Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2022

Về bài thơ "Em bảo anh đi đi"

 

Về bài thơ "Em bảo anh đi đi"

dvnien copy từ https://baodanang.vn/..., trang web này đăng ngày Thứ Bảy, 07/05/2022, 15:37

* Hôm rồi khi nghe Bài không tên số 50 của Vũ Thành An, một người bạn nói rằng không biết tên tác giả và dịch giả bài thơ có tựa Em bảo anh đi đi mà nhạc sĩ dựa vào đó để viết thành ca khúc. Rất mong quý chuyên mục giải đáp giúp thắc mắc này.(Trịnh Thanh Tâm, quận Cẩm Lệ, Đà Nẵng)

Nhà thơ Silva Kaputikian. Ảnh: Wikipedia
Nhà thơ Silva Kaputikian. Ảnh: Wikipedia

- Đây bài thơ 8 câu nguyên văn tiếng Nga. Theo bài viết có tựa rất dài “Ai là dịch giả bài thơ lạ lùng “Em bảo anh đi đi. Sao anh không đứng lại” từng một thời nổi tiếng trên internet?” đăng trên Báo Doanh nhân Cuối tuần (doanhnhancuoituan.net), bài thơ này có nhiều bản dịch của các dịch giả Nguyễn Viết Thắng, Huyền Anh, Thái Bá Tân. Tuy nhiên, bản dịch hay nhất thuộc về một dịch giả khuyết danh như sau:

Em bảo anh đi đi/ Sao anh không đứng lại/ Em bảo anh đừng đợi/ Sao anh vội về ngay…

Lời nói gió thoảng bay/ Đôi mắt huyền đẫm lệ/ Sao mà anh ngốc thế/ Chẳng nhìn vào mắt em!

Bài thơ này quá nổi tiếng, nhiều người có thể đọc nó làu làu. Giọng điệu của bài thơ cho thấy tác giả là một nhà thơ nữ. Tuy nhiên, một thời gian, người ta cho đó là tác phẩm của những nhà thơ nam như Evgueni Evtushenko, hay lạ lùng hơn là Aleksandr Sergeyevich Pushkin. Theo tác giả bài đã dẫn, sau một hồi tra cứu, có thể xác nhận bài thơ này là của Silva Kaputikian, nữ thi sĩ người Armenia rất nổi tiếng ở quốc gia Tây Nam Á này.

Bà Silva Kaputikian sinh ngày 5-1-1919 trong một gia đình giáo viên, bắt đầu in thơ từ năm 1933 và là tác giả của hơn 60 tập sách/thơ, được xuất bản bởi tiếng Nga lẫn tiếng Armenia và từng được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Thơ của bà được đưa vào chương trình giáo dục tại Armenia. Ở thành phố Yerevan - nơi bà sinh ra, có trường học và đường mang tên bà. Để ghi nhận những thành tựu của bà trong văn chương lẫn xã hội, Armenia đã phát hành con tem có hình bà.

Bình về bài thơ nổi tiếng của Silva Kaputikian, nhà báo, nhà thơ Dương Kỳ Anh, trong một bài viết đăng trên Báo Phụ nữ Thủ đô ngày 13-5-2013, đã dành những dòng đầy cảm xúc: “Nữ thi sĩ S. Kaputikyan thật tài tình. Bà đã nắm bắt được cái tâm trạng “phức tạp” ấy của người thiếu nữ lúc đang yêu. Bảo rằng thế này nhưng lại là thế khác! Nếu chàng trai không tinh ý, thật “như đếm” sẽ bỏ lỡ một tình yêu đẹp, sẽ phải ân hận cả một đời. Bởi người thiếu nữ đang yêu nói “không” nghĩa là có, bảo đừng đợi thì anh cũng chớ “vội về ngay”… Bởi vì, cái bởi vì này mới là đích thực: Lời nói gió thoảng bay/ Đôi mắt huyền đẫm lệ/ Sao mà anh ngốc thế/ Chẳng nhìn vào mắt em. Tình yêu đích thực đâu cần lời nói. Tình yêu đích thực ở chính đôi mắt kia đã nói lên tất cả”.

Bài báo này cho rằng, bản dịch bài thơ đã được nhạc sĩ Vũ Thành An phổ nhạc là Xuân Diệu. Tuy nhiên, có người không đồng ý vì một cái tên lừng lẫy như Xuân Diệu, bài thơ vừa dịch thì đương thời đã lập tức lan tỏa ngay và làm sao có thể tự dưng bỏ mất cái tên của “Ông hoàng thơ tình” ở phần dịch thơ được!

ĐNCT(Đà Nãng cuối tuần)

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2016

Bài thơ Tan vỡ của Dư Thị Hoàn

Bài thơ Tan vỡ của Dư Thị Hoàn
Copy từ http://vanhaiphong.com/tac-pham/1139-qanh-khong-cai-li-khuy-ao-ngc-cho-em-q-chum-th-tinh-ca-cac-n-thi-s-vit-nam.html .
Tan vỡ
Mở ngăn kéo rồi, anh bỏ ngỏ
Bút viết xong không đậy nắp bao giờ
Ôi anh yêu, lơ đãng đến là
Con nai rừng của em…
* * * * * *
Tất cả rồi dễ qua đi, qua đi
Chúng mình sẽ thành chồng vợ
Nếu không có một lần
Một lần như đêm nay
Sau phút giây
Êm đềm trên ghế đá
Anh không cài lại khuy áo ngực cho em

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

Màu thời gian

Màu thời gian
Sớm nay tiếng chim xanh
Trong gió xanh
Dịu vương hương ấm thoáng xuân tình
Ngàn thu không lạnh nữa,Tần Phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian
Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh
Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăn năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng
Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình muôn thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát
Đoàn Phú Tứ
Đoàn Phú Tứ sinh ngày 10/09/1910 tại Hà Nội nhưng quê gốc của ông ở Tứ Nê, huyện Tiên Du (nay là huyện Tiên Sơn) tỉnh Bắc Ninh. Năm 1932 ông đậu Tú Tài Pháp, sau đó, khi dang học dở trường Luật năm thứ hai thì bỏ đi làm báo.
Ông viết cho các báo Phong hóa, Ngày nay, Hà Nội báo, Tinh hoa. Năm 1942, cùng với Nguyễn Lương Ngọc, Nguyễn Đỗ Cung, Nguyễn Xuân Sanh, Phan Văn Hạnh, Nguyễn Xuân Khoát, ông sáng lập nhóm Xuân thu nhã tập, chủ trương hình thức văn chương không theo khuôn mẫu đã có sẵn, mà trong sáng tạo nghệ thuật phải tìm tòi để đạt tới cái Đẹp, cái Trong, cái Thật, hòa quyện cùng thiên nhiên. Sự xuất hiện của nhóm Xuân thu nhã tập lúc đó là một hiện tượng văn học khá độc đáo, gây ấn tượng; nhưng về sau, trong nhiều chục năm qua, nó đã không được đánh giá một cách công bằng, thường bị coi chỉ là một lối làm thơ tắc tị, siêu hình, thần bí. Đoàn Phú Tứ là cây bút nòng cốt của nhóm. Trên thi đàn Việt Nam ông nổi tiếng với bài thơ Màu thời gian mang phong cách rất tinh tế được người đọc yêu mến. Tuy nhiên ông ít làm thơ, mà soạn kịch, hoạt động sân khấu là chinh - cùng với Thế Lữ, ông đã có công đưa kịch nói Việt Nam trở nên chuyên nghiệp. Ngoài ra, với bút danh Tuấn Đô, ông còn dịch nhiều tác phẩm của các tác giả lớn phương Tây.
Đoàn Phú Tứ là đại biểu Quốc hội Việt Nam Dân chủ Cộng hòa khóa I, giảng viên trường Văn hóa kháng chiến Liên khu V, giảng viên trường Văn hóa kháng chiến Liên khu IV(1947-1948), làm việc tại tạp chí Văn nghệ Việt Bắc. Ông qua đời ngày 20/09/1989 tại Hà Nội.
Trích Sách lịch văn hóa Đông Tây 2010, trang 170.