Hiển thị các bài đăng có nhãn trục lợi tâm linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trục lợi tâm linh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2019

“Đạo của ta chỉ có một vị…”


“Đạo của ta chỉ có một vị…”

TRƯƠNG KHẮC TRÀ

(GDVN) - Vướng vào đau khổ là do con người, thoát ra khỏi khổ đau cũng do con người. Tuyệt nhiên không thể phó thác cho thần linh bằng phương tiện vật chất.

Albert Einstein từng nói rằng: “nếu có một tôn giáo nào gần nhất với khoa học thì đó chính là phật giáo”. Max Planck cha đẻ của vật lý hiện đại kết luận: “một chút khoa học làm ta xa rời Chúa, nhiều khoa học khiến ta trở về với Chúa”.
Vì vậy, bản thân phật giáo đã là khoa học, mà đến nay không nhiều người có thể hiểu đến căn cội triết lý cao siêu của nó, vì trí huệ đức phật, Jesu đã vượt qua chúng ta rất xa.
Ai từng học, từng đọc phật giáo khởi thủy, hẳn rất bất ngờ với sự phát triển của phật giáo Việt Nam hiện nay. Phải chăng phật giáo ngày nay dường như khôi phục trạng thái cực thịnh như dưới thời Lý, Trần?
Ngày càng có nhiều chùa lớn, nguy nga đồ sộ, sơn son thiếp vàng, Tam Chúc - Ba Sao, Ba Vàng, Bái Đính… phá vỡ hàng loạt kỷ lục về kích thước tầm khu vực và quốc tế; những lễ nghi lạ lùng “dâng sao giải hạn”, “giải vong báo oán”; những kiểu làm kinh tế “BOT trước cổng chùa”, “tranh cãi mức tiền thu cúng giải hạn”…
Kèm theo sau là những con số về mặt tiền bạc, Tràng An đón 10 triệu lượt khách, hái ra 1.000 tỷ đồng; khu du lịch Tam Chúc - Ba Sao dự kiến đạt 1.700 tỷ đồng doanh thu đến năm 2030…
Chùa Ba Vàng (Ảnh minh họa: vtc.vn).
Có thứ gì đó đang kết hợp với nhà chùa tạo ra ngành nghề mà người ta gọi là “công nghiệp tâm linh”. Đầu tư phải thu hồi vốn và sinh lời, từ đây có nguy cơ đẩy phật giáo ra khỏi khuôn khổ tốt đẹp, là hướng con người đến “buông bỏ” để “giải thoát”.
Triết lý nhà phật cho rằng “đời là bể khổ” - 29 tuổi, có vợ và một con, Thái tử (con vua Tịnh Phạn ở Nepal ngày nay) Tất Đạt Đa từ bỏ chốn vương quyền xuất thân dẫn theo nhiều môn đệ tu học nhiều năm, sau 49 ngày ngồi thiền dưới cây Bồ Đề ông nghiệm ra căn cốt gây dẫn đến khổ não, tìm cách buông bỏ để giải thoát đến cõi Niết bàn.
“Thập nhị nhân duyên” cho rằng có 12 nguyên nhân gây khổ, xuất phát từ “Vô minh”, tức là do u mê, lầm lạc, dẫn con người đến điều xấu xa. Vậy, “vô minh” là bản tánh của con người xuất phát từ hiện thực chứ không phải thần thánh.
Tâm ác, gian xảo, tư thù, tư lợi, chiếm đoạt, dâm dục, chà đạp công lý, tham nhũng, cửa quyền…ấy là “vô minh”, rồi dẫn đến kết quả thương đau như một lẽ dĩ nhiên. Thực tế đời sống không ít sự việc lớn nhỏ diễn ra như thế.
Trong kinh “Tăng Chi Bộ III”, chương Tám Pháp, phẩm Lớn, Đức Phật khẳng định rằng: “Ví như nước biển chỉ có một vị là vị mặn, cũng vậy, này Pahàrada, Pháp và Luật của Ta chỉ có một vị là vị giải thoát”.
“Giải thoát luận”, giúp con người giải thoát, phổ độ chúng sanh, chiếm phần lớn trong triết lý phật giáo - có thể nói đó là rường cột nhân văn của đạo phật.
Bởi thế, Tất Đạt Đa chủ trương thoát khổ bằng “bát chánh đạo”, giống như tám trở ngại trên con đường tu tập phải vượt qua giúp đạt đến trí huệ “buông bỏ”, không còn “tham, sân, si” sẽ hết khổ ải.

"Thỉnh oan gia trái chủ" chùa Ba Vàng là chủ trương của Đại đức trụ trì

Đó là: chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định.
Tám bước này - tuyệt nhiên không có bước nào dẫn con người mê tín dị đoan, đặc quánh mùi vật chất, sân si như một số biểu hiện mới đây.
Ví dụ, chánh kiến, tức là con người có hiểu biết đúng đắn, đúng sự thật, phân biệt thiện ác, thật giả, tốt xấu; chánh tư duy là suy nghĩ đúng đắn, chân thành, xét đoán sáng suốt; chánh ngữ là ăn nói đúng mực, không điêu ngoa, lộng ngôn, ác khẩu; chánh mạng là đời sống đúng đắn, mỗi người ở đúng vị trí và chức năng của mình, không hành nghề độc ác, phi pháp…
Nhắc lại để thấy rằng, vướng vào đau khổ là do con người, thoát ra khỏi khổ đau cũng do con người. Tuyệt nhiên không thể phó thác cho thần linh bằng phương tiện vật chất để cứu rỗi tội lỗi do bản thân mình gây ra.
Bất kỳ ai cũng có thể thực hiện “bát chánh đạo”, ấy là tu tại tâm, tại gia, mà không cần chen lấn, xô đẩy, không cần nguy nga, đồ sộ, nghi ngút khói nhang. Mỗi cá nhân đều có thể là phật, nếu biết tiết chế cái tôi cá nhân, sống lương thiện.
Đạo phật đoạn tuyệt với tham sân si, tức là buông bỏ vật chất, tranh giành thấp hèn, ấy thế mà ở nhiều nơi người ta cứ muốn ôm vào mình thật nhiều “vật chất”, những cái “to nhất”, “lớn nhất”, “nhiều nhất”, “hiếm nhất” phỏng có ý nghĩa gì khi chúng sanh không được phổ độ, càng u mê lầm lạc và hủ tục; đạo đức luân lý xã hội ngày một xuống cấp?
Suốt quãng đời 49 năm thuyết pháp độ sanh của Đức Phật Thích Ca, Ngài đã gặp và đã giảng dạy cho không biết bao nhiêu người.
Tùy theo đặc điểm, tùy theo tâm bệnh của mỗi người và thậm chí tùy theo tính chất của vấn đề mỗi cá nhân gặp phải trong những thời điểm khác nhau.
Với người nhiều tham lam thì Phật dạy tu hạnh bố thí, cúng dường; với người nhiều sân hận thì Phật dạy tu tập tâm từ bi; với người nặng lòng luyến ái thì Phật dạy quán bất tịnh; với người nhiều tham chấp thì Phật dạy quán vô ngã; với người thuộc trình độ thấp thì Phật dạy làm phước, tu tập để được sanh lên cõi trời; với người thuộc trình độ cao thì Phật dạy tu tập để vượt thoát sanh tử, những thú vui ở cõi trời, cõi người đều chỉ là giả tạm, ẩn chứa mầm mống của khổ đau… 

“Phú quý trung bình sinh lễ nghĩa tăm tối”

Nếu con người ta biết rằng, chính mình gây nghiệp quả cho mình thì không có chuyện phát sinh nhiều hủ tục quái lạ như hiện nay. Đức phật hiển linh chắc sẽ rất buồn vì giáo lý của ngài đang bị lợi dụng; những bậc chân tu cũng chạnh lòng lắm thay!
Nếu những người “góp phần” đẩy chúng sanh vào u mê, tăm tối, liệu họ có cảm thấy “rùng mình” vì đang vô minh và như lý lẽ của họ - họ có sợ bị báo oán?
Đạo phật là khoa học, triết lý của nó được đúc kết qua hàng ngàn năm, trường tồn cùng con người hướng con người đến chân thiện mỹ. Tuyệt nhiên không liên quan đến hủ tục lạc hậu.
Một đất nước muốn phát triển, thịnh vượng, văn minh, hóa rồng hóa hổ phải dựa vào khoa học, kỹ thuật và nhân văn.
Tín ngưỡng sẽ góp phần làm phong phú đời sống tinh thần ở chiều sâu chứ không phải bao trùm hết thảy thế giới quan con người.
Sở dĩ, thời Lý, Trần đạt đến cực thịnh một phần nhớ phật giáo - không phải vì “nhập thế” theo cách như hiện nay. Phật giáo giúp nước giữ an bờ cõi, giúp an yên dân chúng...
Nhiều nhà sư danh tiếng như Vạn Hạnh, Mãn Giác, Viên Thông, Từ Đạo Hạnh, Giác Hải, Pháp Loa Huyền Quang…đều xuất hiện thời Lý, Trần.
Các vua Lý: Thái Tổ, Thái Tông, Thánh Tông, Nhân Tông, Thần Tông, Anh Tông và nhiều vua Trần: Thái Tông, Thánh Tông, Nhân Tông đều biết phát huy đạo phật đúng cách.
Trương Khắc Trà














Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2019

Đại gia Xuân Trường xây chùa, núp bóng tâm linh sẽ hưởng lợi vô thời hạn?




Đại gia Xuân Trường xây chùa, núp bóng tâm linh sẽ hưởng lợi vô thời hạn?

TÙNG DƯƠNG
(GDVN) - Doanh nghiệp xây dựng các khu du lịch ở nơi có chùa, có yếu tố tâm linh đã sắp đặt rất khôn ngoan để moi bằng được tiền của du khách.
Chùa Bái Đính cổ rất nhỏ và bình yên nằm trên đỉnh núi, nơi đó có cả mộ của vua Đinh Bộ Lĩnh, vốn là nơi người dân tới vãn cảnh, bày tỏ lòng thành. Nhưng giờ đây, ngôi chùa Bái Đính mới do đại gia Xuân Trường xây dựng đã nằm chắn ngang ngay con đường dẫn lên núi có ngôi chùa cũ.
Vì vậy mà du khách muốn lên chùa cũ thì buộc phải đi vòng ra phía sau núi hoặc phải băng qua hết cả khu chùa mới.
Với cách bố trí xây dựng như vậy, phải chăng người ta đang gián tiếp làm lãng quên ngôi chùa cũ, hướng du khách vào sự hoành tráng ở ngôi chùa mới?
Những gì đang diễn ra ở khu vực chùa Bái Đính mới cho thấy doanh nghiệp đã can thiệp nhiều vào đời sống tâm linh bằng vô số dịch vụ, xu thế thương mại hoá đang tấn công rất mạnh vào các chùa chiền.
Chùa Bái Đính mới thu hút rất đông du khách thập phương. Ảnh: Tùng Dương.
Doanh nghiệp muốn triển khai được dự án trước hết phải tranh thủ được sự ủng hộ của chính quyền địa phương. Thế nên đã có băn khoăn về việc địa phương bằng mọi cách cố “chạy” những văn bằng về di tích lịch sử, di tích quốc gia, rồi giao cho doanh nghiệp bỏ tiền xây dựng, tăng thêm quy mô diện tích của chùa, nhằm mục đích thu hút du khách.
Có một thực tế cần phải nói cho rõ là chùa Bái Đính mới do đại gia Xuân Trường xây dựng (dù gắn mác ngôi chùa lớn nhất) nhưng không phải là di tích lịch sử văn hoá.
Di tích lịch sử văn hóa thì phải có bề dày văn hóa, các tầng lớp văn hóa. Di tích ở nơi đây chính xác là chùa Bái Đính cũ nằm khiêm tốn phía xa trên núi bị chùa mới của doanh nghiệp che khuất.
Chùa Bái Đính mới cũng không được gọi là Di sản thiên nhiên thế giới. Những quảng cáo đã từng công bố chỉ là sự nhập nhèm câu từ, gây hiểu lầm cho du khách.
UNESCO công nhận cả khu thiên nhiên ở đây, cả cái quần thể danh thắng vùng này tổng hợp gồm các di sản văn hóa và thiên nhiên, du lịch rộng tới 12.252 ha trong đó có 20 xã và hơn 122.000 dân người chứ không phải là công nhận chùa Bái Đính mới.
Chùa Bái Đính mới do đại gia Xuân Trường xây dựng có vô số hòm công đức khắp nơi. Ảnh: Tùng Dương.
Ngày 28/2/2019, phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã đi thực tế chùa Bái Đính mới và ghi nhận rất nhiều chi phí mà khách thập phương phải trả khi đến đây.
Thí dụ, gửi xe máy là 15 nghìn đồng/1 xe và ô tô từ 40 nghìn đồng/1 xe, tất cả các loại vé đều do doanh nghiệp Xuân Trường phát hành và không theo mẫu của Bộ Tài chính quy định.
Điểm gửi xe cách chùa tới gần 4km (cả đi và về gần 8km), khoảng cách khá xa khiến cho đa số du khách đành phải bấm bụng chi ra 60 nghìn đồng mua vé đi xe điện cho lượt lên và xuống.
Hiện nay, ở khu vực chùa Bái Đính có hơn 200 xe điện, mỗi xe trở được 12 khách, mặc dù vậy có những ngày cả vạn du khách đổ về đây thì đơn vị quản lý còn phải thuê thêm xe ngoài để đưa khách lên chùa.
Số lượng du khách lớn như vậy cũng có nghĩa là doanh nghiệp khai thác thu được những khoản lợi nhuận rất lớn.
Tại đây còn có bảo tháp 13 tầng với chiều cao 100m, là nơi trưng bày rất nhiều tượng phật, nhưng muốn vào đó du khách bắt buộc phải chi ra 50 nghìn đồng mua vé.
Vé lên bảo tháp của doanh nghiệp Xuân Trường nhưng lại đóng dấu có dòng chữ "Giáo hội phật giáo Việt Nam". Ảnh: Tùng Dương.
Nhiều du khách không muốn lên đỉnh tháp mà chỉ muốn vào vái tượng phật ở ngay tầng 1 nhưng nhân viên gác cửa tháp nhất định không cho vào, họ yêu cầu mua vé… Vậy lễ phật có giá 50 nghìn đồng?
Vé của doanh nghiệp Xuân Trường nhưng dấu đỏ đóng trên đó lại có dòng chữ "Giáo hội phật giáo Việt Nam". Vậy thực chất ai đang hưởng lợi từ những chiếc vé đó?
Theo ghi nhận của phóng viên, từ cổng Tam quan, hành lang tam quan nội, tượng di lặc, gác chuông, bảo tháp cho đến điện Tam Thế… có tổng cộng 41 hòm công đức, 39 bát đồng, 8 chum sành loại to cao 1m, chưa kể rất nhiều âu bằng đồng để rải rác ở các ban.
Ngoài ra còn rất nhiều đĩa, bát bằng đồng đặt dưới chân tượng và rải ở khắp nơi trong điện. Trong các bát, âu, chum nào cũng có nhiều tiền giọt dầu.
Người đi lễ còn thả cả tiền công đức vào 3 chiếc thống sứ to có đường kính trên 1m, thả cả vào 18 chiếc mõ và chuông trước ban thờ trong các điện, cứ người nọ đua theo người kia mà thả tiền.

Ma trận dịch vụ khi đến chùa Bái Đính, không có tiền đừng mong lễ Phật

Cho đến nay cũng chưa rõ tiền công đức, tiền giọt dầu mà người dân đã đưa vào đây trong nhiều năm qua được đơn vị nào quản lý, chi tiêu như thế nào?
Tại các điện trong chùa Bái Đính còn có đặt hàng nghìn viên ngói gốm có kích thước 10 x 20 cm, khách bỏ ra 50 nghìn đồng sẽ được viết tên mình lên đó và những viên ngói này theo như lời nhân viên ở đây nói sẽ được dùng để sau này sửa chữa mái chùa.
Toàn bộ chùa Bái Đính có 10 nghìn ô để tượng phật (kích thước 30 cm x 60 cm), nếu gia đình nào muốn công đức thì bỏ ra 10 triệu đồng sẽ được lưu tên vào ô đó.
Theo quan sát thì số lượng các ô đã kín đến 80% và doanh nghiệp đang tiếp tục xây thêm rất nhiều những ô như vậy trong chùa.
Cả chùa không thấy có gì là miễn phí, không hề có một bình nước uống nào phục vụ du khách, bi hài nhất là đi vệ sinh cũng phải trả phí 2 nghìn đồng.
Hàng vạn người dân đến đây lễ phật sẽ phải trả khá nhiều chi phí, nhưng đều vô tình núp dưới dạng tự nguyện công đức.
Có rất nhiều chiếc thố bằng đồng được đặt khắp nơi trong chùa Bái Đính mới. Ảnh: Tùng Dương.
Tiến sĩ, Luật sư Hoàng Ngọc Giao – Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chính sách, Pháp luật và Phát triển chia sẻ: “Việc triển khai các dự án kiểu như chùa Bái Đính đang có những vấn đề bất cập, việc thu chi tại những cơ sở này có nhiều vấn đề mập mờ và nhà nước cần có bộ khung quy định pháp luật cho những vấn đề này.
Thực tế cho thấy, có những lỗ hổng về mặt pháp lý kinh tế, lỗ hổng về mặt pháp lý liên quan đến văn hoá tâm linh đang tồn tại ở đây.
Đây thật sự là các dự án bởi nếu đó không phải là dự án thì không lẽ doanh nghiệp bỏ tiền ra hàng chục nghìn tỷ để xây dựng chùa là tiền từ thiện? Bỏ tiền ra làm rồi không được nhận lại cái gì cả, và toàn bộ ngôi chùa đó là mở cửa tự do cho công chúng để phát triển du lịch.

Những đại gia nào đang hưởng lợi từ dự án nửa du lịch, nửa tâm linh?

Thế nhưng ở đây lại ngược lại, doanh nghiệp Xuân Trường bỏ tiền ra làm đề án để phát triển những ngôi chùa như chùa Bái Đính với diện tích rất lớn, sau đó vận hành ngôi chùa đó để thu tiền”.
Theo Tiến sĩ Hoàng Ngọc Giao, trong trường hợp này doanh nghiệp đầu tư vào xây chùa cũng giống như đầu tư khách sạn.
Xây chùa xong thu tiền mà lại còn được nhận nhiều những ưu đãi khác về đất và không phải nộp thuế kinh doanh là rất bất thường.
"Người ta vin cớ vì nó là phát triển du lịch gắn với yếu tố tâm linh nên việc được giao đất, khai thác cả một khu di sản văn hóa thiên nhiên thế giới được UNESCO công nhận, đây còn là tài nguyên quốc gia bao gồm: rừng, núi, cảnh quan… mãi mãi.
Đó chính là lỗ hổng rất lớn trong việc các dự án gắn thêm yếu tố tâm linh do các doanh nghiệp tư nhân bỏ tiền ra.Theo tôi, việc này phải minh bạch về nguồn thu chi chứ không thể để như hiện nay, không thể cứ vin vào tâm linh để được miễn thuế.
Các cơ quan thuế phải tính rõ những phần nào chịu thuế tâm linh và những phần như nhà hàng, khách sạn, sân gôn… trong khu vực đó phải chịu thuế như các doanh nghiệp khác”, ông Giao nói.
Mỗi viên ngói gốm như thế này tại chùa Bái Đính mới có giá 50 nghìn đồng. Ảnh: Tùng Dương.
Tiến sĩ Hoàng Ngọc Giao chia sẻ: "Có một lần tôi đi chùa Bái Đính và có cảm giác rằng đây không phải một dự án BOT mà là “dự án BO”, vì ai vào cũng phải trả tiền cho doanh nghiệp, trong khi không gian và đất đai là tài sản của quốc gia.
Dự án BOT là dự án xây dựng, vận hành rồi chuyển giao, thế nhưng ở đây thì không có việc chuyển giao, tức là mãi mãi doanh nghiệp này cứ sống trên tài nguyên và không gian di sản của quốc gia, không ai có thể vào được.
Đã đến lúc phải có những hành lang pháp lý nhất định để kiểm soát việc này, những dự án BOT hiện nay đang còn tồn tại rất nhiều những vấn đề phức tạp gây nhức nhối trong dư luận nhưng ít nhiều người ta còn nhìn thấy thời hạn khai thác.

Ở chùa Bái Đính thì doanh nghiệp chẳng bao giờ trả lại, đó là dự án BO: xây dựng và vận hành thu tiền suốt đời. Bất công quá”.
Thông tin tham khảo:
https://ngaynay.vn/van-hoa/nhieu-du-an-chua-chang-khac-gi-bot-khong-thoi-han-140593.html
http://www.baogiaothong.vn/nhap-nhem-nhung-dai-du-an-dau-tu-tam-linh-d411996.html
Tùng Dương
TỪ KHÓA :
chùa bái đính , chi phí khi đi chùa bái đính , chùa bái đính mới , bot chùa ,trục lợi tâm linh , tiến sĩ hoàng ngọc giao , đại gia xuân trường
CHỦ ĐỀ : SỰ KIỆN VÀ CHÍNH SÁCH
CHỦ ĐỀ : TRỤC LỢI TÂM LINH


Bình luận
A kiều
  2 
Hơn cả BOT BOT còn có thời hạn , còn bị phản đối . Chùa thì không , còn tranh nhau vào đặt tiền luôn.
Nguyên Vũ
  2 
Một vái xa bằng ba vái gần. Nên mọi người chỉ cần có tâm là được. Có cần đến chố kinh doanh thần thánh hay không
Hoàng Xuân Biên Thùy
  2 
Nếu xúc phạm đến Thần Phật thì hậu quả rất lớn, không thể lường được hết, có thể đến đời con, đời cháu trả nợ cũng chưa xong hoặc có thể không có người nối dõi tông đường (theo quan niệm cũ).
thanhpham
  11 
Bài viết rất hay
Nguyễn Nhật Đãng
  7 
Tôi sợ nhất mọi người cứ ùn ùn theo nhau đến đền chùa cầu, xin chức quyền, danh vọng, tiền tài (thời gian này là thời gian không tham gia làm ra của cải vật chất, chưa nói là tốn tiền) đến lúc nào đó việc người dân tin vào sự lãnh đạo của chính quyề... 
nampham
  14 
Tóm lại chúng ta không đến đó nữa. Xem họ bán ve cho ai.
Mục Sở Thị
  8 
Kinh doanh tâm linh bây giờ là béo bở nhất. Đất đai cả ngàn hecta, thu phí chồng phí, bộn tiền. Thế nên sắp tới lại có thêm chùa to nhất nước ở Hà Nam đó. Trước tôi cứ tưởng những công trình khủng như vậy là dùng tiê... 
Ngọc Nam
  19 
Bài viết quá hay, rất đúng với tình trạng một số chùa hiện nay, trong đó Bái Đính là tiêu biểu, nhà nước nên có biện pháp để quản lý.
Phạm hùng
13
Hãy nhìn vào quá trình hình thành những ngôi chùa cả ngàn năm qua, làm kinh tế núp bóng mấy ngôi chùa toàn bê tông như tam chúc, bái đính thế này không biết lịch sử, văn hoá, tín ngưỡng sẽ đi về đâu
Nam Long
3
Tôi không bàn chuyện Chùa mới, cũ. Lớn, nhỏ . Tôi chỉ nói rằng tôi đã đến chùa BĐ và chỉ mất tiền gửi xe mà thôi. Không ai bắt ta phải công đức hay mua bán cái gì cả.
hương
1
mình cũng thấy vậy, bây giờ đi chùa chủ yếu là vãn cảnh, tham quan, còn ai không muốn đặt lễ hay công đức thì tùy mà. có ai bắt buộc đâu.
Linh Sơn
8
Tác giả sao không viết về biển ghi tên những ai đã đến trồng cây, khi chùa còn đang xây? Vì thế khi làm gì cần nghi cho thấu đáo.
Hà Hải
4
Phải chăng nhiều quan chức có cổ phần ở dự án Chùa này?