Hiển thị các bài đăng có nhãn trách nhiệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trách nhiệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2025

Mobifone chủ động kích hoạt cơ chế ứng phó với bão số 13

 BẠN CẦN BIẾT

Mobifone chủ động kích hoạt cơ chế ứng phó với bão số 13

Trước diễn biến phức tạp của bão số 13 (Kalmaegi), Tổng công ty Viễn thông MobiFone đã triển khai các phương án ứng phó thiên tai trên toàn hệ thống, nhằm bảo đảm an toàn hạ tầng viễn thông, đồng thời duy trì thông tin liên lạc thông suốt cho người dân tại những khu vực chịu ảnh hưởng của bão.

Ban Chỉ huy phòng, chống thiên tai MobiFone họp trực tuyến với các đơn vị miền trung về phương án ứng phó bão số 13.
Ban Chỉ* huy phòng, chống thiên tai MobiFone họp trực tuyến với các đơn vị miền trung về phương án ứng phó bão số 13.

Việc chủ động triển khai giúp MobiFone hạn chế tối đa nguy cơ gián đoạn dịch vụ, hỗ trợ kịp thời công tác chỉ đạo điều hành của chính quyền địa phương và đáp ứng nhu cầu liên lạc của người dân.

Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia, lúc 5 giờ ngày 6/11, tâm bão cách Quy Nhơn (Gia Lai) khoảng 390km, sức gió mạnh nhất 166km/giờ, cấp 14, giật cấp 17 và đang theo hướng tây tây bắc với tốc độ 30km/giờ. Đến 16 giờ, tâm bão cách Quy Nhơn (Gia Lai) khoảng 120km về phía đông, giữ cường độ cấp 14, giật cấp 17, hướng di chuyển, tốc độ giảm nhẹ còn 25-30km/giờ. Dự kiến bão đổ bộ Quảng Ngãi-Gia Lai từ 19-20 giờ ngày 6/11, cấp độ tối đa 12, sớm hơn khoảng 4 tiếng so với dự báo chiều qua do di chuyển nhanh.

Ngay khi bão số 13 xuất hiện, MobiFone đã kích hoạt cơ chế chỉ huy ứng phó. Ban Chỉ huy phòng, chống thiên tai và tìm kiếm cứu nạn triệu tập cuộc họp trực tuyến với các đơn vị miền trung để đánh giá rủi ro, cập nhật tình hình và điều chỉnh kịch bản xử lý theo từng cấp độ. Đồng thời, phân nhiệm cụ thể cho từng bộ phận theo nguyên tắc “5 rõ”, áp dụng chế độ trực giám sát 24/7; yêu cầu toàn hệ thống tuân thủ tinh thần “4 tại chỗ”, “3 sẵn sàng”, “5 chủ động”.

img-1747.jpg
Các cán bộ kỹ thuật MobiFone vận chuyển máy phát điện và các thiết bị chuyên dụng sẵn sàng ứng phó bão

Ở tuyến hạ tầng kỹ thuật, hệ thống trạm phát sóng, tuyến truyền dẫn, cột ăng-ten và toàn bộ site cấp 1-cấp 2 được rà soát từ sớm. Khu vực có nguy cơ ngập lụt được lắp đặt biện pháp bảo vệ thiết bị và bổ sung nguồn điện dự phòng. Mạng truyền dẫn được rà soát cấu hình tổng thể, đặc biệt xây dựng kịch bản bảo đảm an toàn cho các tuyến truyền dẫn trục, liên tỉnh. Đồng thời, MobiFone đã chủ động thông báo và phối hợp các đối tác hạ tầng để chuẩn bị nguồn lực ứng cứu truyền dẫn quang, hạ tầng trong trường hợp xảy ra sự cố.

MobiFone đã điều động lực lượng ứng cứu trên toàn mạng lưới, huy động hơn 200 đội kỹ thuật với trên 800 nhân sự trực chiến 24/7 tại các điểm xung yếu. Song song với đó, Tổng công ty tăng cường 12 đội hỗ trợ từ mạng lưới miền bắc và 15 đội từ miền nam, sẵn sàng cơ động mở rộng phạm vi ứng cứu, khôi phục thông tin tại những khu vực bị ảnh hưởng.

Công tác chuẩn bị vật tư, thiết bị cũng được triển khai đồng bộ, trong đó gần 2.500 máy phát điện đã được cấp bổ sung cho các trạm trọng yếu và các điểm có nguy cơ mất điện kéo dài, bảo đảm duy trì liên lạc liên tục trong điều kiện thời tiết cực đoan.

Ở tuyến phục vụ khách hàng, toàn bộ cửa hàng giao dịch và chi nhánh tại vùng ảnh hưởng đã hoàn tất việc gia cố trụ sở, cắt tỉa cây xanh, khơi thông cống thoát nước, kê cao thiết bị, tài liệu và tài sản dễ hư hại. Hệ thống điện, thiết bị đóng cắt, máy phát điện, ắc-quy và UPS được kiểm tra, bảo dưỡng và bảo đảm sẵn sàng hoạt động. MobiFone cũng bố trí lực lượng trực tại chỗ theo từng địa bàn, với hàng trăm nhân sự sẵn sàng ứng phó tại các tỉnh/thành phố.

img-1748.jpg
Cán bộ kỹ thuật MobiFone vận chuyển máy móc và nhiên liệu tới các khu vực dự kiến chịu ảnh hưởng bởi bão số 13

Song song với việc bảo đảm hạ tầng và duy trì thông tin liên lạc, MobiFone phối hợp các cơ quan chức năng để gửi tin nhắn cảnh báo và hướng dẫn người dân về các kỹ năng ứng phó mưa bão tại những khu vực có nguy cơ cao, góp phần nâng cao ý thức cộng đồng và giảm thiểu thiệt hại do thiên tai.

Trong suốt thời gian bão đổ bộ, MobiFone duy trì chế độ chỉ huy liên tục, cập nhật tình hình theo thời gian thực và điều phối trực tuyến giữa Tổng công ty và các đơn vị tại địa phương. Việc giám sát mạng lưới, kiểm soát hạ tầng và điều động lực lượng được triển khai khẩn trương để xử lý ngay những tình huống bất thường, không để thông tin bị gián đoạn.

Không chỉ tập trung ứng phó trong thời điểm bão đổ bộ, MobiFone đã chuẩn bị sẵn các phương án ứng trực sau bão: lực lượng kỹ thuật túc trực tại các điểm trọng yếu, thiết bị dự phòng được kích hoạt, phương tiện cơ động sẵn sàng lên đường khắc phục ngay khi thời tiết cho phép. Mục tiêu xuyên suốt là bảo vệ hạ tầng viễn thông và duy trì kết nối an toàn để người dân, cơ quan chức năng và doanh nghiệp có thể liên lạc thông suốt trong giai đoạn phục hồi sau thiên tai.

Với phương châm chủ động-linh hoạt-hiệu quả, MobiFone huy động tối đa nhân lực, vật lực, phối hợp chặt chẽ các cơ quan chức năng, đối tác và địa phương nhằm chủ động giảm thiểu thiệt hại do bão số 13.

MobiFone đặt mục tiêu giảm thiểu thiệt hại ở mức thấp nhất, xử lý nhanh mọi tình huống phát sinh trên mạng lưới, đồng thời bảo đảm an toàn thông tin liên lạc cho người dân, cộng đồng và lực lượng chức năng trong suốt thời gian*** bão ảnh hưởng.

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2020

30 phút mưa gió, 600 cột điện bị hạ gục

 Điều tra Diễn đàn Chúng tôi lên tiếng

30 phút mưa gió, 600 cột điện bị hạ gục

BẮC PHONG

Bão số 5 khi vào đất liền (khu vực từ Hà Tĩnh đến Quảng Nam) cũng không to tát gì, thế nhưng nó đã kịp hạ gục hàng loạt cột điện bê-tông.

Lúc đầu, người ta chỉ biết số cột điện bị quật đổ tại Quảng Trị và Thừa Thiên-Huế, với con số gần 300. Nhưng mới đây, khi cơ quan chức năng chính thức thông báo mới thấy thật ghê gớm. Theo Tổng công ty Điện lực miền Trung (EVNCPC), bão số 5 làm hỏng 616 cột điện ở Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế, Đà Nẵng, Quảng Nam. Trong đó 304 cột bị gãy, 169 cột đổ, 143 cột nghiêng. Trong 304 cột gãy có 34 cột bê tông dự ứng lực và 270 cột bê tông thường. Đây là tình trạng hi hữu nhất từ trước đến nay với những cây cột điện bê-tông cốt thép.

Tất nhiên người ta đã đưa ra những giải thích. Ví dụ như, theo Bộ Xây dựng, ngoài nguyên nhân khách quan còn có nguyên nhân chủ quan là do việc thiết kế, sản xuất, thi công lắp dựng, bảo trì cột điện chưa đáp ứng quy định.

Từ đó, Bộ Xây dựng đề nghị Bộ Công Thương là bộ quản lý công trình xây dựng chuyên ngành; Ủy ban Quản lý vốn nhà nước tại doanh nghiệp chỉ đạo Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) vào cuộc xem xét.

Còn theo Thứ trưởng Bộ Công Thương Đỗ Thắng Hải, Bộ đã yêu cầu ngành điện và EVN trực tiếp rà soát, phân tích, đánh giá và đề xuất giải pháp tổng thể trong công tác thiết kế, quản lý xây dựng công trình, mua sắm hàng hóa và quản lý vận hành các công trình này. Ông Hải cho biết thêm, Bộ Xây dựng phụ trách quản lý nhà nước về chất lượng công trình.

Như thể có thể hiểu rằng Bộ Xây dựng, Bộ Công Thương mỗi bộ “liên đới” một phần. Bộ nào chịu trách nhiệm chính thì chưa rõ.

Dư luận cho rằng, không chỉ khắc phục hậu quả, giải thích nguyên nhân đẫn dến sự cố, hoặc là “chia” trách nhiệm; mà quan trọng hơn và gốc rễ hơn là phải tìm cho ra nơi nào phải chịu trách nhiệm chính. Thiệt hại lớn đến thế thì phải có người chịu trách nhiệm, không thể đổ cho ông Trời. Nếu không “truy tận gốc” trách nhiệm đền bù thì rất có thể sẽ lại “đánh bùn sang ao”, thiệt hại lại do Nhà nước và người sử dụng điện gánh.  

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2019

Đối diện với hậu quả sai lầm

Đối diện với hậu quả sai lầm

https://www.nhandan.com.vn/... đăng ngày 07/08/2019, 12:12.
NDĐT - “Trẻ em như búp trên cành/Biết ăn, ngủ, biết học hành là ngoan” đó là câu thơ mà Bác Hồ kính yêu đã dành tặng cho các cháu thiếu nhi, những “búp non” cần được nâng niu, quan tâm và bảo vệ nhất trong xã hội.
Đối diện với hậu quả sai lầm
Có niềm hạnh phúc nào hơn đối với bậc cha mẹ khi mỗi buổi sáng được tiễn con thơ đi đến trường với một mong mỏi con sẽ học được nhiều điều hay, có thêm được nhiều bạn tốt. Và vào mỗi buổi chiều là sự mong ngóng để được đón con, gia đình sum vầy bên mâm cơm, nghe con líu lo kể về những niềm vui khi đến lớp…Nhưng điều tưởng như rất giản đơn, một hạnh phúc dung dị, nhỏ nhoi như vậy đã bị tước đoạt khỏi gia đình anh Lê Văn Sơn, gia đình của cháu bé đã chết do bị bỏ quên trên xe.
Bỏ quên. Một từ mà ai trong mỗi chúng ta cũng đã từng vô tình đối diện cũng như cũng có lúc cố tình thực hiện điều đó trong đời. Nhưng bỏ quên một con người - một cháu bé 6 tuổi trên xe 9 tiếng đồng hồ dẫn đến hậu quả làm cháu tử vong thì đó là sự bỏ quên không thể tha thứ.
Sự việc vô cùng đau xót và hy hữu vừa xảy ra đối với con anh Sơn, một học sinh lớp 1 mới ngày thứ 2 được đến lớp đã chết vì bị bỏ quên trên ô-tô. Một lý do gợi cho chúng ta nhận biết được sự tắc trách, vô cảm gây nên tội ác không thể dung thứ đối với những người có trách nhiệm trường Gateway nơi cháu đang theo học.
Trong sự việc nghiêm trọng này, chắc chắn nằm ngoài sự mong muốn của nhà trường. Nhưng dù nằm ngoài mong muốn, trách nhiệm của nhà trường đối với sự việc là không thể chối cãi. Tuy nhiên, sau khi sự việc xảy ra, nhà trường đã có thông báo khiến cộng đồng mạng dậy sóng bởi sự lạnh lùng, ráo hoảnh trong nội dung.
Ngoài ra, trong những lời khai “tiền hậu bất nhất” của những người liên quan cho thấy, trường Gateway đang cố tình né tránh và đẩy sự việc theo chiều hướng có lợi cho trường. Đó là lý do cộng đồng mạng phẫn uất và đòi hỏi các cơ quan chức năng sớm vào cuộc làm rõ sự việc.
Sai lầm không ai tránh khỏi. Đối diện với sai lầm như thế nào sẽ thể hiện nhân cách của con người và tổ chức đó. Với sự cầu thị, sai lầm giúp chúng ta nhận biết bản thân mình là ai, dạy cho chúng ta bài học về giá trị cuộc sống, đôi khi sai lầm dạy cho bạn biết tha thứ và đặc biệt khi chúng ta đối diện với sai lầm bằng sự trung thực chúng ta sẽ được sống một cuộc sống không tiếc nuối.
Cầu mong linh hồn con được thanh thản nơi bên kia thế giới!
GIAI THANH

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Vượt suối bằng túi nilon: Sao tôi thấy dửng dưng!

Vượt suối bằng túi nilon: Sao tôi thấy dửng dưng!
Copy từ http://yume.vn/news/xa-hoi-kinh-te/vuot-suoi-bang-tui-nilon-sao-toi-thay-dung-dung.35AA6042.html , đăng ngày 19/03/14, mục Xã hội - Kinh tế.
Phải chăng một số người trong chúng ta dễ chọn cách thỏa hiệp với hoàn cảnh hơn là thay đổi nó? Hay do còn nhiều nguyên nhân khác?
Hôm nay tôi thấy tôi dửng dưng. Bao nhiêu người thảng thốt trước cái clip đưa người vào bao nilon bơi qua suối. Có những bạn bè của tôi ngay tức khắc đòi lập hội, trích từ lợi nhuận kinh doanh quyên góp lấy tiền xây cầu cho họ. Bao nhiêu cảm thán ngập tràn mạng xã hội, mà sao tôi thản nhiên?
Vì sao hôm nay tôi dửng dưng? Thậm chí tôi đã viết xuống vài dòng để tự phân tích tâm trạng của mình nhưng không hoàn thành được. Ô, tôi sợ chứ, tôi sợ mình vô cảm trước nỗi đau của đồng bào, mà không phải là nỗi đau giấu kín, nó phô bày lồ lộ kia, nó được nhắc đi nhắc lại bằng những cái stt nhảy liên tục trên Facebook, nó lan tràn từ Việt Nam sang nước ngoài. Tô đậm. Xoáy vào. Hành động.
Qua suối bằng cách chui vào túi nilon. Ảnh cắt từ clip của Tuổi trẻ
Vậy mà sao tôi lại dửng dưng?
Gần hết một ngày tôi mới giải đáp được nỗi day dứt của mình. Xem lại bài báo, tôi thấy chi tiết dòng nước chảy băng băng nhưng một anh thanh niên vẫn vừa bơi vừa đẩy được bao nilon chứa người ngồi trong đó qua suối, nghĩa là thực ra sức nước không xiết lắm.
Tôi thấy xứ đó là miền rừng, nghĩa là nhiều gỗ, tre và lạt. Tôi thấy những người đàn ông khỏe mạnh: người thì đẩy bao nilon có cô giáo, người thì ngày nào cũng đẩy bao nilon có con mình ở trong. Tôi thấy mùa cạn họ có chiếc cầu, nhưng mùa lũ thì theo họ, chỉ còn dùng cách này.
Còn đây là điều tôi không thấy: tôi không thấy sự nỗ lực thay đổi hoàn cảnh.
Chúng tôi đi công tác ở vùng núi, hay phải qua sông suối. Tôi thấy người dân thường dùng mảng để qua sông. Mảng ghép to rộng hoặc nhỏ vừa vài người, vài chiếc xe, tùy cỡ. Họ buộc một sợi dây thép lớn ngang qua sông hoặc suối, người chở mảng bám dọc sợi dây đó lần qua sông. Ít người hoặc sông êm thì một người kéo. Đông người, nước xiết thì hai người kéo, hành khách cũng kéo giùm. Mảng nhỏ, suối cạn thì dùng sào chống hoặc chèo.
Cách đây mười mấy năm, chúng tôi đã cả người cả xe qua sông Công, con sông nổi tiếng trong bài hát Huyền thoại hồ núi Cốc bằng cách đó. Sông ở miền núi nhưng khá rộng, nước xanh đen, bóng núi âm u, chiếc mảng qua sông như trôi vào cổ tích. Mới đây, những lần lên vùng Đồng Nai thượng, vô khu vực lõi vườn quốc gia Cát Tiên ở Lâm Đồng, chúng tôi cũng đi bằng xe máy và qua suối bằng mảng.
Dòng suối dữ mà một người vẫn vừa một tay bơi, một tay đẩy bao nilon có người ngồi trong. Vậy chiếc mảng có làm được điều đó một cách an toàn hơn không?
Tôi nhớ đến bài báo cách đây ít ngày, cũng về một cây cầu treo qua suối, cũng ở miền rừng, mà khi vài thanh gỗ nẹp bên thành cầu bị long ra, người dân không kiếm được ít đinh để đóng lại mà dùng dây lạt, thậm chí dây thun buộc tạm. Tôi nhìn tấm ảnh của bài báo đó: người dân chở nông sản bằng xe máy, lễ mễ vượt qua cầu. Chi tiết trong bài nói người dân qua lại buôn bán trên chiếc cầu này rất nhiều, trẻ con đi học hàng ngày.
Ô, có cả xe máy chở nông sản đi bán mà chẳng lẽ không mua được cái đinh đóng lại thanh nẹp thành cầu? Chẳng lẽ trên miền rừng mênh mông không kiếm được thanh gỗ nào đóng lại ván cầu? Chẳng lẽ hàng ngày những người lớn chở hàng hóa chạy trên đó không thấy chiếc cầu nguy hiểm? Chẳng lẽ khi lấy dây thun buộc lại thanh cầu rồi thì họ yên tâm hàng ngày cho con cái đi học?
Tôi băn khoăn lắm. Có phải xứ ấy nghèo đói (nhưng trẻ con ham học) đến mức bất chấp nguy hiểm, chúng vẫn một mực đến trường? Hay những mối lạt sơ sài lại ngoài ý tác giả mà vô tình bộc lộ sự thờ ơ, ỷ lại của chính những người đang hàng ngày nhờ chiếc cầu ấy?
Phải chăng một số người trong chúng ta dễ chọn cách thỏa hiệp với hoàn cảnh hơn là thay đổi nó?
Phải chăng một số người trong chúng ta thích chờ đợi ân phước hơn là tự cứu cuộc sống của mình?
Phải chăng do hàng ngày đọc được quá nhiều thông tin về sự bất an nên tôi đã chai sạn?
Hay do còn nhiều nguyên nhân khác? Do từng tập đơn thư khiếu kiện đòi đất cao ngất gửi về tòa soạn, cái nào cũng đẫm nước mắt và sự oan khổ, nhưng mặc dù vậy cái nào cũng bày tỏ sự tin tưởng, hy vọng? Có những người đi kêu cầu từ khi còn con gái, giờ đã thành bà ngoại vẫn còn kêu cầu.
Do những thông tin quan chức "vi hành" được đưa tin long trọng vang rền? Do những vụ án oan khốc? Do những con số tham nhũng ngày càng "vươn lên tầm cao mới"? Do những chính sách khiến người dân hoang mang? Do những hỗn loạn của xã hội níu vào từ học đường đến tận chốn tâm linh?
Do sự nghi ngờ cao độ trong mọi ứng xử để bảo vệ chính ta cái đã? Do tôi nghĩ chính quyền phải dùng đồng tiền người dân đóng vào để bắc chiếc cầu nơi người ta nhét người vào túi nilon đẩy qua suối, chứ không phải từ những đồng tiền bạn tôi chày mặt buôn bán trích ra quyên góp?
Do tôi mong đợi một ứng xử mạnh mẽ và làm chủ từ những người đang mặc kệ và kêu xin? Do tôi rạch ròi phân định việc làm nào là từ thiện và việc làm nào phải là trách nhiệm của nhà nước? Do tôi thấy niềm tin của mình ngày một ngày chỉ còn vun lên quanh chính tôi thôi?
Tôi sợ.
Hoàng Xuân
Mưa! Ngắm phố phường không được rõ!