Hiển thị các bài đăng có nhãn nghề lạ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghề lạ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2023

Những người thầy dạy chó nghiệp vụ

 

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

Anh chàng dở hơi theo nghề trồng ghế

Anh chàng bị chê dở hơi vì quyết theo nghề "trồng ghế", chục năm sau bán cả nghìn USD một chiếc
(Copy từ  http://afamily.vn/anh-chang-bi-che-do-hoi-vi-quyet-theo-nghe-trong-ghe-chuc-nam-sau-ban-ca-nghin-usd-mot-chiec-van-chang-co-hang-ban-2017052617170454.chn , tác giả: Long.J / Theo Thời đại,đã đăng ngày 26-05-2017 18:05.)
Người đời thường cho rằng, làm những thứ dị biệt sẽ khó cho ra kết quả tốt, thậm chí đạt được thành công là chuyện rất xa vời. Thế nhưng người đàn ông này đã khiến những kẻ chê bai anh ta phải ngạc nhiên và ghen tỵ bởi nghề "trồng nội thất".
Gavin Munro - Nhà thiết kế người Anh, đã cho ra đời phương pháp sản xuất nội thất rất "dị": trồng cây vào khuôn nhựa, kiễn nhẫn chăm bón và cắt tỉa, sau khi chúng lớn lên sẽ tạo thành đồ đạc.
Nghe thật lãng xẹt, thế nhưng anh chàng này đã thành công và khiến nhiều người phải tròn mắt ngưỡng mộ.
Gavin Munro bên cạnh chiếc ghế được "sản xuất" bởi thiên nhiên
Gavin Munro  tạo "mặt bằng" cho những chiếc ghế tương lai
Gavin đã trồng hàng trăm cây tần bì, cây liễu, cây gỗ sồi và hàng loạt các giống cây khác để sản xuất đồ nội thất gỗ độc đáo. Bạn không thể tưởng tượng được đây là một quá trình phức tạp và tốn thời gian như thế nào.
Để làm một chiếc ghế từ gỗ cây liễu phải mất 5 năm để hoàn thành còn ghế gỗ sồi phải mất cả thập kỷ. Bởi vậy nên các món đồ nội thất này cũng sẽ được chào bán với mức giá cực kì đắt đỏ. Một chiếc ghế bằng gỗ cây liễu cũng có giá ít nhất 3000 - 3500 USD, còn các phụ kiện kết hợp với đèn điện để trang trí có giá từ khoảng 1500 - 2000 USD.
Qúa trình "chế tác" ra những món đồ theo phương pháp này cực kỳ công phu
Chiếc ghế "trồng", chế tác xong có kết cấu rất lạ và đẹp mắt
Gavin Munro bên cạnh một chiếc chụp đèn hết sức cầu kỳ
Gavin đã kết hợp kỹ thuật và khoa học hiện đại để “trồng” ra một loại đồ nội thất nghệ thuật độc nhất vô nhị. Trước tiên anh tạo ra những khung nhựa thiết kế sẵn, bắt những thân cây gỗ phát triển theo bộ khung này, trong quá trình phát triển phải liên tục cắt tỉa, đan cành cây vào nhau để tạo thành cấu trúc phức tạp vững chắc của món đồ.
Nhà thiết kế người Anh chia sẻ rằng, khi bắt đầu thực hiện ý tưởng này, gia đình và bạn bè đã ra sức ngăn cản vì cho rằng anh bị "dở hơi". Tuy nhiên, Gavin nhất định theo đuổi con đường mình đã chọn, giờ đây "trái ngọt" đã nảy nở, người ta chỉ biết tròn mắt nhìn Gavin gặt hái thành công.
Chiêm ngưỡng thêm những hình ảnh về công việc và những sản phẩm thú vị của Gavin Munro:
Đã thành hình, nhưng phải vài năm nữa những chiếc ghế này mới có thể "thu hoạch"

Chiếc chụp đèn này có giá hàng nghìn USD


Trang trại "nội thất" của Gavin

Chiếc ghế đã thành hình



Long. J/ Theo Thời đại

Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

Những người sống dưới đáy sông

Những người sống dưới đáy sông
Copy từ https://www.tienphong.vn/xa-hoi-phong-su/nhung-nguoi-song-duoi-day-song-99099.tpo , tác giả: Minh Toản ,đã đăng ngày 18/10/2007 16:09.
TP - Mỗi dịp có khách quý trong Nam ngoài Bắc ghé lại Đồng Hới, tôi lại có cơ hội quảng bá món cháo hàu đặc sản nơi đây. Có biết bao người đã từng được thưởng thức hương vị hàu, nhưng đã mấy ai sống dưới đáy sông cùng hàu vật lộn trong cuộc mưu sinh?

Anh Đáng vừa lặn xuống độ sâu 4,5 m để bắt hàu.
Tự nhủ lòng làm một chuyến đến với những người bao đời nay chìm nổi cùng hàu tìm kế sinh nhai, để thêm một lần thấm cái vị đậm đà mà hàu mang lại...
Chỉ là một tô cháo thôi, nhưng khi nuốt đến thìa cháo cuối cùng thì hầu như thực khách nào cũng có quán tính đưa thìa vào múc thêm lần nữa. Đưa thìa cháo vào miệng, răng khẽ chạm vào thân hàu và cảm nhận một tiếng vỡ bục thật khẽ, vị thơm ngậy cứ lẩn quất mãi trong vòm miệng, để rồi khi đã trót ăn một lần thì cứ vấn vương mãi không dứt hương vị ấy...
Và, đến một ngày, nông dân Quảng Bình mang hàu ra tham gia Lễ hội ẩm thực toàn quốc do Trung ương Hội Nông dân Việt Nam tổ chức, món hàu xào và cháo hàu đã giật được chiếc huy chương vàng lấp lánh. Cháo hàu chính thức ghi danh mình vào danh mục các món ăn ngon của Việt Nam.
Sống dưới đáy sông
Địa danh Quán Hàu có từ ngày xửa ngày xưa, nhưng là tự bao giờ thì không ai còn nhớ. Chỉ biết cái cù lao giữa sông kia người ta gọi nó là Cồn Hàu. Xưa, đây là nơi giao thương của những người buôn bán tấp nập đến từ Đồng Hới và các vùng lân cận. Quán sá mọc lên san sát và món cháo hàu phục vụ thương nhân có từ ngày đó.
Trong “Ô châu cận lục” của Dương Văn An (thế kỷ 16) ở quyển 2 viết về sản vật đã có nói đến đặc sản hàu. Ngót 500 năm, người dân vùng này đã nương tựa vào hàu để tồn tại và sống. Cứ thế, cha truyền con nối, nghề lặn hàu còn giữ mãi cho đến tận bây giờ...
Ngồi trên chiếc thuyền máy nhỏ của nhóm thợ lặn hàu có thâm niên trong nghề ở thôn Phú Bình (thị trấn Quán Hàu) tôi không khỏi ngạc nhiên bởi đồ nghề của họ mang theo lại đơn giản thế. Một chiếc kính lặn đeo mắt giản đơn, giá thị trường chừng 20.000 đồng.
Mỗi người có 2 đôi tất tay và chân có giá chỉ mươi ngàn. Vài chiếc săm ô tô cũ làm phao và ở giữa lọt gọn một chiếc thúng thưa để đựng hàu. Vật dụng không thể thiếu của thợ lặn hàu là một thanh sắt chừng 50 phân. Một đầu uốn cong và đánh bẹt mũi. Đó là dụng cụ dùng để cạy hàu và móc neo người để nghỉ lấy sức bên mạn thuyền hoặc bên mố trụ cầu.
Anh Lê Văn Đáng, trưởng nhóm lặn hàu, nói như thét vào tai tôi trong tiếng rền rền của máy nổ: “Lặn bắt hàu phải tránh lúc thủy triều lên, nhưng cũng đừng để thủy triều xuống hẳn. Nếu thủy triều lên thì nước sẽ rất xiết, lặn sẽ nguy hiểm. Còn để thủy triều xuống kiệt thì chỉ có về tay không...”.
Chiếc thuyền cứ ngược dòng chạy chừng 3 km, khi đến dưới mố chân cầu Quán Hàu cũ, anh Đáng ra hiệu tắt máy và dừng thuyền. Anh lệnh: “Chuẩn bị đi!”. Bốn người cùng đi thuần thục ném phao, dây buộc, đeo tất và kính vào sẵn sàng chờ lệnh.
Thấy tôi cứ ngơ ngác nhìn các thứ dụng cụ bảo hộ kia, anh Đáng giải thích rằng, thân hàu xù xì và sắc lạnh như dao lam. Nếu không có tất bảo hộ thì thợ lặn chỉ cần chạm khẽ vào nó thôi là máu túa ra ngay. Những người lặn chưa có kinh nghiệm thì phải đeo “đúp” 2-3 đôi cho an toàn...
Mọi người đã thả mình xuống dưới làn nước trong xanh ngăn ngắt và bắt đầu cuộc mưu sinh. Căng mắt nhìn theo bóng họ khuất dần dưới làn nước kia và chờ đợi. Hơn 1 phút đã trôi qua và đã có người trong nhóm lặn trồi lên mặt nước. Hai tay họ nắm chặt những con hàu to xù xì và ném vội vào thúng giữa phao.
Người thứ 2, rồi người thứ 3 đã ngoi lên mặt nước. Anh Đáng là người cuối cùng với một khum hàu to. Phì phì nước ra khỏi miệng, anh bảo, hàu ở đây nhiều nhưng mùa này thì “óp” (gầy) lắm.

Chị Chương (vợ anh Đáng) tách hàu.
Anh Đáng cho biết, phải lặn ở độ sâu khoảng 3 sải (mỗi sải là 1,5m) mới bắt được hàu. Cứ 1-2 phút tìm hàu, họ lại ngoi lên thở và neo người bên mố trụ cầu nghỉ chừng dăm phút. Cứ thế, họ ngâm mình trong làn nước trong đến lạ lùng chừng 2-3 tiếng đồng hồ thì rổ hàu ở giữa phao đã lùm lùm đầy.
Đưa rổ hàu về thuyền. Lên thuyền nghỉ ngơi một lúc, nếu có thể thì ăn dặm một chút gì đó rồi lại thả mình xuống đáy sông. Một chuyến đi như thế, người nhiều thì được 50-70 kg, người ít thì 30-40 kg hàu vỏ...
Nắng lên chênh chếch đỉnh đầu. Con thuyền hướng mũi quay về. Anh Đáng lại nói như hét vào tai: Thôn Phú Bình có đến hơn 30 hộ sống nhờ nghề lặn hàu. Hàu chỉ có quanh vùng Cồn Hàu này thôi. Mỗi ngày cả thôn lặn được chừng trên 1 tấn hàu vỏ.
Cứ 15-20 kg hàu vỏ mới tách được 1kg hàu nhân. Mỗi kg hàu nhân bán cho thương lái 25-30 ngàn đồng. Lạ là, ngày nào cũng bắt hàu như thế, nhưng hàu cứ nằm la liệt như trấu dưới đáy sông...
Một chiếc thuyền con đang rẽ sóng chạy song song. Trên thuyền, 3 chàng thanh niên tuổi chừng 17 vẫy tay chào, miệng cười lóa nắng. Anh Đáng giới thiệu: “Ba thằng “rái cá” đó là Bệu, Nhật và Sỹ cùng người trong thôn cả. Chúng nó lặn giỏi lắm. Cứ ném chúng xuống nước là có 50 ngàn đồng...”.
Lại mươi chiếc thuyền con nữa quay mũi rẽ sóng nhằm thôn nghèo Phú Bình trở về. Anh Đáng chỉ tay về phía các thuyền kế bên nói: Thuyền kia là của anh Đống, chị Lợi. Còn hai chiếc kia là của anh Bảy, anh Trung, anh Thường, anh Cát...
Găm một tiếng thở dài sâu vào lồng ngực, anh Đáng sẻ chia: Nghề lặn hàu ở đây quanh năm chỉ trừ 3 tháng mưa bão. Nhưng nhiều khi bí tiền cũng liều ra sông làm một ngụm nước mắm cho ấm người rồi trầm mình xuống lặn. Anh thấy đấy, mỗi ngày có thể kiếm được dăm chục ngàn nhưng Phú Bình từ xưa đến nay chưa bao giờ được “phú”...
Vẫn những mái nhà cấp 4 có thâm niên khép mình dọc mé sông. Nhà nào cho con cái theo học thì nghề lặn hàu khó có thể trang trải nổi. Nhiều nhà, thấy con theo nghiệp lặn hàu kiếm được tiền, lười học thế là cho nghỉ luôn.
Chị Chương vợ anh Đáng đã đứng chờ chồng ở ngay mé nước. Những rổ hàu đã được chuyển lên bờ. Chị Chương nói: “Lặn hàu đã cực, nhưng tách được hàu ra khỏi vỏ còn khổ hơn. Chỉ một chút sơ suất thôi thì có thể đứt lìa cả ngón tay...”.
Chị cầm con dao dài sắc lẹm như ngọn mác, thoăn thoắt lách mũi dao vào khe hàu tách từng con hàu ra khỏi vỏ và bỏ chúng vào chậu nước bên cạnh. Lấy nhân hàu không hề đơn giản như ngao, hến, chắt chắt... là chỉ cần luộc lên và đãi lấy nhân.
Hàu nhân được lấy nguyên khi còn tươi sống. Những nhân hàu trắng đục, căng tròn đang dần đầy trong chậu. Người mua hàu đã tìm đến, chẳng cần mặc cả, họ đổ vội chậu hàu vào xô rồi vội vàng tìm đến nhà khác.
Hy vọng đổi đời
Hàu là họ động vật thân mềm (Ostrei dae). Chúng ăn bằng cách lọc nước lấy thức ăn (động thực vật trôi nổi). Trong 1 giờ mỗi, con hàu lọc sạch 1 - 3 lít nước. (Thế nên, những vùng có hàu sinh sống nước trong xanh đến lạ lùng).
Mỗi lần hàu đẻ hàng triệu trứng. Ấu trùng trôi nổi 10 - 15 ngày và gặp được vật cứng nào là chúng bám vào sinh sống.
Hàu sống chủ yếu ở vùng triều cửa sông nước mặn và nước lợ. Người ta gặp hàu cả ở những nơi sâu 60 m. Hàu có giá trị kinh tế, được làm dược phẩm. Ở Việt Nam có 10 loài hàu như hàu sông, hàu sú, hàu đá, hàu ống...
Mỗi ngày lặn hàu, gia đình anh Đáng với 4 nhân khẩu có thể thu nhập được chừng 50-75 ngàn đồng. Hai đứa con đang đi học.
Gia đình anh phải tằn tiện lắm mới đắp đổi qua ngày. Ngôi nhà cấp 4 nhỏ, nghèo bên mé sông và nỗi niềm của anh Đáng khi nói về tương lai phía trước:
Rồi đến một lúc không đủ sức, không đủ hơi để trầm mình dưới đáy sông tìm hàu nữa. Lúc đó, không biết mình sẽ sinh nhai bằng nghề gì?
Trăn trở của anh Đáng và bao người sống nhờ nghề lặn hàu nơi đây đã có hướng mở đầy lạc quan. Đầu năm 2007, UBND thị trấn Quán Hàu đã có hẳn một dự án khoanh nuôi hàu tự nhiên.
Anh Nguyễn Văn Tòng và anh Lê Hoàng Sơn đã tiên phong vay 10 triệu đồng để đầu tư thử nghiệm. 4 ha mặt nước trước bến sông được các anh chăng dây đóng cọc mua đá và gom lốp cũ ô tô, xe máy thả xuống. Chỉ sau một thời gian ngắn, kết quả mang lại thật bất ngờ. Hàu bám dày đặc vào đá và vào lốp, chỉ cần kéo đá và lốp lên là thu hoạch được hàu.
Ông Lê Bá Trung, Phó chủ tịch thị trấn lấy làm tâm đắc cho hướng đi này của hàu. Ông Trung bảo, chúng tôi sẽ mở rộng quy mô dự án này và trong tương lai gần thôi, 30 hộ lặn hàu của Phú Bình không còn sống dưới đáy sông. Phú Bình rồi sẽ “phú”.
Minh Toản

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2016

'Phù thủy' âm thanh

'Phù thủy' âm thanh
(Copy từ http://www.tienphong.vn/xa-hoi/phu-thuy-am-thanh-1080270.tpo ; tác giả : Thanh Hương, đã đăng ngày 04-12-16 lúc 07:21.)
TP - Trong căn phòng 20m vuông lổn nhổn đồ đạc, người đàn ông ngồi giữa nhà. Ông bắt đầu cầm một cành cây múa may, miết miết 2 cái dao cùn vào nhau, rồi dẫm chân liên hồi. Đang cúi xuống hôn hít, liếm láp bàn tay chợt quay lên vả vào đùi đôm đốp và đập vỡ những món đồ xung quanh... Người đàn ông này có “vấn đề”? Không, ông chỉ đang sáng tạo. Ông là nghệ sĩ tiếng động Mạnh Kiên.

Trong phòng thu là những lúc nghệ sĩ Mạnh Kiên thăng hoa cùng... “đồng nát”. Ảnh: Nhã Khanh
Trong phòng thu là những lúc nghệ sĩ Mạnh Kiên thăng hoa cùng... “đồng nát”. Ảnh: Nhã Khanh
“Chơi” với đồng nát
Bới đống “đồng nát”, ông lôi lên đôi dép cũ bằng da của Pháp, đã rách nát há mõm, nhưng ông vẫn giữ vì “da nó đẹp lắm, tạo tiếng bước chân rất đầm”. Đôi dép đó theo ông đã 47 năm, từ những ngày ông bắt đầu gắn bó với cái nghề đặc biệt này.
Rồi ông hỉ hả khoe với tôi cái vali to hú hụ đồ nghề mà ông tích cóp gần 50 năm qua. Rặt những chổi cùn rế rách, điện thoại hỏng, dép đứt quai, tiền giả, bát đĩa mẻ... Một khối “tài sản” mà bất cứ tên trộm nào cũng phải... khóc thét nếu vớ phải. Thế nhưng, vào tay Mạnh Kiên, nó lại trở thành một “cuộc chơi” sáng tạo không giới hạn. Đó là tiếng chổi quét sân, tiếng gõ cửa, tiếng cót két cầu thang, tiếng ngựa phi nước đại, tiếng nổ bom đạn chiến tranh... Cả những âm thanh nhỏ, đặc thù như tiếng mở ví, tiếng rút thẻ, tiếng sột soạt của quần áo chạm vào cũng được ông thể hiện một cách tinh tế.
Tôi hỏi sao không dùng kho âm thanh có sẵn cho đỡ vất vả, Mạnh Kiên cười bảo: “Hollywood và các nước có nền điện ảnh phát triển thì người ta vẫn làm thế này cô ơi! Kể cả thu thanh đồng bộ thì cũng chỉ thu được tiếng thoại của nhân vật, những âm thanh như tiếng bước chân hoặc tiếng động khi quay toàn cảnh thì mic sẽ không bắt được hết tiếng. Bởi vậy, dù hiện đại đến mấy cũng không thể bỏ qua khâu làm âm thanh tiếng động”.
Mạnh Kiên lại xòe ra cho tôi xem một bản ghi chép dài dằng dặc. “Bản sớ” này là tất cả những cảnh quay cần lồng tiếng được ông đánh dấu chi tiết, rõ ràng. Công việc của những người làm âm thanh tiếng động trong phim như ông luôn thầm lặng và đơn độc. Sau khi phim hoàn tất, ông sẽ phải xem đi xem lại hàng chục lần, ghi chép những cảnh quay cần lồng tiếng và chuẩn bị những vật dụng cần thiết. Lần nào vào phòng thu cũng vali, túi xách lỉnh kỉnh. Ở đó, mình ông với căn phòng, đống đạo cụ thân thiết và thế giới của âm thanh. Một bộ phim 100 phút thường ông sẽ mất 2 ngày 2 đêm miệt mài trong phòng thu mới làm xong.
Người làm tiếng động được ví như người chơi nhạc, tạo nên âm điệu trầm bổng cho bộ phim. Thậm chí nghệ sĩ tiếng động còn “khủng” hơn nhạc sĩ khi vừa tự chế ra “đàn” vừa “chơi nhạc”.
Cùng là tiếng bước chân nhưng người béo đi khác người gầy. Đi trên mặt đường bê tông khác đi trên đường đất. Tiếng vó ngựa của binh lính khác tiếng vó ngựa của tướng quân. Có khi lồng được 20s hình ảnh bước chân, nghệ sĩ Mạnh Kiên phải thay đến 5 đôi giày khác nhau. Hay như để quay cảnh một đơn vị công an luyện côn nhị khúc, ông phải lấy gậy tự đập vào người mình. Phim nào có nhiều cảnh đập vỡ thủy tinh, ông lại biết ý nhét thêm vào vali cuộn bông băng, thuốc đỏ để tự sơ cứu khi bị chảy máu, đứt tay.
Gần 50 năm qua, cái “kho báu” của ông vẫn cứ ngày một đầy lên, vì như đã thành thói quen, đi đâu Mạnh Kiên cũng quan sát, nhặt nhạnh những món đồ hữu ích. Ông khoe, sướng nhất là dù đã nghỉ hưu nhưng Hãng phim truyện Việt Nam vẫn ưu ái dành riêng cho Mạnh Kiên mấy cái nhà kho để ông thoải mái trữ... “rác”.
“Chạnh lòng lắm chứ!”
15 tuổi bén duyên với cái nghề ít người chọn, Mạnh Kiên là 1 trong 3 người sáng lập ra Bộ phận tiếng động nhân tạo đầu tiên của Việt Nam (cùng với Minh Tâm và Ngô Nam).
Thầm lặng sau màn hình nhưng Mạnh Kiên cũng giống như diễn viên, đôi khi phải tự cấu véo, tự tát vào mình, cũng phải còng lưng gánh gạch đá, nhảy xuống hố đào hang hay nhảy xuống bể nước lạnh... để tạo nên âm thanh như mong muốn.
Trong phim “Mê thảo thời vang bóng” (đạo diễn Việt Linh) có cảnh cận người đàn ông làm tình với bức tượng gỗ trên sập lim. Hoàn toàn là tiếng thở, tiếng da thịt cọ vào gỗ. Phải làm thế nào để vừa lột tả chân thực nhưng vẫn tinh tế, không bị thô thiển. Cả ê-kip lo lắng sợ Mạnh Kiên sẽ “bí”. Ông nghĩ một lát rồi quây vải kín mít và độc diễn bên trong. Không ai biết ông đã làm gì nhưng sau đó, bộ phim đạt giải Bông Hồng Vàng tại Liên hoan phim ở Ý năm 2003, và phân cảnh nhạy cảm nhất đã nhận được đánh giá rất cao từ ban giám khảo. Sau này, Mạnh Kiên mới tiết lộ, lúc đó ông đã lột hết quần áo, chỉ mặc độc chiếc quần đùi, tự bôi nước lên người và... lăn khúc gỗ lên khắp cơ thể.
Ông bảo, làm tiếng động trong phim, “khoai” nhất là phim chiến tranh. “Có lần làm phim về chiến dịch Điện Biên Phủ, đến cảnh quân ta đào hầm dưới đất còn giặc Pháp đứng ở trên lắng nghe. Phải tạo ra âm thanh sao cho lúc nghe rõ lúc lại thoang thoảng, vừa thực lại vừa ảo. Tôi đã đào một cái hố rộng, bốc hết đất rồi mua 8 bao tải đất thịt, trộn với cát, đổ vào, rồi nhảy xuống đào hùng hục, để ra cho được tiếng âm trong lòng đất”- Mạnh Kiên cười nhớ lại.
Trong phim “Mùi cỏ cháy”, để tạo nên âm thanh quả bom B52 nổ dưới sông, ông phải sử dụng bể nước to 3 khối rồi úp ngược cái chậu và đập mạnh xuống nước. Hoặc để dựng tiếng bom nổ trên mặt đất thì căng mạnh tấm vải trước mic, âm thanh thu được cũng khá hiệu quả.
Cái nghề tưởng là đơn giản nhưng có làm mới biết khó, bởi sự sáng tạo không có giới hạn. Ông vẫn thường dặn học trò đừng bao giờ nói “không” với đạo diễn, âm thanh nào, khó mấy cũng phải tìm tòi ra. “Khi làm tiếng động, người nghệ sĩ luôn phải đặt mình vào cảm xúc của nhân vật và tiết tấu của phim. Cái nghề này chẳng ai dạy, chẳng có giáo trình, chủ yếu truyền nghề và tự rèn luyện để tích cóp kinh nghiệm. Thế nên, muốn theo nghề phải kiên nhẫn, chịu khó”- Ông Kiên chia sẻ.
Trong suốt buổi nói chuyện, thỉnh thoảng, ông dừng lại ôm bụng. Cách đây 5 năm, Mạnh Kiên đã phải cắt đi 4/5 dạ dày và hiện tại, vết đau đang tái lại. “Người ta đang nghi tôi bị ung thư. Cuộc sống bây giờ cũng ngắn ngủi lắm! Thời gian qua chứng kiến nhiều đồng nghiệp ra đi, điều làm tôi trăn trở nhất lúc này là tìm được người kế nghiệp, để tôi yên tâm giao lại cái vali đồ nghề này”- Nghệ sĩ già trầm lắng.
Hiện, ông vẫn đang hướng dẫn, dìu dắt một vài người. Nhiều người đến nhưng chỉ một thời gian sau đã phải bỏ cuộc. Thu nhập của người làm âm thanh tiếng động thuộc hàng thấp nhất trong đoàn làm phim. Có phim chỉ nhận được mấy trăm nghìn catxe.
Ông bảo, cũng chạnh lòng lắm, tiếng động là một phần không thể thiếu trong mỗi tác phẩm điện ảnh nhưng tại các giải thưởng, các lễ vinh danh, lĩnh vực này chưa bao giờ được xướng tên. Công việc vất vả, đòi hỏi sự tập trung chính xác và cả nhạy cảm, tinh tế cao độ nhưng chưa được coi trọng. Ông và đồng nghiệp của mình, dù đã dành trọn cuộc đời cống hiến vẫn chưa bao giờ được xét tặng bất kỳ danh hiệu nào.
Cống hiến trọn đời cho nghệ thuật dù chưa bao giờ được nhìn nhận, nhưng người nghệ sĩ vẫn nặng lòng: “Mấy năm nay thấy mệt lắm rồi, sức khỏe không còn như trước. Nhiều lần muốn nghỉ lắm nhưng thôi lại cố, đôi khi nghĩ không làm thì không biết có ai sẽ làm...!”.

Thanh Hương

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Ngón nghề độc dị của ông trùm săn “ong tử thần”

Ngón nghề độc dị của ông trùm săn “ong tử thần”
Copy từ http://www.tienphong.vn/Print.aspx?id=790731 , đăng ngày 01/12/14, mục .
Ong bắp cày (hay còn gọi là ong chần) được mệnh danh là “ong tử thần” có khả năng giết một người trưởng thành chỉ sau hai ba vết đốt. Vậy mà có một người đàn ông lại sống bằng nghề săn loài ong này.
Anh Toàn thổi khói vào tổ làm tê liệt ong mẹ để lấy tổ - Ảnh: T.B.D.
Khi nghe anh Nguyễn Văn Toàn (thị trấn Đắk Hà, Kon Tum) nói có thể bắt được ong bắp cày bằng tay mà không cần đồ bảo hộ, tôi vẫn có cảm giác rờn rợn trong người.
Để bắt được loài ong độc này, dụng cụ hằng ngày của anh chỉ là cuốc xẻng, vỏ trấu, ống thổi khói và vốn “mẹo vặt” được chắt lọc từ hàng chục năm đi bắt ong rừng.
“Người ta chỉ dám bắt ong mật ít độc nhưng mình thì biết mẹo nên bắt được cả ong bắp cày” - anh Toàn nói rồi chìa bàn tay ra chỉ vào những vết lủng để lại sẹo sau những lần bị ong chích.
“Bình thường một con trâu mộng chỉ bị khoảng 10 vết đốt của ong bắp cày là lăn ra chết, còn người khỏe mạnh chỉ vài ba phát là chết lâm sàng, nếu không biết cách chữa kịp thời thì bỏ mạng”.
Anh Toàn cho biết nhiều năm đi bắt “ong tử thần” anh đã bị ong đốt bốn lần, lần nhiều nhất là hai vết đốt nhưng “nhờ dùng lá thuốc ở rừng nên chỉ để lại sẹo, ngất lịm giữa rừng vài chục phút là tỉnh lại bò về nhà”.
Bắt được ong trong tổ đã khó, nhưng làm sao để phát hiện ra tổ ong ở giữa rừng mênh mông lại càng như chuyện “mò kim đáy bể”. Nhưng người săn “ong tử thần” này gần như ngày nào cũng đào được ong đem về bán.
Ngón nghề mà anh Toàn tìm ra ong có lẽ chẳng ai học nổi: dùng sợi chỉ câu ong rồi quan sát hướng bay, nhìn hình dáng ong vỗ cánh và trạng thái ong bay là đoán chính xác gần như 100% nơi ong làm tổ.
Loài ong này thường đi lẻ bầy đến các vùng có hoa để tìm bắt ong nhỏ và côn trùng. Người câu ong chỉ cần dùng một cành cây vót nhọn, buộc một con côn trùng có thắt sợi chỉ mỏng để dụ ong tới ăn mồi.
Chú ong sà đến ôm con mồi rồi lao đi giữa không trung. Sau khi quan sát, việc còn lại của anh Toàn là... đuổi theo hướng ong bay để dò đến nơi làm tổ.
Loài ong bắp cày được lấy nhộng rồi bán cho người làm thuốc. Mặc dù lấy tổ nhưng anh Toàn cho biết rất ít khi bắt cả ong mẹ để tránh nguy cơ tận diệt loài ong này.
“Mỗi lần lấy tổ mình chủ yếu bắt nhộng, ong mẹ sau khi “chết lâm sàng” thì khoảng mười phút sau là tỉnh lại, khỏe mạnh và sinh sản bình thường” - anh Toàn nói.
Theo phapluattp.vn

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

40 năm trời vá áo mưa

Quang gánh tảo tần
40 năm trời vá áo mưa
Copy từ http://tuoitre.vn/tin/nhip-song-tre/song-va-yeu/20141130/40-nam-troi-va-ao-mua/678351.html , đăng ngày 30/11/14, mục Nhịp sống trẻ > Sống & Yêu.
TT - Ở một góc phố chợ nằm trên đường Bạch Đằng trải dài ven dòng sông Hoài (TP Hội An, Quảng Nam), 40 năm qua có người đàn ông ngày ngày cần mẫn hành nghề “vá” áo mưa.
Ông Nguyễn Văn Sỹ vá áo mưa cho người dân đã 40 năm nay - Ảnh: Tiến Thành. (Size gốc 665-443--> 600-400).
Ông là Nguyễn Văn Sỹ (55 tuổi, trú thôn Bến Trễ, phường Cẩm Hà, TP Hội An).
Trong căn lều mà ông Sỹ “đóng đô” để hành nghề, chộn rộn người tìm đến dán áo mưa - một nghề tưởng chừng đã bị quên lãng trong cuộc sống hiện đại.
Vừa cặm cụi tì chiếc que hàn lên lỗ hổng của một áo mưa, người đàn ông mái đầu hai màu đen trắng chậm rãi kể về chuyện đời chuyện nghề của mình:
“Học chưa hết lớp 4 thì tôi nghỉ vì quá nghèo. Năm 15 tuổi đã ra ngoài chợ bốc vác thuê, học lỏm cách cắt dán, vá áo mưa của các cô chú ngoài chợ rồi gắn bó luôn với nghề. Thấm thoát cũng gần 40 năm tôi hành cái nghề “nửa mùa” này và bây chừ ngó đi ngoảnh lại ở cả thành phố cũng chỉ có mình tôi chung thủy với nó”.
Ông Sỹ gọi công việc mình làm là “nửa mùa” vì cái nghề này chỉ làm vào mùa mưa và thất nghiệp khi thời tiết nắng ráo.
Ông nói: “Hồi áo mưa tiện lợi mặc một lần rồi bỏ chưa phổ biến thì hầu hết người đi đường sử dụng áo mưa cánh dơi. Mỗi khi rách họ mang đến chỗ tôi dán lại. Mặc dù thu nhập không nhiều nhưng tằn tiện cũng lo đủ cho hai con ăn học trong khi mẹ sắp nhỏ sớm qua đời”.
Bà Lê Thị Năm, một khách hàng của ông Sỹ, chia sẻ: “Tôi bán cá ở chợ Hội An gần 30 năm nay và cũng ngần ấy thời gian tôi biết chú Sỹ. Mùa mưa năm nào tôi cũng thu gom áo mưa rách trong nhà mình mang qua nhờ chú vá. Mỗi cái vá lại cho lành lặn chú chỉ lấy tiền công 2.000 đồng”.
Hội An mùa mưa này và có thể nhiều mùa mưa sau nữa, ở một góc nhỏ bên bờ sông, có người đàn ông ngồi đó vá những chiếc áo mưa.
THANH BA - PHƯỚC TUẦN

Người chơi khuyến mãi chuyên nghiệp

Người chơi khuyến mãi chuyên nghiệp
Copy từ http://tuoitre.vn/tin/nhip-song-tre/song-va-yeu/20141130/nguoi-choi-khuyen-mai-chuyen-nghiep/678345.html, đăng ngày 30/11/14, mục Nhịp Sống Trẻ > Sống & Yêu .
TT - Anh chọn cho mình một nghề không giống ai - sưu tầm hàng khuyến mãi để chơi trúng thưởng. Suốt 14 năm chơi khuyến mãi, “hạch toán lại” anh đã “lãi ròng” vài tỉ đồng!
Anh Dũng (thứ hai từ trái qua) trong một cuộc rút thăm trúng thưởng khuyến mãi - Ảnh nhân vật cung cấp
Tiền “lãi” ngoài việc dùng để mưu sinh anh còn đi làm từ thiện. Đó là anh Trương Vũ Dũng, 36 tuổi, quê huyện Mỏ Cày Nam (tỉnh Bến Tre), đang sống tại thành phố Trà Vinh (tỉnh Trà Vinh).
Phải có máu liều, cộng với biết cách tính xác suất thống kê, nghiên cứu chiêu thức khuyến mãi, thể lệ tham gia... của từng nhãn hàng. Đa số chương trình khuyến mãi không quy định giới hạn số phiếu tham dự của một khách hàng nên mình bỏ tiền mua nhiều sản phẩm. Và với phương thức “lấy thịt đè người” ấy ắt mình sẽ thắng
“Bí kíp” chơi khuyến mãi của Dũng
Nghề tình cờ
Anh Dũng còn nhớ lần trúng thưởng lớn nhất của mình là một chiếc xe hơi. Lần ấy một nhãn hiệu dầu gội đầu khuyến mãi bằng cách mua hàng, lấy mã số trên bao bì, nhắn tin gửi về tổng đài dự thưởng với giải nhất là một chiếc xe hơi trị giá hơn 1,5 tỉ đồng cùng những giải thưởng khác.
Anh Dũng đã bỏ ra hơn 300 triệu đồng đến các đại lý phân phối trong khu vực ĐBSCL mua gần 10.000 chai dầu gội có khuyến mãi.
Để chắc ăn, Dũng đã làm hợp đồng thỏa thuận với các đại lý bán lẻ, sau khi anh lấy mã số dự thưởng và qua thời hạn khuyến mãi sẽ bán lại chính sản phẩm dầu gội mình mua với giá 25.000 đồng/chai, thấp hơn giá thị trường 5.000 - 7.000 đồng/chai.
Dũng tính xác suất, với số lượng mã dự thưởng áp đảo như trên, anh sẽ trúng nhiều giải thưởng. Sau ba tháng khuyến mãi, số tiền bán lại sản phẩm dầu gội cho các đại lý 240 triệu đồng (lỗ 60 triệu đồng), nhưng anh trúng giải nhất một chiếc xe hơi cùng 42 chiếc điện thoại các loại. Chuyến đó tính ra anh bỏ túi hơn 1 tỉ đồng ngon ơ.
Nghề chơi khuyến mãi đến với Dũng cũng rất tình cờ. Học xong cao đẳng sư phạm, không tìm được trường đi dạy, Dũng nhận làm chân bưu tá tại Bưu điện xã An Thới, huyện Mỏ Cày Nam. Trong quá trình làm việc, Dũng đọc những mẩu tin trên báo thấy có nhiều người trúng thưởng chương trình khuyến mãi.
Vào năm 2000, một công ty sữa tổ chức chương trình khuyến mãi với nhiều giải thưởng đi du lịch. Dũng cũng cắt phiếu tham dự nghĩ cho vui nhưng may mắn trúng giải nhì đi du lịch Thái Lan. Do bận việc nên Dũng nhận tiền thanh toán 8,4 triệu đồng thay vì đi du lịch. Cơ duyên từ đó, anh bắt đầu nghiên cứu và hành nghề chơi khuyến mãi chuyên nghiệp đến nay.
Theo đuổi nghề, Dũng nghỉ việc bưu điện, sang thành phố Trà Vinh sinh sống và chơi khuyến mãi. “Chương trình nào tui tham dự cũng lời, chỉ là ít hay nhiều, có khi vài chục triệu, có khi lên đến cả tỉ đồng”, Dũng tự tin nói. Để chứng minh, anh đưa những tờ báo tên tuổi có đăng tin, ảnh của anh lên nhận giải thưởng khuyến mãi của rất nhiều nhãn hàng.
Nghề nuôi nghề
Gần đây nhất là đầu năm 2014, một công ty kinh doanh sản phẩm nước uống có gas tổ chức chương trình khuyến mãi với nhiều giải thưởng hấp dẫn. Anh phải ngày đêm lặn lội nhiều tỉnh nhưng chỉ mua được hơn 800 nắp chai có mã số khuyến mãi, gửi tin nhắn đến tổng đài.
Chỉ còn bốn ngày nữa mở thưởng, với số lượng nắp chai trên, Dũng tính xác suất khó có khả năng trúng lớn nên anh quyết định bỏ ra gần 20 triệu đồng, đến một đại lý bia và nước ngọt tại thành phố Trà Vinh mua 12.000 chai nước ngọt đang khuyến mãi.
Dũng nói với chủ đại lý: “Tui chỉ lấy nắp, còn nước ngọt muốn làm gì thì làm, mọi người chia nhau mà uống”. Dạo ấy bà con cả khu phố gần đó được uống nước ngọt thả dàn, còn Dũng trúng hơn chục chiếc xe máy cùng điện thoại di động.
Tất cả sản phẩm trúng thưởng Dũng đều bán, gửi ngân hằng rồi lấy tiền lãi hằng tháng để tiếp tục hành nghề “chơi khuyến mãi”. Trong căn nhà Dũng đang sinh sống tại phường 5, thành phố Trà Vinh, những phần quà khuyến mãi như mũ bảo hiểm, áo thun, mỹ phẩm... chất thành đống.
Anh nói trúng xe, trúng điện thoại bán lại dễ dàng, còn những sản phẩm trên anh rao bán mấy tháng mà chưa hết. “Đã gọi là đầu tư kinh doanh thì có lúc may mắn cũng có lúc rủi ro, nhưng mê quá nên tui ráng theo. Những sản phẩm trúng thưởng bán không hết thì tui đem tặng người nghèo”, anh nói.
Công dân tốt tại địa phương
Ông Nguyễn Văn Khiêm, phó giám đốc Sở LĐ-TB&XH tỉnh Trà Vinh, cho biết anh Dũng là tấm gương tốt tại địa phương. Nhiều năm qua anh đi xin danh sách trẻ em nghèo học giỏi trên địa bàn thành phố để tặng sách vở, học bổng cho các em. Ngày quốc tế thiếu nhi vừa qua, anh liên hệ sở giúp đỡ và tặng 300 phần quà cho trẻ em nghèo vượt khó tại huyện Cầu Ngang.
Anh Trương Vũ Dũng kể: gia đình khó khăn, cha mẹ ly dị khi anh còn nhỏ, lại nheo nhóc với bốn đứa em. Anh đi làm và ăn chay suốt 18 năm qua. 14 năm chơi khuyến mãi, cuộc sống khấm khá, cũng ngần ấy thời gian anh có tiền giúp các em nhỏ khó khăn và người bất hạnh.
Cô Đinh Thị Thanh Tuyền, nhiều năm làm tổng phụ trách Đội Trường THCS An Thới (xã An Thới, huyện Mỏ Cày Nam, Bến Tre), cho biết gần cuối mỗi năm học anh Dũng đến trường gặp hiệu trưởng xin danh sách trẻ em nghèo học giỏi để trao tặng học bổng. Anh làm công việc đó xuyên suốt hơn mười năm qua tại ngôi trường mà anh theo học thuở nhỏ. Anh cũng làm những việc tương tự cho Trường tiểu học An Thới và Trường THPT Ca Văn Thỉnh.
Sơn Bình