Hiển thị các bài đăng có nhãn nước Đức. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nước Đức. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022

Khí sưởi ấm sẽ trở thành xa xỉ ở Đức,

 

Khí sưởi ấm sẽ trở thành xa xỉ ở Đức

KHÁNH MINH  -  dvnien copy từ https://laodong.vn/..., trang web này đăng ngày 01/08/2022 09:16
EU muốn giảm tiêu thụ khí đốt ít nhất 15%. Đức có lẽ sẽ phải tiết kiệm nhiều hơn nữa.

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

Đức tính tôn trọng lẫn nhau của người Đức

Tôn trọng lẫn nhau không chỉ là một đức tính quan trọng mà còn là nền tảng cần thiết để xây dựng mối quan hệ bền vững. Một mối quan hệ thiếu sự tôn trọng thì sẽ không thể tồn tại được, một xã hội thiếu sự tôn trọng sẽ rất khó để phát triển lâu dài. Tôi đã sống một thời gian dài ở Đức, và sự tôn trọng lẫn nhau giữa họ vẫn luôn khiến tôi học hỏi được nhiều điều.

Tôn trọng không nhất thiết phải nói thành lời

Vào buổi xế chiều một ngày mùa đông, như thường lệ, tôi xếp hàng vào dòng người chờ xe buýt để trở về nhà. Có khoảng năm, sáu người cũng đang xếp hàng lặng lẽ và yên tĩnh cùng tôi. Lúc ấy, một người đàn ông dắt theo một chú chó, từ phía xa tiến đến.
Khi họ đi đến gần, tôi nhận ra đó là một chàng trai cao lớn. Nắm chặt trong tay anh là sợi dây kết nối với chú chó chỉ đường chuyên nghiệp của Đức dành cho người mù. Tôi thoáng có chút suy nghĩ trong đầu: “Ồ, thì ra là một người mù!” Chàng trai từ từ đi về hướng trạm xe buýt, sau đó cùng xếp hàng với dòng người đang chờ đợi xe.



Đức tính tôn trọng lẫn nhau của người Đức
(Ảnh minh họa: Shutterstock)

Không có một ai bắt chuyện với chàng trai mù, còn tôi cũng đang do dự: “Không biết có nên tiến về phía trước dắt anh ta hay không?” Thế nhưng ngay lúc đó tôi nhìn thấy, một người đàn ông trung niên đứng ở hàng đầu tiên đã rất nhanh gập cuốn sách đang đọc dở trên tay. Ông ấy bước về phía sau chàng trai mù xếp hàng. Những người còn lại cũng lần lượt lặng lẽ đứng về phía sau của chàng trai.
Đứng cạnh tôi là một cô gái có mái tóc ngắn màu đỏ liếc nhìn chú chó chỉ đường, có lẽ cô sợ mùi thuốc lá ảnh hưởng đến thị giác của nó nên vội dập tắt điếu thuốc lá vừa mới châm xong. Lại có thêm một người nữa xếp hàng đợi xe, người này cũng lẳng lặng đứng phía sau. Những người xa lạ mặc dù không nói với nhau một lời nào nhưng lại rất hiểu ý của nhau, quả thực khiến tôi kinh ngạc.
Cứ như vậy, cho đến khi xe buýt tới. “Đợi một chút…”, tôi vừa buột miệng nói chưa hết câu thì người tài xế đã rời khỏi ghế lái chuẩn bị bước xuống để dắt chàng trai mù lên xe. Chàng trai liền lịch sự từ chối: “Cám ơn ông, không cần đâu!” Chàng trai tiếp tục theo sự dẫn đường của chú chó, tự mình bước lên xe. Đúng lúc giờ cao điểm tan sở, trên xe khách đã chật kín người.
Ngồi sau lưng tài xế, là một cậu bé khoảng 5-6 tuổi, cạnh đó là mẹ của cậu. Bà mẹ nhanh chóng bế bổng cậu bé ra khỏi chỗ ngồi để nhường ghế cho chàng trai kia. Chú chó chỉ đường nhìn lên thấy chỗ trống liền nhanh chóng dẫn chàng trai mù ngồi vào ghế, sau đó lặng lẽ nằm bên cạnh chủ. Tất cả những sự việc diễn ra này, chàng trai mù không hề biết.
“Xin hỏi anh muốn đến đâu?” “Tôi muốn đến đường Moore.” “Vâng, thưa bệ hạ!” Câu trả lời đầy hài hước của tài xế khiến mọi người trong xe đều bật cười vui vẻ. Cứ thế chiếc xe chở đầy sự hân hoan vui vẻ của mọi người tiếp tục tiến về phía trước.
Trên xe, mọi người đều thầm quan sát chú chó chỉ đường. Cho dù những lúc xe phanh gấp hay cua rẽ , chú chó cũng vẫn giữ được tư thế rất tập trung và mắt hướng nhìn về phía trước. Khác hẳn với những chú chó khác, không có ai có ý định đến vuốt ve hoặc dùng điện thoại để chụp nó.
Bên cạnh tôi là cậu bé xếp nhường vị trí cho chàng trai mù, cậu lấy tay bẻ một nửa chiếc bánh định cho chú chó ăn, thế nhưng mẹ cậu bé đã nhanh chóng ngăn lại và nói nhỏ: “Chú chó đang làm công việc của nó, đừng làm ảnh hưởng đến nó.”  Nghe thấy vậy, cậu bé rút tay lại từ bỏ ý định cho chú chó ăn.
Thành phố không quá lớn, rất nhanh đã đến trạm cần đến, chàng trai mù chào tài xế, sau đó cùng chú chó chỉ đường xuống xe. Không khí trầm lặng bao trùm trong xe. Còn tôi lúc đó cảm nhận sâu sắc được đằng sau tất cả những hành động ấy là sự yêu thương, tôn trọng không nói lên lời.

Từ 6 cent nhìn ra sự tôn trọng lẫn nhau

Dresden là thủ phủ của bang Saxony, cũng là trung tâm văn hóa, chính trị và kinh tế quan trọng của miền đông nước Đức. Cách đây không lâu, tôi đến thăm Dresden. Nơi đây đã để lại cho tôi một ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Cách khách sạn nơi tôi nghỉ không đến 1km, có một cái siêu thị tên là Plus. Tôi đã cùng đồng nghiệp đi tới đó mua sắm một số đồ dùng sinh hoạt và tôi cũng tiện thể mua bao thuốc lá. Sau khi chọn được hai bao thuốc lá Davidoff, tôi đứng xếp hàng chờ tính tiền thanh toán. Nhân viên bán hàng nhanh chóng thao tác quét mã vạch, trên màn hình lập tức hiện ra số tiền thanh toán, hai bao thuốc lá tổng cộng là 6,2 Euro, chúng tôi thanh toán xong rồi ra về.
Theo lịch trình, hai ngày tiếp theo chúng tôi sẽ đi tới tham quan trường đại học kỹ thuật Dresden. Trong lúc gấp quần áo, tôi phát hiện chiếc cà vạt của mình không biết từ lúc nào bị phai màu hỏng mất, bất đắc dĩ đành phải đi thật nhanh ra siêu thị Plus chọn một chiếc cà vạt.
Khác với lần trước khi tôi đến mua, lần này mỗi nhân viên bán hàng trước khi quét mã vạch hàng hóa đều cầm một tấm hình chiếu vào mặt khách hàng để đối chiếu. Tôi thầm nghĩ: “Dùng loại biện pháp này để trợ giúp cục cảnh sát tra tìm tội phạm truy nã thì cũng chỉ là việc phí công vô ích.”
Lúc tôi mang chiếc cà vạt tới, cô nhân viên bán hàng trung niên dáng người có phần hơi mập đột nhiên thốt lên một tiếng và nói với những nhân viên khác bằng tiếng Đức: “Này, chính là anh này!” Vừa nói dứt lời, mọi người lập tức đưa ánh mắt nhìn tôi, tôi ngay lập tức cảm thấy luống cuống, xòe hai tay ra ý nói với họ rằng mình không làm việc gì trái pháp luật cả. Nửa phút sau, tôi đi đến phòng chờ.
Nhân viên siêu thị mang cho tôi một cốc nước rồi hướng về phía tôi nói lời xin lỗi chân thành, thái độ của nhân viên đó khiến tôi càng không hiểu gì!
Chỉ chưa đầy một phút sau, một nhân viên quản lý tới ngồi đối diện tôi mà nói: “Cách đây hai ngày, vào buổi tối, anh đã từng đến siêu thị của chúng tôi mua hai bao thuốc lá Dresden. Lúc đó nhân viên bán hàng đã thu của anh 6,2 Euro. Nhưng lúc 8 giờ tối hôm đó siêu thị chúng tôi nhận được thông báo là từ 8 giờ 15 phút trở đi, mỗi một bao thuốc nhãn hiệu Dresden được giảm giá 3 cent. Thời gian tính tiền của anh hôm đó là 8 giờ 15 phút 17 giây. Nhưng khi ấy máy tính tiền của siêu thị lại bị trục trặc mất, nên đã không thể kết nối kịp thời dữ liệu giá đã giảm. Chúng tôi thành thật xin lỗi anh, chúng tôi phải trả lại cho anh số tiền thừa là 6 cent.”
Sau khi nghe xong, tôi thực sự thấy thật kinh ngạc. Mặc dù chỉ có 6 cent, nhưng tôi cảm thấy rõ ràng người Đức rất tôn trọng mình, cũng chính bởi 6 cent này, tôi lại càng thêm kính trọng người Đức hơn.
Đối với người Đức, đồng tiền nên phải tiêu thì một đồng cũng không tiết kiệm. Nhưng với họ, nếu không phải tiền kiếm được từ lợi nhuận kinh doanh thì một đồng cũng không lấy, thái độ làm việc nghiêm túc và có trách nhiệm. Tôi cho rằng chính điều này đã làm nổi bật tiêu chuẩn kinh doanh và thái độ xử thế của một dân tộc!
Hoàng Mai biên dịch

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Đại tiệc kỷ niệm 25 năm Bức tường Berlin sụp đổ

Đại tiệc kỷ niệm 25 năm Bức tường Berlin sụp đổ
Copy từ http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/dai-tiec-ky-niem-25-nam-buc-tuong-berlin-sup-do-3104940.html , đăng ngày 10/11/14, mục Thế giới.
Hơn một triệu người Đức cùng nhiều người trên khắp thế giới hôm qua (09 th 11/14) cùng nhau kỷ niệm 25 năm Bức tường Berlin sụp đổ, sự kiện dẫn tới kết thúc Chiến tranh Lạnh và thống nhất nước Đức.
"Chúng tôi là những người hạnh phúc trên thế giới và vui mừng vì Bức tường Berlin đã sụp đổ cách đây 25 năm", Reuters dẫn lời ông Klaus Wowereit, thị trưởng thành phố Berlin, nói. "Không có điều gì và không ai có thể cản đường tới tự do".
Các nghệ sĩ Đức dựng một công trình nghệ thuật với 7.000 quả bóng bay được giữ ở độ cao 3,6 m (11,8 feet), bằng với chiều cao Bức tường Berlin, trải dài 15 km nhằm tái hiện rào cản từng ngăn cách đông và tây Berlin trong 28 năm. Chúng được lần lượt thả lên bầu trời đêm, tượng trưng cho sự sụp đổ của bức tường.
Các hoạt động kỷ niệm 25 năm Bức tường Berlin sụp đổ thu hút hơn một triệu người dân Berlin và khách du lịch tập trung về trung tâm thành phố. Bất chấp sương mù và thời tiết lạnh giá, nhiều người vẫn đi dọc nơi ranh giới giữa đông và tây Berlin từng án ngữ.
Đám đông còn reo hò khi cựu lãnh đạo Xô Viết Mikhail Gorbachev, người đã tạo ra các điều kiện dẫn tới xóa bỏ bức tường, xuất hiện và vẫy tay chào. Ông Gorbachev trong bài phát biểu hôm 8/11 cảnh báo nguy cơ về một cuộc Chiến tranh Lạnh mới xung quanh cuộc khủng hoảng Ukraine.
Bức tường Berlin được xây vào năm 1961 nhằm ngăn dòng người từ đông sang tây. Ranh giới hai phía của thành phố ban đầu chỉ là hàng rào dây thép gai, tường gạch sau đó có thêm ụ súng, công sự và các điểm canh gác trên suốt chiều dài 160 km.
Ngày 9/11/1989, nhà lãnh đạo Đông Đức Egon Krenz hủy bỏ hạn chế đi lại với người dân. Hàng chục nghìn người đổ về các trạm kiểm soát dọc theo Bức tường, đòi vào tây Berlin. Đây cũng là ngày đánh dấu sự sụp đổ của Bức tường Berlin khi trạm kiểm soát đầu tiên mở ra, cho phép người ở hai phía đông tây qua lại.
Như Tâm
Cổng Brandenburg, biểu tượng của Berlin, sáng rực trong đêm. Ảnh: AFP

Kỷ niệm 25 năm ngày bức tường Bá Linh sụp đổ

Kỷ niệm 25 năm ngày bức tường Bá Linh sụp đổ
Copy từ http://www.vietdongtam.net/showthread.php?t=70644, đăng 2 tuần trước ngày 10:15 AM 12/2/2014 (ngày 02 tháng 12/14).
Tác Giả: Dương Hùng & Bảo Huân
Ngày 9 tháng 11(năm 2014) đánh dấu 25 năm ngày sụp đổ của bức tường Bá Linh, biểu tượng của chiến tranh lạnh chia đôi Đông và Tây. Việc này mở đường cho một nước Đức thống nhất và chấm dứt những chế độ cộng sản tại châu Âu. Khi cư dân của Đông và Tây Bá Linh đập vỡ bức tường chia đôi thành phố trong 3 thập niên, hình ảnh này được thấy trên toàn thế giới.
Bức tường Berlin được tái tạo bằng những bóng đèn Helium nhằm kỷ niệm lần thứ 25 ngày sụp đổ - nguồn mauer.visitberlin.de
Bức tường Bá Linh được chính quyền Đông Đức dựng lên vào năm 1961 chia đôi thủ đô nước Đức nhằm ngăn cản những người dân nước này thoát sang phía Tây. Nó còn được người dân Đức gọi là bức tường ô nhục, và nó là biểu tượng cho sự phân cách ý thức hệ trong thời chiến tranh lạnh.
Ngày 9/11/1989, sau 28 năm tồn tại bức tường bị dỡ bỏ. Biến cố trọng đại này gây xúc động cho toàn thế giới.
“Có thể là giống như người vỡ tung vậy. Cho đến bây giờ mình vẫn nhớ cảm giác đó, nó vừa giống như một ngày hội mà lại không phải là một ngày hội. Cảm giác về nước Đức thống nhất nó tác động đến những người hợp tác lao động như mình. Ngoài cái nỗi mình cảm thấy giống như đất nước mình được thống nhất vậy. Ở trong nhà máy bọn mình cũng la hét, cũng hò reo, rồi những lời chúc mừng, chúc mừng các đồng nghiệp.”
Đó là lời chị An nói về cảm xúc của chị trong đêm 9/11/1989 khi chị và các đồng nghiệp người Đức nghe tin bức tường Berlin ngăn đôi nước Đức bị kéo đổ. Chị An là một trong hàng chục ngàn công nhân Việt Nam đến Đông Đức làm việc theo một chương trình gọi là hợp tác lao động giữa Việt Nam và các quốc gia cộng sản Đông Âu lúc đó.
Hồi tưởng lại ngày ấy: Thông tin từ các đài truyền thanh và truyền hình của Tây Đức và Tây Bá Linh dưới tựa đề “Bức tường đã mở!” hằng ngàn người dân Đông Bá Linh đã kéo đến các cửa khẩu và yêu cầu mở cổng. Lực lượng biên phòng và cả các đơn vị kiểm tra hộ chiếu của Đông Đức hoàn toàn không được thông báo gì về vấn đề này. Dưới áp lực của số đông quần chúng, ngay sau 23 giờ, cửa khẩu biên giới tại đường Bornholm - - ở Bá Linh được mở đầu tiên mà không có lệnh hay chỉ đạo cụ thể. Sau đó đến lượt các cửa khẩu khác trong toàn thành phố cũng như tại biên giới nội địa Đức.
Đêm xuống, nhiều người theo dõi việc mở các cửa khẩu biên giới qua truyền hình và một phần đã bắt đầu ra đi. “Cơn bão” nổi dậy hôm sau, ngày 10 tháng 11, vì rất nhiều người vẫn còn đang ngủ khi biên giới được mở vào giữa đêm khuya. Ngày 22 tháng 12 năm 1989, toàn bộ những cổng ngăn cách giữa bức tường được mở toang.
Công dân Đông Đức đã được người dân Tây Berlin đón chào nồng nhiệt. Phần lớn các quán bia gần bức tường tự phát cho uống bia không phải trả tiền và trên đại lộ Kurfürstendamm hằng đoàn ô tô bóp còi diễn hành, những người hoàn toàn xa lạ ôm choàng lấy nhau. Khi có thông tin về việc bức tường được mở cửa, Quốc hội Liên bang đã tạm ngừng phiên họp về ngân sách quốc gia và các nghị sĩ đã bật hát quốc ca. Mỗi người dân Đông Đức được chính phủ CHLB Đức tặng 100 Đức mã khi qua cổng (lúc đó trị giá trên thị trường chợ đen là 1,000 tiền Đông Đức, gần bằng 1 tháng lương trung bình), gọi là “tiền chào mừng”.
Nước Đức thống nhất trong hòa bình, cường thịnh. Sau 25 năm, các thành phố ở Đông Đức được xây dựng lại tân tiến hơn cả Tây Đức.
DH & BH - Tổng hợp (theo Trẻ)