai oái hoặc reo hò hối mở cửa, rồi nắm tay người lớn lôi chạy đến xe bóng bay. Trong sáng mồng một Tết này, tôi là ông già Noel đáng yêu nhất của lũ trẻ. Có đến mấy chục đứa vây quanh hò hét: “Con lấy quả bóng to màu trắng”, “Con muốn con thỏ màu hồng”, “Con thích con cá màu xanh”, “Trái bầu màu vàng này của con”... tôi rút lia lịa từng cọng dây cước cột bong bóng trao cho các cô các cậu bé rồi nhận lại từng nắm tiền lẻ từ cha mẹ, anh chị chúng nhét vào cái túi xách đeo trước ngực. Chỉ một loáng, bảy tám chục cái bong bóng bán hết sạch. Lũ trẻ từ giã tôi với nét mặt hí hửng cầm “chiến lợi phẩm” reo hò chạy về nhà mình. Tôi lại hì hục pha một bình hơi mới để chờ đợi những cô bé, cậu bé “chưa có phần” hoặc những đứa mua rồi nhưng ham chơi nên bóng tuột dây bay mất hoặc bị nổ, bị xẹp... Tôi mở nắp một bên bình, đổ bột nhôm, sút và nước vào. Phản ứng hóa học sẽ làm bình nóng lên, chờ cỡ vài chục phút là đầy hơi, tha hồ bơm tiếp bong bóng...
Đối diện chỗ tôi đứng là căn phố ba lầu gắn bảng hiệu lớn “tiệm vàng Kim Thúy”, một người đàn ông dắt đứa bé gái chừng tám, chín tuổi đi nhanh về phía tôi. Ông chống nạnh hỏi:
Ảnh mang tính chất minh họa
- Bóng nào to nhất?
Tôi rút trong túi xách ra quả bóng đại xẹp lép bằng cỡ cuốn tập. Cô bé trắng trẻo có mái tóc xoăn hơi ngả màu vàng, mặc cái áo đầm xanh da trời có những chấm bi nhiều màu sắc rực rỡ, níu tay cầm bong bóng của tôi hỏi:
- Chú ơi, khi bơm lên nó to bằng chừng nào?
Tôi đưa hai tay thành vòng ôm trước ngực:
- Bằng hai người lớn nắm tay nhau...
Bé lè lưỡi thật dễ thương:
- Eo ôi ghê quá! Nó có kéo con bay lên luôn không?
Tôi lắc đầu cười, bé cũng cười khoe cái răng khểnh xinh xinh. Cô bé có đôi mắt nâu thật đẹp với lông mi dài chớp chớp, biết làm duyên khi nghênh mặt khoe cái nốt ruồi son dưới cằm. Ông bố hỏi con gái:
- Thư đâu?
Cô bé rút từ túi trước của áo đầm ra tờ giấy học trò xếp làm tư nói với tôi:
- Chú bơm cái bóng to này rồi cột lá thư của con gửi lên trời cho bà tiên...
Tôi nhìn ông bố - một cái gật đầu. Tôi đặt cuống bong bóng vào vòi bơm, cười hỏi cô bé:
- Gửi thư cho bà tiên để cầu xin điều gì?
- Con muốn làm... công chúa!
Van được mở, hơi chạy vào bong bóng kêu ro ro, trái bóng to dần lên, cô bé đứng cạnh bịt hai tai, nhăn mặt vì sợ bóng nổ. Khi bóng đầy hơi tôi cột vào cuống bóng ba cọng cước, lá thư được nối vào cuối sợi dây dài đó như cái đuôi cá ve vẩy. Tôi bày cho cô bé cách nắm dây cước để bóng khỏi bay. Ông bố trả tiền mua quả bóng xong, bảo:
- Nào, con hãy cầu nguyện điều ước rồi thả bóng...
Cô bé nhắm mắt, mấp máy môi rồi buông tay. Quả bóng to lớn, đỏ rực kéo theo cái đuôi có lá thư vọt thẳng lên trời. Cô bé và cả những đứa trẻ gần đó nhìn theo trái bóng phấn khích la hét. Trái bóng cứ bay lên, nhỏ dần... nhỏ dần thành một chấm đỏ dưới trời xanh, một lát thì mất hút. Cô bé sung sướng nắm tay ba hỏi:
- Chừng nào bà tiên nhận được thư hở ba?
Ông bố tóc xoăn trán hói, mặc áo khoác da, chân đi đôi Shapo dày cộp chắp tay sau lưng nhìn lên bầu trời xa xăm:
- Đường lên trời xa lắm...
Hai cái Tết tiếp theo, sáng mồng một năm nào cô bé đó cũng mua của tôi một quả bóng to nhất để thả ước mơ lên trời. Đến Tết thứ ba, thứ tư... cô bé lớn phổng lên, gặp tôi mỉm cười giơ tay chào mà không mua bong bóng nữa. Bây giờ đến lượt tôi mơ về chuyện cổ tích...
* * *
Tốt nghiệp đại học, đi làm vài năm, một chiều giáp Tết Nhâm Thân (1992), tôi đón xe khách từ Bảo Lộc lên Đà Lạt. Chiếc Karosa to lớn hơn năm chục ghế ngồi với bốn phía toàn kính sang trọng phóng từ hướng Sài Gòn lên còn dư đúng một chỗ. Tôi khoan khoái ngồi vào cái ghế êm ái, định bụng sẽ ngủ một giấc vì còn hơn hai tiếng nữa mới tới Đà Lạt. Vừa chợp mắt thiu thiu một lát thì xe dừng lại, mở mắt thấy gần chục người rồng rắn kéo nhau lên xe đứng dọc theo lối đi. Một bà cụ chít khăn mỏ quạ, cặp cái bị cói trong nách, do thấp bé không với được tay nắm trên trần nên khi xe vọt lên, bà ngã chúi vào cô gái phía trước. Màu bã trầu đỏ lòm cùng với nước miếng của bà lão đọng thành một bụm nhễu nhão trên vai áo trắng muốt của cô gái. Cô vùng xô bà lão ra hét lên kinh hoàng:
- Cái bà già này làm dơ áo của tôi rồi, hôi quá! Làm sao đi đám cưới!
Bà lão té chỏng vó xuống sàn, bao nhiêu cặp mắt nhìn cô gái bất bình, phẫn nộ. Cô vẫn trơ trơ, hống hách, thách thức. Tôi ngồi sát lối đi, vội đỡ bà cụ lên ngồi vào ghế của mình. Bây giờ thì tôi đứng đối diện với cô gái, cách nhau không quá một gang tay. Lúc nãy cô vừa lên xe tôi đã giật mình, giờ nhìn lại lần nữa càng tin mình không sai. Nước da trắng mượt mà, mái tóc xoăn hơi ngả màu vàng, nốt ruồi son dưới cái cằm đầy đặn và đặc biệt nhất là cái răng khểnh. Khi cô gào lên mắng bà cụ khốn khổ, chiếc răng vốn rất duyên đó bỗng dài ra, nhọn hoắt như răng nanh. Mặt cô và cả nốt ruồi son quý phái cũng đỏ ửng lên, bao nhiêu dữ dằn tràn hết ra, khuôn mặt xinh đẹp bỗng đanh đá đáng sợ...
Anh lơ xe tới thu tiền nhóm khách mới lên. Bà cụ ngồi trong ghế của tôi bốc trong bị cói ra một nắm bạc lẻ nhàu nhĩ, anh lơ xe vuốt từng tờ bạc đếm một hồi rồi trả lại:
- Mới được một phần ba tiền vé thôi, đưa thêm đi cụ!
Bà cụ móm mém lắc đầu:
- Sáng giờ bà xin mấy người mới được chừng đó...
Cô gái mặt nhăn nhó, dùng khăn mùi xoa lau bã trầu trên áo rồi chỉ vào bà cụ nói với lơ xe:
- Anh bảo bà đứng lên, em trả gấp đôi tiền vé!
Anh lơ nắm tay bà cụ đỡ lên, tôi đưa tay chặn lại:
- Cứ để bà ngồi đó, tôi trả tiền cho bà!
Cô gái quay sang tôi với ánh nhìn thật kinh hãi, cất giọng mỉa mai:
- Muốn làm anh hùng à? Ở đây không phải sân khấu!
Tôi nhìn lại cô, vừa đau vừa tiếc. Khi nhận ra cô tôi đã rất mừng. Lúc đó bà già đi sau lưng cô giữa hai hàng ghế chật hẹp, lố nhố đầu người nên tôi không thấy. Tôi định bụng sẽ nhường chỗ ngồi cho cô rồi đứng cạnh rủ rỉ kể câu chuyện cô bé thả bóng bay để xin bà tiên được làm công chúa hơn mười năm trước. Khi xe đến Đà Lạt, sẽ mời cô đi ăn tối, tâm sự với cô tình cảm tôi ấp ủ từ khi cô còn bé... Nhưng rồi cô đã làm tôi hụt hẫng, thất vọng! Cái gì đã biến một cô bé ngây thơ đáng yêu thành một cô gái phách lối, hỗn xược?
* * *
Tám năm sau cuộc tái ngộ đáng quên đó, tôi là phóng viên có chuyến công tác ra miền Trung. “Hai vợ chồng mang ma túy từ Lào về Quảng Ngãi bán thì bị phát hiện bắt giữ cùng tang vật là mấy trăm viên thuốc lắc”. Đó là thông tin về một vụ án mà công an Quảng Ngãi vừa phá được. Tôi sẽ viết vụ này lên báo để tuyên truyền công tác phòng chống tội phạm ma túy. Chiều hôm đó, tôi xin vào trại giam để tiếp xúc và chụp ảnh cặp vợ chồng gieo rắc tội lỗi này. Gã chồng được đưa ra trước với dáng cao, gầy, xanh xao, mái tóc bù xù, râu ria lởm chởm. Tôi yêu cầu cởi áo để chụp thân hình xăm vằn vện của hắn. Viên quản giáo đứng bên cạnh chép miệng:
- Thằng này là giang hồ thứ thiệt, tiền án tiền sự đầy mình. Mỗi lần vào tù hắn lại xăm ngày kỷ niệm; đếm xem ngày nào... một, hai, bốn lần vào tù rồi phải không mày?
Tên tội phạm giương đôi mắt đờ đẫn; mệt mỏi; gục gật đầu. Một lát hắn buột miệng:
- Thưa cán bộ, lần này em chưa được xăm...
- À! Vậy là đã năm lần... Nhưng ở đây đừng mơ chuyện xăm!
Chụp hình hắn xong tôi theo quản giáo xuống trại nữ. Cánh cửa sắt dày cui của phòng giam hé mở. Tim tôi đập thình thịch khi cái dáng cao cao, mái tóc xoăn dài trong đồng phục tù nhân hiện ra cùng nắng chiều loang lổ dưới tàn cổ thụ. Mặt nàng bạc phếch, cái nốt ruồi son dưới cằm lung linh như viên hồng ngọc trời phú. Chín mươi chín phần trăm đây là “cố nhân”, cái tôi cần tìm là chiếc răng khểnh. Tôi hít một hơi thật sâu trấn tĩnh. Nhưng giọng cất lên vẫn khàn khàn:
- Tên gì? Quê quán ở đâu?
Trong buồng giam với ngoài trời có khác biệt. Nàng ở lâu trong buồng giam nên chưa quen khi ra ngoài, mắt nàng nheo nheo trước ánh sáng và tai có phần nghễnh ngãng. Cô đại úy quản giáo trại nữ nhắc nhở:
- Phạm nhân trả lời cán bộ!
Hình như nàng quen và sợ giọng nói này nên giật mình, đứng thẳng người dõng dạc hô to:
- Tôi là Lê Kim Thúy, sinh năm 1972, quê quán Lâm Đồng, bị bắt về tội buôn ma túy...
Mặt đất nghiêng khi nàng mở miệng và khoe chiếc răng khểnh, tôi ù hai tai khi sực nhớ đến tấm bảng hiệu to, sơn chữ vàng rực trên nền xanh da trời: “Tiệm vàng Kim Thúy”... thì ra cha mẹ đã lấy tên nàng để đặt cho thương hiệu kinh doanh của mình. Họ phải yêu quý, tự hào về đứa con gái này lắm mới làm như vậy.
Tôi thấy xây xẩm như vừa trúng một cơn gió độc, mắt hoa nhòe nhoẹt và chân đứng không vững. Cố gắng lắm tôi mới đưa được máy ảnh lên bấm vài phát...
Tôi lảo đảo đến ngồi lên cái trụ thấp của hàng rào vườn rau, thấy lưng nàng với mái tóc xoăn phủ xuống khuất sau cánh cửa sắt và tiếng lách cách khi nữ quản giáo khóa buồng giam. Không đủ sức để làm tiếp công việc, tôi phải nhờ xe ôm đưa về khách sạn. Khi chỉ còn một mình với căn phòng, tôi úp mặt vào gối nấc từng cơn dài... Hình như tôi đã yêu nàng từ rất lâu, yêu rất nhiều đến mức không thể chịu nổi khi biết nàng đã có chồng và ra nông nỗi này. Người tôi đau quặn cứ như ngàn mũi kim đang chích khắp thân thể. Sực nhớ lời anh điều tra viên cung cấp tin vụ án trước khi tôi xuống trại giam:
“Cô ấy từng là hoa khôi trung học, con chủ tiệm vàng giàu có. Còn thằng này là tội phạm chuyên nghiệp mới đi tù về, trộm cướp ở đâu đó được ba lượng vàng. Cứ hai ngày nó mang vài chỉ vàng đến tiệm bán và khoe là bác sĩ đang đi chữa bệnh từ thiện cho trẻ em nghèo, bán vàng để mua thêm thuốc, quần áo, sách vở cho các em bất hạnh. Cô ấy tưởng thật nên mê mệt, bỏ nhà theo hắn đi làm từ thiện. Đến lúc hiểu ra thì đã muộn, bị dụ dỗ rồi nghiện ma túy nên phụ thuộc vào hắn...”.
* * *
Tôi làm báo được một thời gian thì giải nghệ chuyển sang kinh doanh bất động sản suốt mười mấy năm. Đầu năm 2014, tôi lên Đà Lạt để đàm phán mua lại một dự án. Công việc kéo dài suốt hai ngày căng thẳng, mệt mỏi cuối cùng cũng kết thúc bằng một bữa tiệc mừng thắng lợi của phía mua lẫn bán. Tiệc tàn đã hai mươi mốt giờ, tài xế lái chiếc Mercedes Maybach trị giá mười mấy tỷ đồng đến đón tôi và kế toán trưởng, trợ lý về khách sạn. Khi xe ngang qua khu Hòa Bình, chợt nảy ra ý muốn đi dạo một mình nên tôi bảo:
- Thả anh xuống đây, các chú về nghỉ trước đi, lát anh tự đón taxi về!
Tôi đi xuống thang lầu dạo quanh chợ đêm đông vui, định gọi về nhà thì sực nhớ vợ con đang đi du lịch nước ngoài.
Việc làm ăn xong xuôi tốt đẹp, tôi thấy mình xứng đáng được hưởng một đêm thanh thản. Đốt một điếu thuốc, tôi phà khói vào sương đêm như mưa bụi li ti dưới ánh đèn vàng vọt. Chợt sau lưng tôi có tiếng gọi mời:
- Chú mua giúp chị vài cái bánh đi!
Tôi quay lại, một khuôn mặt bừng sáng dưới ánh lửa hồng của cái bếp nướng bánh tráng. Đây là món ăn mới được sáng tác của Đà Lạt. Thịt bằm và các loại gia vị trộn lẫn vào nhau trét lên cái bánh tráng. Trứng được đánh loãng chan lên lớp thịt rồi cuộn cái bánh tráng lại bỏ lên bếp than hồng nướng. Lúc đầu học trò thích, dần hồi cả du khách đến Đà Lạt cũng mê. Mùi bánh tráng thơm ngào ngạt làm ấm cả tiết trời lạnh lẽo. Bà bán bánh tráng mặc áo măng tô lụng thụng dài quá gối. Trên đầu bà trùm cái khăn và đội thêm cái nón vải rộng vành. Đôi bàn tay thò ra từ hai ống tay áo với những ngón khẳng khiu, móng tay cụt lủn, xấu xí. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hy vọng rồi nhoẻn miệng cười. Tôi giật mình với chiếc răng khểnh lộ ra nơi khóe miệng. Hạt nốt ruồi hồng héo hắt và như đang teo lại vẫn còn dưới cằm...
Tôi đã mừng rỡ vô cùng khi nhận ra nàng, dù nàng lam lũ và già đi nhanh quá. Không choáng váng hồi hộp hay đau đớn như lần vào trại giam gặp nàng. Lần này tôi nhận ra nàng với niềm vui khó tả cứ như gặp vận may lớn. Dù đang mặc bộ complet đặt may ở Paris và dưới chân là đôi giày bóng lộn kỷ niệm chuyến đi Ý, đồng hồ Thụy Sỹ hơn trăm ngàn đô la, tôi vẫn “vô tư giữa chợ” ngồi bệt xuống chiếc ghế thấp tẹt mà dân gian thường gọi là “cái đòn”, đối diện với nàng qua bếp lò cháy đỏ ấm cúng. Nàng ngượng khi thấy ông khách sang trọng nhìn chằm chằm, càng bất ngờ hơn khi tôi hỏi:
- Hồi nhỏ Thúy gọi anh bằng chú sao bây giờ xưng chị với anh?
Nàng tròn mắt nhìn người đàn ông xa lạ, lắp bắp:
- Ông... là... ai?
Có hai đứa bé lem luốc, rách rưới đến xin ăn, Thúy ân cần gói cho mỗi đứa một cái bánh nóng hổi. Cô còn tháo khăn trùm đầu lau mặt cho chúng. Hai đứa đi rồi, Thúy dưới mắt tôi lúc này thật dịu dàng, quyến rũ. Trên chuyến xe đò hơn 20 năm trước, nếu Thúy nhân hậu, tử tế thế này có lẽ cuộc đời của tôi với nàng đã khác. Nghĩ đến đó tôi thở dài, hỏi Thúy:
- Thúy ra tù lâu chưa? Chồng con ra sao?
Thúy bụm mặt khóc sụt sùi:
- Con không có, chồng chết đã mấy năm, cha mẹ cũng chẳng còn để lo cho mình... May là lúc ở tù Thúy đã cai nghiện được.
Đưa tay áo quệt nước mắt, Thúy hỏi:
- Anh là công an... hồi đó bắt Thúy phải không?
Tôi nhìn Thúy, thấy thương xót đến lạ. Trong đầu nảy ra một ý, tôi vui hẳn lên nhìn Thúy cười cười:
- Anh không phải là công an... Anh được bà tiên cử xuống gặp Thúy!
- Bà tiên nào?
- Hơn ba mươi năm trước, Thúy viết thư cột vào cái bóng bay to gửi lên trời cho bà tiên nhớ không? Đường lên trời xa lắm nên nay thư mới tới...
Thúy phì cười ngượng ngùng:
- Sao anh biết chuyện hồi nhỏ của Thúy?
- Vì... anh đã rất mừng khi bán được quả bóng bay to nhất đó! Anh còn làm Thúy giận khi bênh bà cụ phun bã trầu ướt áo em, còn vào trại giam chụp hình em!
- Anh theo em cả đời? Để làm gì vậy?
- Để... bây giờ được báo cho Thúy biết một tin vui.
- Tin gì?
- Thúy sẽ có một căn hộ trả góp ở quận Bảy Sài Gòn và một công việc ổn định trong công ty bất động sản...
Thúy nhìn tôi sững sờ rồi mếu máo:
- Em đã khổ thế này rồi anh còn đem em ra đùa à?
Tôi đỡ Thúy đứng lên:
- Em cho hết xoong chảo, than củi, đồ đạc đi. Sáng mai anh đưa em về Sài Gòn. Chiều mai em sẽ có những gì anh hứa. Đường lên trời còn xa lắm, nhưng bay mãi cũng tới thôi em à...
14/01/15 - Lại Văn Long

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

Tại sao môi trường Trung Quốc vô phương cứu vãn?

Tại sao môi trường Trung Quốc vô phương cứu vãn?
Copy từ http://petrotimes.vn/news/vn/quoc-te/ho-so-su-kien/tai-sao-moi-truong-trung-quoc-vo-phuong-cuu-van.html, đăng ngày 01/07/13, mục Quốc tế.
(Petrotimes) - Đứng đầu thế giới về ô nhiễm môi trường, Trung Quốc đang càng lúc càng vẫy vùng trong bất lực khi tìm cách xử lý hậu quả khủng khiếp của vô vàn tác động mà “công cuộc” tàn phá môi trường gây ra sau hàng chục năm phát triển bất chấp quy hoạch bền vững. Vấn đề môi trường, dù đã trở thành nghị sự Quốc hội cũng như hiện diện trong ý thức ở tầng lớp lãnh đạo cao nhất, vẫn chắc chắn không thể được giải quyết đến nơi đến chốn. Tại sao?
Chết bởi chính mình!
Theo tờ Global Times (4/6/2013), Bộ Bảo vệ môi trường Trung Quốc vừa công bố báo cáo cho biết, trong năm 2012, hơn 1/2 nguồn nước ngọt nước này (khảo sát tại 198 điểm ở 4.229 thành phố) đã bị ô nhiễm trầm trọng trong đó có 5 trong 10 lưu vực sông lớn nhất và 25 trong 60 con hồ… Và trong 20 thành phố ô nhiễm nhất thế giới, Trung Quốc chiếm đến 16 thành phố! Ô nhiễm không khí đang nằm vị trí thứ tư các nguyên nhân gây chết người (với trung bình 1,2 triệu ca tử vong mỗi năm). Theo Ngân hàng Thế giới, chỉ vỏn vẹn 1% trong 560 triệu cư dân đô thị Trung Quốc là được hít thở không khí trong lành theo chuẩn EU… Tổn thất kinh tế do môi trường lên đến khoảng 230 tỉ USD vào năm 2010 (1,54 ngàn tỉ tệ), chiếm 3,5% GDP, gấp bốn so với năm 2004 (New York Times 29/3/2013).
Tháng 1/2013, mức độ ô nhiễm không khí tại thành phố Bắc Kinh do Tòa Đại sứ Mỹ đo được đã cao gấp 35 lần mức cho phép của Tổ chức Y tế thế giới (WHO). Wall Street Journal (14/4/2013) cho biết, nhiều gia đình nước ngoài định cư dài hạn ở Trung Quốc để làm ăn nay buộc phải rời bỏ nước này vì chịu hết nổi tình trạng ô nhiễm, trong khi các trường tiểu học quốc tế tại Bắc Kinh phải dựng… lồng kính che sân chơi để tránh khói bụi mịt trời!
Ngày 10/6/2013, Tổ chức Nông lương Liên Hiệp Quốc (FAO) “tiếp tục bày tỏ lo ngại” trước tình trạng nguồn thực phẩm bị nhiễm độc ngày càng trầm trọng khắp Trung Quốc, đặc biệt sau vụ gạo nhiễm chất gây ung thư cadmium tại nhiều địa phương trong đó có Hồ Nam và Quảng Đông (ngày 16/5/2013, Cơ quan Quản lý thực dược phẩm thành phố Quảng Châu cho biết, có đến 44,4% gạo tại địa phương mình nhiễm cadmium)
Người dân chống chọi với bụi khói ở Bắc Kinh (năm 2013)
Đầu năm 2012, không khí khắp nhiều vùng Trung Quốc đã như đặc quánh lại bởi khói bụi bao phủ trên diện tích hơn 1 triệu km2 (Tân Hoa Xã 5/6/2013). Tháng 2/2013, Bộ Môi trường Trung Quốc đã phải đề cập đến hiện tượng “những ngôi làng ung thư” trong bản kế hoạch 5 năm. Đây là lần duy nhất mà một cơ quan cấp bộ tại Trung Quốc thừa nhận vấn đề chua xót này kể từ khi nó được giới nghiên cứu xã hội ghi nhận lần đầu tiên từ năm… 1998 (The Guardian 4/6/2013). Tỷ lệ tử vong do ung thư tại Trung Quốc đã tăng 80% trong 30 năm qua - ở thành phố, thủ phạm là không khí; và ở vùng quê, thủ phạm là nguồn nước.
Vấn đề ô nhiễm môi trường đang gây phẫn nộ dư luận khắp Trung Quốc. Ngày 4/5 rồi tiếp đó ngày 16/5/2013, hàng ngàn người Côn Minh đã biểu tình rầm rộ phản đối dự án xây một nhà máy lọc dầu. Gần như cùng thời điểm, hàng ngàn người tại khu Tùng Giang (Thượng Hải) cũng xuống đường phản đối dự án xây một nhà máy pin. Tháng 10/2012, loạt biểu tình liên quan môi trường kéo dài một tuần cũng đã làm tê liệt thành phố cảng Ninh Ba (Chiết Giang). Đó là vài trong hàng ngàn cuộc biểu tình nổ ra gần như mỗi năm liên quan vấn đề môi trường với đủ mọi cấp độ phản ứng.
Theo Dương Triều Phi, Phó chủ tịch Hội khoa học môi trường Trung Quốc, số vụ biểu tình liên quan môi trường đã tăng 120% từ năm 2010-2011. Trong buổi tường trình trước Quốc hội, họ Dương nói rằng, số “sự cố quần chúng” liên quan môi trường tăng trung bình 29%/năm từ 1996-2011, đặc biệt xuất phát từ các vụ ô nhiễm hóa chất độc hại và kim loại nặng…
Trong một vụ gần đây (theo Tân Hoa Xã 29/5/2013), cộng đồng cư dân tại phía Đông tỉnh Chiết Giang đã yêu cầu viên chức lãnh đạo môi trường địa phương tại Ôn Châu phải đích thân đến thăm cũng như xin lỗi một cảnh sát viên, bởi người này phải nhập viện do uống nước ô nhiễm từ một con sông khi nhảy xuống cứu một cô gái tự tử. Chỉ vài phút lặn ngụp trong con sông đen ngòm nhầy nhụa, viên cảnh sát sau đó bị ho dữ dội, ói mửa và mắt sưng đỏ vù. Bác sĩ khẳng định viên cảnh sát bị nhiễm khuẩn nặng. Dòng sông trên là một trong 680 con sông tử thần được chính quyền Ôn Châu đưa vào danh sách cảnh báo…
Toàn cảnh, có thể nói rằng chưa bao giờ vấn đề môi trường Trung Quốc trở nên trầm trọng nhức nhối như hiện nay. Trung Quốc đang trượt dài không phanh đến cái huyệt mộ khổng lồ sâu hoắm mà chính họ đã miệt mài tự đào hàng chục năm qua. Năm 2011, hai tác giả Peter W. Navrro và Greg Autry đã tung ra quyển sách best-seller toàn cầu: Death by China (Chết dưới tay Trung Quốc). Bây giờ hẳn người ta đang chờ một quyển gần tương tự nhưng nội dung của nó không nói đến sự hủy diệt thế giới của Trung Quốc mà là sự tiêu diệt Trung Quốc của chính bàn tay Trung Quốc! Ngày đó chắc chắn sẽ đến, mà thậm chí không còn xa, nếu xem vấn nạn môi trường thật sự là những quả bom nổ chậm, như cách nói của báo chí và thậm chí giới lãnh đạo nước này!
Tại sao Trung Quốc không bao giờ có thể tháo ngòi nổ của quả bom môi trường?
Theo dõi vấn đề môi trường Trung Quốc, có thể rút ra vài nguyên nhân chính khiến môi trường nước này tan nát như hiện nay: ý thức thấp kém của cộng đồng; sự ham muốn làm giàu bằng mọi giá của nhiều tầng lớp người dân; sự thiếu quy hoạch căn bản trong kế hoạch phát triển kinh tế dài hạn; tình trạng tham nhũng của giới chức bảo vệ môi trường; tư duy duy ý chí xem trọng thành tích phát triển ngắn hạn hơn là an sinh xã hội dài hạn – hay nói cách khác là cái sự bám rễ của thói xấu hám danh hám lợi từng in đậm và cày những luống rất sâu trong lịch sử văn hóa Trung Quốc… Thử xem một trường hợp tiêu biểu được kể trong phóng sự đăng trên báo chính thống nước này: tờ Global Times (11/4/2013). Sự việc được kể đã gói gọn và chứa đựng hầu hết những yếu tố và nguyên nhân của nguồn gốc vấn đề. Nó cũng cho thấy cái não trạng của đám giới chức chính quyền địa phương, thành phần “thủ phạm” không kể không nhắc khi nói đến vấn nạn ô nhiễm môi trường Trung Quốc…
Ngày 9/4/2013, công nhân bắt đầu tháo dỡ Nhà máy Hóa chất Kiến Tân tại huyện Thương thuộc tỉnh Hà Bắc. Tháng 9/2011, Kiến Tân đã đóng cửa sau khi xảy ra vụ rò rỉ hóa chất ra môi trường khiến cả dòng sông bị nhiễm đỏ lòm. Thế mà khi xem phóng sự của Đài Truyền hình CCTV ngày 3/4/2013 về vụ việc, Chánh Sở Môi trường địa phương Đặng Liên Quân nói rằng: “Đúng là nước sông có đỏ nhưng không phải tại ô nhiễm. Khi cho nhúm đậu đỏ vào, nước cũng ngả màu đỏ vậy mà”. Phát biểu của “Đặng đậu đỏ” đã khiến đương sự rớt ghế và khiến báo chí chú ý nhiều hơn đến ngôi làng nhỏ Tiểu Chu Trang. Hóa ra sự việc nghiêm trọng hơn người ta tưởng.
Các công nhân môi trường Thượng Hải đang thu dọn xác lợn chết bị thả trôi sông
Hàng chục năm nay, dân Tiểu Chu Trang đã sống khổ sống sở với bi kịch tống chất thải ra môi trường cộng đồng của Kiến Tân, kể từ khi nhà máy này có mặt tại địa phương năm 1988. Ngày này qua ngày khác, Tiểu Chu Trang mỗi lúc mỗi ô nhiễm nặng nề, đến mức toàn bộ giếng đào trong làng đều bị đục ngầu. Trong số gần 800 dân làng, 24 người đã chết bởi ung thư và 6 người đang ôm bệnh. Suốt nhiều thập niên ròng rã, bao nhiêu đơn kêu cứu đều bặt tăm hơi. Tình hình ngày càng tệ hại đến mức nước sông trở nên nóng hực, bốc khói và sủi bọt hóa chất sùng sục. Chẳng sinh vật nào có thể sống trong môi trường như vậy. Người dân nghèo bắt đầu thiếu nước sinh hoạt một cách trầm trọng...
Khi sự việc được đánh động (sau phát biểu gây sốc của “Đặng đậu đỏ”), giới chức môi trường tỉnh bắt đầu kéo nhau về, lấy mẫu thử nghiệm tại 9 địa điểm quanh làng. Mẫu thử từ một cái giếng cho thấy nồng độ aniline cao gấp 70 lần so với chuẩn nước ăn uống sinh hoạt. Tờ báo địa phương Yến Triệu đô thị (Yanzhao Metropolitan News), trong ấn bản cuối tháng 3/2013, cho biết, sau khi uống nước lấy từ một giếng đào sâu đến 30m, khoảng 700 con gà đã lăn quay ra chết như vừa uống phải thuốc độc… Với một vùng ô nhiễm khủng khiếp trong suốt thời gian dài như Tiểu Chu Trang, cần bao nhiêu tiền và mất bao nhiêu thời gian để giúp nó có thể trong sạch lại? Liệu có phương pháp khoa học hiện đại nào có thể xử lý được tình trạng ô nhiễm của ngôi làng này, có giải pháp khả dĩ nào có thể “lọc” trong lại được những cái giếng và con sông đen ngòm lợn cợn chất thải? Thật ra mà nói thì những nơi như Tiểu Chu Trang đã hoàn toàn là vùng đất chết, chẳng tiền của và tài thánh nào có thể mang lại sự sống cho chúng. Khắp Trung Quốc, có bao nhiêu Tiểu Chu Trang? Cái sự vô phương cứu vãn của Tiểu Chu Trang cũng là cái sự vô phương và bất lực trước việc cứu vãn môi trường của toàn Trung Quốc!
Thử xem thêm một ví dụ (dẫn lại từ Reuters 31/3/2013). Khi Tập đoàn Khoáng sản Tử Kim (Zijin Mining Group) dọa dời trụ sở khỏi Thượng Hàng để đến Hạ Môn cách đó 270km, tay bí thư địa phương đã lập tức đến gặp Chủ tịch Tập đoàn Trần Cảnh Hà và nói rằng: “Nếu muốn đi, ông cũng phải dời cả ngọn núi ở đây đến Hạ Môn!”. Với giới chức địa phương, Tập đoàn Tử Kim - nhà sản xuất vàng lớn nhất Trung Quốc và là nhà khai thác đồng lớn thứ hai nước này - là nguồn doanh lợi không thể mất được. Là một trong những tập đoàn nhà nước lớn nhất Trung Quốc, với các dự án khai thác khoáng sản tại 20 tỉnh nước này và 7 quốc gia, Tập đoàn Tử Kim cũng là nơi mang nhiều tai tiếng liên quan tàn phá môi trường.
Chỉ riêng tại Thượng Hàng, một dòng chất thải khổng lồ 9.100m3 từ mỏ vàng của Tử Kim đã chảy vào một con đập và tràn vào con sông địa phương, làm chết khoảng 4 triệu con cá. Mất đến 9 ngày Tử Kim mới thừa nhận vụ việc. Tuy nhiên, Tử Kim cũng là công ty chiếm đến 70% nguồn thu của Thượng Hàng, mang lại công ăn việc làm cho dân địa phương. Nhờ Tử Kim, chính quyền Thượng Hàng mới có tiền xây xa lộ nối với phần còn lại của tỉnh Phúc Kiến. Mất Tử Kim, Thượng Hàng không chỉ thất thu ngân sách mà còn thiệt hại về chỉ tiêu phát triển! Cần nói thêm, ở thời điểm xảy ra vụ việc (năm 2010), trưởng ban cố vấn của Tử Kim là Lâm Thủy Thanh, vốn là cựu viên chức chính quyền Thượng Hàng! Còn nữa, cổ đông lớn nhất của Tử Kim lại là cơ quan quản lý bất động sản của chính quyền Thượng Hàng…
Một phần của câu chuyện trên cho thấy thêm một lý do khiến Trung Quốc không thể cứu được môi trường của họ: cơ chế phát triển theo mô hình thành tích. Với một nước quen với lối sống thành tích và chỉ tiêu (đến mức trở thành một “hệ thống” của “sống và làm việc”), việc đi chệch khỏi tinh thần này là bất khả thi; và nó cho thấy việc chấn chỉnh môi trường Trung Quốc luôn là một điều bất khả (có chăng chỉ là những xử lý nhất thời). Tinh thần thành tích chiếm ngự tư duy và não trạng của họ đến mức họ không thể từ bỏ bất cứ phương tiện gì để đạt mục đích “phát triển”. Họ tạo ra một mô hình phát triển chụp giật bất chấp hậu quả, một mô hình què quặt rất “thuần chất” “made in China”. Họ tạo ra một mô hình bị lỗi ngay từ căn bản. Họ “phát triển” cái sai đến mức nó đã trở thành hệ thống của những cái sai. Trừ phi đập nát cái hệ thống lỗi để thiết kế lại, một cách có lý trí hơn, nhân bản hơn, Trung Quốc không thể chấn chỉnh được sự hỗn loạn của khổ nạn môi trường. Vấn đề bây giờ là dường như đã quá muộn cho một công cuộc tái thiết kế như vậy!
Mạnh Kim