Hiển thị các bài đăng có nhãn dân nghèo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn dân nghèo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

Bi kịch dưới núi Ngọc Linh

​Bi kịch dưới núi Ngọc Linh
Copy từ http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/bi-kich-duoi-nui-ngoc-linh-20141018214248491.htm , đăng ngày 18/10/14, mục Thời sự trong nước.
Bởi trình độ dân trí thấp, nơi đây đã xảy ra nhiều câu chuyện hết sức đau lòng
Cách đây 3 năm, người dân huyện Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam bàng hoàng nghe chuyện nữ cán bộ Trạm Y tế xã Trà Cang cứu đứa trẻ suýt bị chôn sống cùng mẹ theo tập tục người Xê Đăng. Mới đây, nơi này lại chấn động trước thông tin ông Hồ Văn T. (SN 1954, người dân tộc Xê Đăng, ngụ thôn 7, xã Trà Cang) “quan hệ” với con gái ruột Hồ Thị Dăm (SN 1985) gần 15 năm và có với nhau 4 đứa con.
Vợ chồng ông Hồ Văn Suốt cùng 4 đứa cháu mồ côi cha mẹ (do tự tử bằng lá ngón) bên bữa cơm nghèo túng
Lấy con ruột làm vợ
Chúng tôi đến thôn 7, xã Trà Cang trong buổi chiều tà. Khi mặt trời sắp lặn, những nóc nhà tỏa khói nghi ngút thì chị Dăm mới lặn lội về nhà. Ở tuổi 29, người phụ nữ có 4 con trông hết sức khắc khổ, đôi mắt thâm quầng vì thức khuya dậy sớm và những đêm trắng khóc cạn nước mắt cho số phận bi tủi của mình. “Lúc đó còn nhỏ, có biết chi đâu, chỉ khi sinh đứa con đầu mới dần biết chuyện nhưng đành chấp nhận” - chị Dăm bắt đầu câu chuyện tội lỗi của người cha một cách dè dặt.
Ông Hồ Văn T. lấy bà Hồ Thị Niêm (SN 1960) làm vợ và sinh được 4 người con, trong đó Dăm là con gái đầu. Gia đình ông T. sống nhờ nương rẫy, cùng chen chúc trong căn nhà chật hẹp. Những lần ngủ chung với đứa con gái, ông T. nảy sinh dục vọng và đã nhiều lần “quan hệ” với chính con gái ruột của mình từ lúc cô mới 12 tuổi.
Dù nhiều lần chồng “ăn vụng” với con ruột nhưng bà Niêm vẫn không hề hay biết. Mãi đến khi Dăm mang thai thì mọi chuyện mới vỡ lở. Mẹ con bà Niêm khi ấy trở mặt thành thù, bà ghen với chính con gái của mình nên bỏ nhà đi và “bắt” Nguyễn Văn Cường (SN 1983) làm chồng. Bà Niêm sống với Cường ngay cạnh nhà ông T., có với nhau được một con trai. Về phần Dăm, vì không được chính mẹ ruột dạy dỗ nên cô bé ngày ấy không biết hành vi của cha vi phạm pháp luật, là trái với luân thường đạo lý. Đứa con đầu sinh ra chưa đầy một tháng thì tử vong, ông T. và Dăm tiếp tục mối quan hệ tủi hổ, nhơ nhuốc ấy và 3 đứa con khác lần lượt ra đời. Họ công khai sống như vợ chồng, hàng xóm cũng chẳng ai có ý kiến.
Điều đáng nói là nhà ông T. chỉ cách trung tâm hành chính huyện Nam Trà My chừng 5 km nhưng chuyện đau lòng diễn ra suốt nhiều năm liền mà chính quyền địa phương không hề hay biết. Mãi đến một ngày cuối tháng 12-2013, ông Nguyễn Văn Tùng (bố chồng mới của bà Niêm) làm đơn tố giác gửi chính quyền địa phương thì sự việc mới hé lộ. Tháng 3-2014, ông T. bị công an bắt giam, để lại Dăm và 3 đứa con thơ dại.
Từ lúc ông T. bị bắt, chị Dăm lại càng lâm vào hoàn cảnh bi đát. Khi chúng tôi đến, 3 đứa trẻ nhem nhuốc chơi đùa trong căn nhà gỗ chẳng có gì đáng giá, mái tóc vàng cháy nắng, áo quần lấm lem trông rất đáng thương. Đến nay, 2 đứa con đầu đều học lớp 4 nhưng do Dăm và ông T. không đăng ký kết hôn nên các cháu không có giấy khai sinh. Hiện nay, chị Dăm đi làm thuê mỗi ngày chỉ được 70.000 đồng để nuôi 3 đứa con nhỏ. Chia tay chúng tôi, chị nói trong nước mắt: “Mình em nuôi 3 đứa con, không biết cuộc sống sẽ thế nào đây”.
Sống chung với “thần chết - lá ngón”
Từ thôn 7, chúng tôi ngược dốc hướng về dãy núi Ngọc Linh, mất gần 3 giờ vật vã trên xe máy bởi con đường đá núi chông chênh và nhão nhoẹt bùn đất vì mưa rừng mới đến được nóc Măng Lâng (thôn 3, xã Trà Cang). Nép mình dưới chân dãy Ngọc Linh, nóc Măng Lâng có 56 hộ thì chừng đó là hộ nghèo. Những ngôi nhà nhỏ nằm chênh vênh trên triền đồi xơ xác, dường như chỉ có những dải sương trắng vắt ngang qua nóc nhà còn chút sinh hồn. “Nơi đây, không phải cái đói, cái nghèo mà lá ngón mới chính là nỗi ám ảnh đối với đồng bào người Xê Đăng. Người ta không chết vì đói bởi vì đã có củ sắn, củ măng, có rau rừng nhưng nhiều người chết vì lá ngón. Những cái chết vì lá ngón đôi lúc hết sức bí ẩn, nhiều người đang yên đang lành bỗng tìm đến lá ngón chết tức tưởi. Chính vì điều đó mà người ta tin rằng những người ăn lá ngón là do “con ma” bắt đi” - Nguyễn Văn Huy, một thanh niên hiếm hoi học đến THPT ở Măng Lâng, cho biết.
Cây lá ngón ra hoa vàng.
Nhắc đến lá ngón, người dân nơi đây chưa hết bàng hoàng trước cái chết của đôi vợ chồng trẻ Hồ Văn Thiên (SN 1984) và Hồ Thị Thôi (SN 1985). Ông Hồ Văn Suốt kể cuối tháng 5, con dâu ông (chị Thôi) đang yên lành bỗng ăn lá ngón tự tử. Người thân chưa hết đau buồn thì mười ngày sau, con trai ông là Hồ Văn Thiên cũng tìm đến lá ngón kết liễu cuộc đời. Già Suốt nói rằng cái chết của Thiên là do “con ma” bắt, bởi khi Thôi mất, Thiên đem tháo mất một nửa ngôi nhà nên “con ma” tức giận (!).
Từ lúc đôi vợ chồng trẻ chết đi, 4 đứa con nhỏ gồm Hồ Thị Vong (SN 2004), Hồ Văn Võ (SN 2006), Hồ Văn Vương (SN 2008) và Hồ Thị Vân (SN 2011) được già Suốt đem về nuôi trong căn nhà phên đã mục. Ông Suốt bảo rằng để có gạo rẫy cho 4 đứa cháu, vợ chồng ông chuyển qua ăn bắp và sắn nhiều tháng nay. “Hai vợ chồng nó bị ma rừng bắt đi rồi, vợ chồng tôi đã già sức khỏe không còn, mắt mờ, chân yếu chẳng biết có sống được để nuôi 4 đứa nhỏ nữa không đây” - già Suốt buồn nói.
Trước đó, tháng 4-2014, mẹ của Nguyễn Văn Huy là bà Lê Thị Thương cũng tự kết liễu cuộc đời bằng lá ngón. Huy nghẹn ngào kể: Hôm đó, cả làng cùng nhau phát rẫy để chuẩn bị trồng lúa mới. Mẹ Huy nói ở nhà nấu cơm đưa ra nhưng chờ mãi không thấy. Đến trưa, lũ trẻ trong làng chạy lên báo tin bà bị “thần núi” đánh ngã, nằm trên sàn nhà. Tức tốc chạy về, người thân phát hiện bà Thương đã tắt thở, thân hình tím tái. “Mẹ em chết rất bí ẩn, không có cãi cọ hay mâu thuẫn với ai nhưng không hiểu sao bà lại ăn lá ngón” - Huy rớm nước mắt. Cũng tại Măng Lâng, vào năm 2009, anh Hồ Văn Lập (SN 1985) đang khỏe mạnh, làm ăn siêng năng cũng tìm đến lá ngón.
Theo người dân, lá ngón rất độc, chỉ cần ăn 2 lá nhỏ thì toàn thân tím tái rồi tử vong. Cây ngón lại rất phổ biến, mọc ở khắp nơi. Dẫn chúng tôi ra trước nhà chỉ chưa đầy 20 m, Huy chỉ rất nhiều cây ngón đang nở sắc hoa vàng rực. Theo ông Nguyễn Văn Bằng, Phó Chủ tịch UBND xã Trà Cang, trong vòng 5 năm qua, trên địa bàn xã có gần 10 trường hợp tự tử bằng lá ngón khi tuổi đời còn rất trẻ. Dù chính quyền địa phương đã tuyên truyền rất nhiều nhưng vì nhận thức kém cộng với việc lá ngón mọc đầy rẫy nên mỗi khi tuyệt vọng, người dân lại tìm đến loại lá độc này.
Rời Trà Cang. Những đôi mắt trẻ con, những khuôn mặt lấm lét cứ ám ảnh chúng tôi suốt quãng đường về. Con đường không còn chông chênh như lúc ngược dốc nhưng vòng xe như lăn chậm lại. Lòng nặng trĩu với những câu hỏi bao giờ nơi đây không còn những chuyện đau lòng; trẻ em ăn đủ no, mặc đủ ấm, bao giờ các em được học hành như những đứa trẻ khác?
Gian nan xóa nghèo
Ông Hồ Quang Bửu - nguyên Giám đốc Sở Thông tin và Truyền thông tỉnh Quảng Nam, người vừa nhận chức Chủ tịch UBND huyện Nam Trà My - cho rằng nghèo đói và trình độ dân trí thấp là nguyên nhân dẫn đến những hệ lụy đau lòng. Theo ông, Nam Trà My là huyện nghèo nhất nước với hơn 72,05% dân số thuộc hộ nghèo. Hằng năm, cứ đến mùa giáp hạt, nhà nước phải trợ cấp gạo cho hơn một nửa dân số huyện bị thiếu đói.
Ông Bửu cho biết thêm địa hình huyện Nam Trà My hết sức phức tạp, dân cư phân bố rải rác trên các đỉnh núi, việc đi lại hết sức khó khăn, nhiều nơi phải đi bộ vài giờ hoặc cả ngày mới đến vì không có đường giao thông nên việc giảm nghèo là điều hết sức nan giải. Tuy nhiên, với quyết tâm và những dự định của mình, ông Bửu hy vọng Nam Trà My sẽ khởi sắc trong thời gian tới.
Bài và ảnh: Quang Vinh

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Cạn nồi cơm người săn bạch tuộc

Cạn nồi cơm người săn bạch tuộc
Copy từ http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/552927/can-noi-com-nguoi-san-bach-tuoc.html, đăng ngày 09/06/13 , mục Ch trị-Xã hội .
TT - 2 tấn bạch tuộc bị bắt giữ làm nỗi uất ức cứ trùm lên khắp tắc, rạch trong rừng ngập mặn Cần Giờ (TP.HCM) suốt tuần rồi.
Lặn lội trong rừng ngập mặn Cần Giờ cả ngày trời, hai anh em ông Nguyễn Văn Sáng mới bắt được khoảng 1,5 kg bạch tuộc. Ảnh Th.Thắng
Số bạch tuộc được ước tính 1 tỉ đồng nhưng nỗi cơ cực của hàng trăm dân chài đã dầm sương dãi nắng để bắt chừng đó bạch tuộc thì không ai đong đếm được.
Chúng tôi ngược về Cần Giờ (TP.HCM) mười ngày sau vụ bạch tuộc Cần Giờ bị bắt giữ ở Hải Dương, khi những tranh cãi đúng sai vẫn chưa đến hồi ngã ngũ. Nhưng len lỏi vào tắc Bài, tắc Cua, tắc Rỗi... - nơi những dân chài đang bám mặt vào từng gốc đước, gốc mắm bắt bạch tuộc mưu sinh, có một điều rất thật đang phơi bày: những con bạch tuộc bị tiêu hủy oan uổng đã làm cạn đi nồi cơm của hàng trăm hộ dân chài Cần Giờ.
Trằn lưng dưới tán rừng
Anh Trần Văn Đông (ở thị trấn Cần Thạnh), người lái ghe đưa chúng tôi vào rừng, nói mỗi ngày vùng Cần Giờ chỉ bắt được vài trăm ký bạch tuộc. Đã lâu lắm mới có nhiều bạch tuộc như con nước rằm tháng tư vừa rồi. Nhưng cuối cùng, chuyến hàng bạch tuộc lớn nhất trong mấy năm đã không mang về một đồng nào cho dân chài. “2 tấn bạch tuộc do 17 người đứng tên cho hơn 400 chiếc ghe đánh bắt trong mấy ngày. Có thức luôn đêm nay mấy ông cũng không gặp được hết nạn nhân đâu” - anh Đông kể.
Người đầu tiên chúng tôi gặp là gia đình anh Nguyễn Thanh Tuấn, từ Gò Công Đông (Tiền Giang) lưu lạc tới rừng Cần Giờ bắt bạch tuộc. Mặc cái nắng trưa bỏng rát tràn qua rừng đổ xuống sông Thạnh Thới, anh Tuấn cùng vợ và đứa con 4 tuổi vẫn trằn lưng giong xuồng thu từng chiếc rập bắt bạch tuộc.
Ba người, ba bộ quần áo ướt nhẹp, những bàn tay ngâm nước sình lầy quá lâu đã nhăn nheo, tái nhợt. Nhưng thi thoảng nhìn thấy trong rập có một con bạch tuộc, cả nhà lại khẽ reo lên, chị vợ vội vàng lấy chiếc bình nước loại 20 lít đục lỗ sẵn, hé miệng bình cho chồng thả vào.
Đặt rập từ khuya, 60 cái dài sệt hết một mé rừng nhưng tới chiều mới bắt được hơn mười con bạch tuộc, cỡ gần 1kg. Nhớ lại những con bạch tuộc đã bị đổ bỏ ngoài Hải Dương, anh Tuấn gằm mặt: “Con nước đó bạch tuộc vô gấp đôi ngày thường, tới hơn 2kg. Tưởng là có tiền mua dầu rái trét ghe nhưng ai ngờ gặp ách giữa đường”.
Cách xuồng của anh Tuấn một khúc sông, chị Nguyễn Thị Thu Hà (35 tuổi, ở xã Long Hòa) cũng thả 60 chiếc rập từ sáng sớm trên dòng sông Thạnh Thới và đến chiều chỉ bắt được loe ngoe chục con bạch tuộc nhỏ. Chị Hà cho biết mỗi cái rập tự mua lưới về đan mất 300.000 đồng, đầu tư cả dàn rập với chiếc ghe ít lắm phải trên 30 triệu đồng. Còn ai không lo nổi tiền mua rập thì dùng đèn soi đi suốt đêm trong rừng mới mong có nổi một ký bạch tuộc.
Chị Nguyễn Thị Thu Hà (ở ấp Hòa Hiệp,Xã Long Hòa, Cần Giờ) khoe con bạch tuộc mới bắt được. Một ngày cả gia đình chị bắt nhiều lắm chỉ được khoảng 2kg. Ảnh Thuận.Thắng
Neo chiếc ghe lại mé rừng, tiếp tục theo anh em ông Nguyễn Văn Sáng (52 tuổi) lội sình thu rập mới càng thấu nỗi chua chát của nghề bắt bạch tuộc. Vừa dợm chân khỏi xuồng, bùn đã lún tới gối, mảnh hàu cứa vào bắp chân rớm máu, muỗi và bù hong cứ ùa ra cắn không kịp gãi. Nhưng 90 cái rập chỉ thu về hơn 1kg bạch tuộc. Với những người bắt bạch tuộc như ông Sáng thì bất kể ngày dài đêm thâu, nước lớn, nước ròng lúc nào là phải trầm mình xuống bùn thả rập. Càng về chiều câu chuyện với những dân chài cứ dài ra theo nỗi cơ cực, những uất ức về những con bạch tuộc đã bị tiêu hủy. Nhưng ông Sáng nói nỗi niềm ấy chắc rồi cũng đành thả theo con nước. “Tụi tui ít chữ nghĩa, quanh năm ở bìa rừng nên nhờ họ hàng đứng tên giùm mấy con bạch tuộc. Thôi chờ con nước khác, chớ ai biết tên mình mà kêu” - ông Sáng trầm ngâm thay cho cả mấy trăm dân chài.
Ông HUỲNH CÁCH MẠNG (chủ tịch UBND huyện Cần Giờ):
Hàng trăm dân nghèo bị thiệt hại
Sau khi 2 tấn bạch tuộc của người dân Cần Giờ bị tiêu hủy, chúng tôi đã yêu cầu Công an huyện Cần Giờ đến địa bàn nắm tình hình và xác định 17 chủ hàng đứng tên chỉ là người đại diện cho từng nhóm người dân, không phải là thương lái thu gom bạch tuộc.
Do đó có đến hàng trăm hộ dân bị thiệt hại trực tiếp khi 2 tấn bạch tuộc phải tiêu hủy. Những người đánh bắt bạch tuộc ở Cần Giờ đa số đều nghèo nên gần 1 tỉ đồng của lô hàng bạch tuộc là một số tiền rất lớn. Chúng tôi mong các cơ quan chức năng sớm làm sáng tỏ vụ việc để giúp những người dân nghèo đánh bắt bạch tuộc bù đắp được thiệt hại.
Nỗi đời lam lũ
Những con bạch tuộc được đánh bắt với bao nỗi đời lam lũ của dân chài. Cái lam lũ len cả vào chuyện mua bán, đưa con bạch tuộc từ xứ sở bùn lầy lên bàn tiệc ở chốn thị thành. Trong phần ký tên xác nhận số lượng bạch tuộc của 17 chủ hàng đại diện cho lô hàng bạch tuộc, ngoài chữ ký nguệch ngoạc còn có cả những dấu vân tay điểm chỉ. Chất phác đến mức từng thùng bạch tuộc cứ được những người dân chân bùn nứt nẻ chở từ Cần Giờ lên sân bay, có người nhận cân, chuyển đi, rồi hai ba bữa ngoài Bắc gửi vô tiền hàng, đem về chia đều cho từng chủ ghe. Gần mười năm nay, mỗi ngày xuất mấy trăm triệu đồng tiền bạch tuộc qua đường hàng không ra Hà Nội, Hải Phòng nhưng chưa ai cầm tờ biên lai nào.
Anh Nguyễn Thanh Hùng (ở ấp Hòa Hiệp,Xã Long Hòa)-một nạn nhân của vụ thu giữ bạch tuộc- phân trần về sự cơ cực và bấp bênh của nghề săn bạch tuộc. Ảnh Thuận.Thắng
Anh Trần Văn Đông, một trong 17 chủ hàng ở thị trấn Cần Thạnh, cho biết nhờ nắm được kỹ thuật gây mê cho bạch tuộc, anh được hơn 30 gia đình trong dòng họ tin tưởng giao phó cho việc đứng tên hàng chuyển ra Bắc. Những chiếc ghe thả rập bạch tuộc đều ở sâu trong rừng ngập mặn, mỗi ngày anh Đông lại cho ghe vào thu gom bạch tuộc và về gây mê đóng thùng xốp, chuyển lên sân bay. Anh Đông nói 17 người được gọi là chủ hàng và hàng trăm chủ ghe đánh bắt bạch tuộc đều không biết giá bạch tuộc bán được bao nhiêu. Tùy vào thị trường miền Bắc, đầu mối thu mua sẽ báo lại giá và gửi tiền khi đã bán hết số bạch tuộc. Từ đó, những người thu gom như anh mới trừ chi phí xăng, nước đá, chuyển tiền cho từng dân chài và được trả công vài ngàn đồng tiền công trên mỗi ký bạch tuộc.
Ông Bảy Nam (Trần Văn Nam), ở xã Tam Thôn Hiệp, người đã đứng tên chủ hàng 223kg bạch tuộc trong lô hàng bị tiêu hủy, nói đã gần mười năm nay, với cách làm ăn ấy chưa dân chài nào đánh mất sự chất phác để nghi ngờ một đồng hao hụt. Bởi vậy khi 2 tấn bạch tuộc bị bắt giữ, những xóm chài ở Cần Giờ như chết đứng. “Phía sau mỗi chữ ký nguệch ngoạc, những dấu vân tay thô ráp của 17 chủ hàng là mồ hôi của cả trăm dân chài đã thấm khắp ngả rừng ngập mặn” - ông Nam nói. Còn bà Trương Thị Khánh, người đứng tên chủ hàng trên 78kg bạch tuộc, nói chỉ riêng tiền công đóng thùng, mua nước đá, tiền vận chuyển... đã hết 70.000 đồng trên mỗi ký bạch tuộc. Mất trắng gần 1 tỉ tiền bạch tuộc, dân chài Cần Giờ còn phải gánh nợ thêm 140 triệu đồng tiền đóng gói, vận chuyển cho 2 tấn bạch tuộc bị tiêu hủy. “Bị bắt chuyến này, dân chài nhiều người cụt vốn. Lần sau nếu lại bị bắt nữa, bạch tuộc lại chết thì bà con biết sống ra sao?” - bà Khánh nói.
Những con bạch tuộc Cần Giờ đã bị tiêu hủy đâu đó ngoài Hải Dương xa lắc, lý lẽ ngắn ngủn trong tờ biên bản lạnh lùng. Nhưng câu chuyện về nỗi ấm ức, những dòng mồ hôi thấm dài các ngả rừng đuổi theo con bạch tuộc có biên bản nào đủ dài để ghi lại?
VIỄN SỰ - MAI HOA
Tin liên quan: "Vụ bắt đền công an 2 tấn bạch tuộc: Sẽ kiện ra tòa", đăng ngày 04/06/13 tại http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/551988/vu-bat-den-cong-an-2-tan-bach-tuoc-se-kien-ra-toa.html; "2 tấn bạch tuộc hư: CA khẳng định không có trách nhiệm bồi thường" đăng ngày 03/06/13 tại http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/551796/2-tan-bach-tuoc-hu-ca-khang-dinh-khong-co-trach-nhiem-boi-thuong.html .
Cứu tinh giữa đường
Chỉ 12 giờ sau khi lô hàng bạch tuộc bị bắt giữ, chín người dân chài Cần Giờ đã kịp đáp máy bay có mặt ở Hải Dương. Nhiều người không biết vì sao những dân chài cả đời quanh quẩn trong rừng ngập mặn, thoắt cái đã mua vé máy bay lên đường nói chuyện lẽ phải. Phía sau câu chuyện ấy là tấm lòng của bà Nguyễn Thị Phỉ, một người đang hoạt động trong ngành thủy sản, tình cờ nghe được chuyện của dân chài Cần Giờ và đứng ra hỗ trợ toàn bộ.
Bà Phỉ nói tin về bạch tuộc Cần Giờ bị kiểm dịch ở Hải Dương bà nhận được từ một người bạn ở Cần Giờ lúc nửa đêm. Nghe chuyện xong không ngủ được, bà xin số điện thoại bà con để tư vấn ngay trong đêm, và rạng sáng hôm sau quyết định xuất tiền túi mua 10 vé máy bay, cùng chín dân chài ra Hải Dương để làm việc.
Về TP.HCM, suốt tuần qua bà Phỉ đã lên xuống Cần Giờ đi tìm gặp tất cả 17 đại diện lô hàng bạch tuộc để tìm hiểu cặn kẽ số bạch tuộc của từng chủ hàng, sau đó liên hệ với Vietnam Airlines xin lại toàn bộ vận đơn của 2.135kg bạch tuộc để đối chiếu. Theo ủy quyền của 17 chủ hàng bạch tuộc ở Cần Giờ, ngày 6-6 bà Phỉ đã đại diện gửi đơn lên Bộ Công an đề nghị làm rõ vụ việc.
Diễn biến vụ việc
* 23g ngày 27-5-13, tài xế xe tải Nguyễn Quang Hưng chở hơn 2 tấn bạch tuộc tươi sống của 40 hộ dân Cần Giờ (TP.HCM) từ sân bay Nội Bài đi Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh tiêu thụ. Đến thị xã Chí Linh (Hải Dương) thì bị cảnh sát giao thông yêu cầu dừng xe, giao xe hàng cho Phòng cảnh sát môi trường với lý do hàng không rõ nguồn gốc xuất xứ và không có giấy kiểm dịch.
* Sáng 28-5, gần chục hộ dân đã bay từ TP.HCM ra Bắc để giải quyết và cho rằng công an giữ lô hàng là không đúng các quy định của pháp luật.
* Chiều 29-5-13, đại diện của các chủ hàng ở TP.HCM đã đến trụ sở Phòng cảnh sát môi trường Công an tỉnh Hải Dương bắt đền lô hàng bạch tuộc tươi sống hơn 2 tấn, trị giá gần 1 tỉ đồng.
* Ngày 2-6, ông Nguyễn Trọng Thái, phó trưởng Phòng cảnh sát môi trường Công an tỉnh Hải Dương, cho biết đoàn liên ngành đã kết luận việc công an môi trường tỉnh mời ông Nguyễn Quang Hưng chở hơn 2 tấn bạch tuộc về cơ quan để xác minh nguồn gốc hàng, kiểm tra xem lô hàng có giấy kiểm dịch chưa là hoàn toàn đúng.
* Chiều 4-6-13, trả lời báo chí, ông Đỗ Huy Long - phó phòng thanh tra, pháp chế Cục Thú y Bộ NN&PTNT - cho biết: “Nếu là sản phẩm thủy sản thương phẩm lưu thông trong nước và không ở vùng có dịch bệnh thì cơ quan chức năng không thể bắt giữ lô hàng này được. Cục Thú y đã liên hệ với Chi cục Thú y TP.HCM, thời điểm hiện tại TP.HCM, cụ thể là tại huyện Cần Giờ, không có dịch bệnh trên bạch tuộc”.
Tiêu hủy
Ngày 8-6-13, Công an tỉnh Hải Dương cho biết đã tiêu hủy lô hàng hơn 2 tấn bạch tuộc từ chiều 4-6-13. Việc tiêu hủy được giao cho Phòng cảnh sát môi trường phối hợp cùng Công ty TNHH Trường Giang (nơi lưu giữ xe hàng) thực hiện. Trao đổi với Tuổi Trẻ, đại tá Phạm Văn Loan, phó giám đốc phụ trách Công an tỉnh Hải Dương, nói: “Vì lô hàng đã phân hủy, hư hỏng nặng gây ô nhiễm môi trường nên trước mắt việc quan trọng là phải tiêu hủy ngay để không ảnh hưởng đến môi trường. Sau này làm rõ được các vấn đề, xác định được các chủ hàng, chúng tôi sẽ yêu cầu họ hoàn trả tiền tiêu hủy”.
T.Hoàng

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Người mẹ tự vẫn vì chồng con: "Chính quyền địa phương đã có lỗi"

.
Người mẹ tự vẫn vì chồng con: "Chính quyền địa phương đã có lỗi"
Copy từ http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/545422/nguoi-me-tu-van-vi-chong-con--chinh-quyen-dia-phuong-da-co-loi.html; đăng ngày 27/04/13, mục Chính trị - Xã hội.
TTO - "Trong hoàn cảnh quá khổ sở, không lối thoát, em đành phải xa anh và các con…”, đó là dòng thư tuyệt mệnh của chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân (48 tuổi, ngụ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau) đã quyên sinh.
Bằng - con trai lớn của chị Nhân - thắp nhang bên bàn thờ người mẹ vừa qua đời - Ảnh: Tấn Thái
Bức thư tuyệt mệnh của chị Nhân để lại sau khi chết - Ảnh: Đông Triều
Hai cảnh đời khốn khó
Ngày 27-4-13, bàn thờ người phụ nữ đã khuất trong gia đình nghi ngút khói hương. Đinh Công Bằng, con trai lớn của chị Nhân, chắp tay khấn nguyện mong linh hồn mẹ mình sớm siêu thoát và hứa sẽ tiếp tục con đường học vấn như trăng trối trong thư mẹ để lại.
Anh Đinh Hoài Bảo, chồng chị Nhân, mắt nhìn xa xăm về ngôi mộ còn thơm mùi đất, cho hay gia đình ở ấp Tân Thuộc (An Xuyên), có 4 anh chị em, bên vợ 7 người, hai người anh vợ buồn tình, rượu chè bê tha nên bị bệnh chết trẻ. Vợ anh tự dưng trở thành con lớn trong nhà. Trong một lần đi gặt thuê, anh tình cờ gặp bà Nhân, tìm hiểu biết gia cảnh nghèo giống nhau, phải bươn chải mưu sinh từ rất sớm. Hai mảnh đời cơ cực ấy không lâu trở nên chồng vợ như bèo nước gặp nhau.
Cưới nhau không lâu, vợ chồng anh Bảo ra riêng, được gia đình hai bên hùn tiền mua cho 5 công đất nông nghiệp. Cuộc sống chỉ tạm đủ ăn bước đầu. Tới khi 3 đứa con của anh lần lượt là Bằng, Tâm, Ngân ra đời, cuộc sống eo hẹp, anh Bảo vừa phải đi đào đất, gặt lúa mướn, vừa phải chăm lo ruộng nhà mới mong đủ lo đủ 5 miệng ăn.
Biến cố bất ngờ ập đến, trong một lần cùng chồng đi gặt lúa thuê, chị Nhân tự dưng bị động kinh, giật méo miệng, không làm nặng được nữa nhưng thường xuyên tốn tiền thang thuốc. Sau nhiều năm chạy chữa bệnh cho vợ, miếng đất nhỏ canh tác ở nhà từ cầm cố rồi bán đứt.
Thương chồng vất vả, chị Nhân không đành lòng ngồi nhà, bươn chải theo chồng làm phụ hồ, khi thì ra chợ bán rau, bánh mì để kiếm những đồng tiền chân chính phụ chồng nuôi các con ăn học. “Cha mẹ, vợ chồng mình vất vả vì ít chữ, cỡ nào cũng gắng nghen anh, đừng để tụi nhỏ giống mình” - anh Bảo thuật lại lời tâm tình của vợ, giọng đứt quãng.
Hành trình tìm chữ cho con
Nhờ chăm chỉ làm thuê nên nên cuộc sống gia đình anh Bảo cũng tạm đấp đổi qua ngày. Năm 2006, gia đình được công nhận thoát nghèo. Sau đó, chị Nhân tốn tiền thuốc thang nhiều hơn vì không còn được cấp bảo hiểm y tế, các con của chị cũng không được miễn giảm học phí như trước.
Đến năm 2011, sức khỏe chị Nhân suy yếu, không còn mua gánh bán bưng được. Cảm thương hoàn cảnh khốn khó, một gia đình ở TP Cà Mau cho chị vào giúp việc nhà, trả công mỗi tháng 2 triệu đồng. Cùng thời gian ấy, con trai lớn của chị đậu và đi học ở Bà Rịa - Vũng Tàu, chi phí tăng thêm bội phần.
Để có tiền giúp con yên tâm lo học, chị Nhân dò hỏi và biết có chính sách vay tiền cho học sinh, sinh viên. Theo hướng dẫn của những người vay trước, chị Nhân làm đơn kể hoàn cảnh khó khăn để được vay tiền, có xác nhận của ấp, của xã khi đơn vay bị Ngân hàng Chính sách - xã hội từ chối vì chị không có sổ hộ nghèo
Chị tiếp tục tìm về ấp, xin công nhận hộ nghèo nhưng xin hoài mà vẫn không được. Bởi tổng thu nhập của hai vợ chồng chị bình quân mỗi tháng 5 triệu đồng, chia cho năm nhân khẩu thì bình quân mỗi nhân khẩu được 1 triệu đồng/tháng, vượt ngưỡng so với quy định hiện hành về xét hộ nghèo và cận nghèo.
Tìm kiếm sự trợ giúp nhưng lực bất tòng tâm, tinh thần chị Nhân ngày thêm sa sút, kéo theo bệnh tình nặng thêm. Đến tháng 3-2013, sau lần đi khám và điều trị bệnh, chị mất luôn công việc phụ giúp việc nhà, mọi lo toan dồn lên vai anh Bảo.
Anh Bảo sụt sùi kể: "Hơn 20 ngày trước, bả nằm đêm nói sẽ chết vì sống mà không giúp gì được cho chồng, cho con, lại tốn thêm tiền thuốc mỗi ngày 140.000 đồng. Khoản ấy bằng với tiền công tôi làm thuê thay vì mua thuốc để dành tiền cho các con. Tôi trấn an, bả hứa nhưng rồi bả lại thất hứa…!".
Bức thư nhói lòng
Xế chiều 24-4-13, con út của chị Nhân là Đinh Hoài Tâm đi học về, mở cửa thì phát hiện mẹ mình đã treo cổ chết. Anh Bảo đang phụ hồ gần nhà, được báo tin như sét đánh, tưởng chừng ngã quỵ.
Người thân, chòm xóm, chính quyền… nhanh chóng có mặt, chung tay lo hậu sự cho chị Nhân. Lục soát gần nơi người vợ vắn số, anh Bảo phát hiện có thư tuyệt mệnh do vợ mình để lại.
Đầu bức thư, chị Nhân viết: “Anh! Trong hoàn cảnh quá khổ sở, không lối thoát, em đành phải xa anh và các con…”.
Tiếp theo nội dung thư, chị Nhân cho hay việc chị tự tìm đến cái chết để cho chồng bớt gánh nặng tiền thuốc men, dành phần tiền ấy lo cho các con ăn học; vì bản thân bệnh nặng, sức khỏe tinh thần đều suy sụp; vì muốn phù hộ cho chồng con khỏe mạnh, trúng số độc đắc…
Trong đoạn gần cuối của bức thư, chị Nhân có đề cập đến nguyện vọng được cấp sổ hộ nghèo. Thư viết: “Xin các cấp chính quyền ấp 5 thấu hiểu cho hoàn cảnh không lối thoát của chúng tôi hiện nay mà cấp sổ hộ nghèo cho chồng con tôi để sống những ngày tháng còn lại trên đời”.
Lời sau cùng của thư, chị Nhân nhắn nhủ với chồng con, mong chồng con tha thứ. Chị viết: “Chết là hết, chỉ thương anh ở lại trên đời với biết bao gánh nặng… Các con Bằng, Tâm, Ngân đừng trách mẹ. Hãy gắng học nên người, đừng để cha con buồn. Cha con đã khổ với mẹ con ta nhiều lắm!”.
Bức thư sau khi được đọc lại từ tay anh Bảo, những người có mặt hôm đám tang chị Nhân ai cũng sụt sùi, ngấn lệ. Anh Trần Đại Đoàn, bí thư Đảng ủy xã An Xuyên, tâm sự: "Vợ tôi bà con cô bạn dì với nhỏ Nhân, vai lớn. Trước khi chết mấy ngày, nó có tìm đến tận nhà. Nghe vợ thuật lại, nội dung nói tôi mới chuyển công tác về làm lớn ở xã An Xuyên, nghĩ tình bà con mà xét hộ nghèo cho nó. Mới nghe bà xã kể lại, chưa kịp đưa ra xem xét gì thì 3 ngày sau xảy ra cớ sự".
Không để con chị Nhân bỏ học
Ngay sau cái chết của chị Nhân, UBND thành phố Cà Mau cử đoàn tới tận nơi thăm hỏi, động viên. Ông Chung Tấn Hải - phó chủ tịch UBND thành phố Cà Mau - đề nghị UBND xã An Xuyên nhanh chóng xem xét một số chính sách xã hội nhằm hỗ trợ gia đình chị Nhân, không được để con cái của chị phải dở dang việc học vì hoàn cảnh khó khăn.
Ông Trần Đại Đoàn cho biết: "Trong ngày 26 và 27-4-13, Hội khuyến học TP. Cà Mau và Chi hội khuyến học xã An Xuyên đã vận động, quyên góp bước đầu được tổng cộng 5,5 triệu đồng và trao tận tay anh Bảo, trợ giúp các con anh học hành. Phía xã cũng vừa chỉ đạo chính quyền ấp 5 rà soát cặn kẽ hoàn cảnh của gia đình chị Nhân xem có đủ điều kiện xét hộ nghèo hoặc cận nghèo hay không để xúc tiến lập danh sách, đưa ra trước dân bình xét theo đúng quy định"
Chiều cùng ngày, ông Nguyễn Tiến Hải, phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh Cà Mau, đang đi học tại Hà Nội hay tin xảy ra cái chết thương tâm tại địa phương, chia sẻ qua điện thoại: “Tôi rất đau xót trước cái chết của chị Nhân. Giận chính quyền sở tại để xảy ra chuyện đau lòng này. Tôi đã chỉ đạo rà soát, kiểm tra trách nhiệm chính quyền địa phương ấp 5 và xã An Xuyên và cả phía lãnh đạo Ngân hàng Chính sách của TP Cà Mau. Tôi cam đoan sẽ xử lý nghiêm túc sau khi có kết luận sai phạm hay thiếu tinh thần trách nhiệm. Tôi cũng đề nghị quý báo tiếp tục thông tin sâu, đầy đủ, nhiều chiều câu chuyện này”.
Chủ tịch UBND TP Cà Mau Hồ Trung Việt nói: “Tôi đã chỉ đạo Hội khuyến học TP Cà Mau đến hỗ trợ ngay 3 triệu đồng cho anh Bảo và tìm hiểu cặn kẽ gia cảnh của anh. Tôi xem đây là một bài học cho chính quyền địa phương ở góc độ quan tâm sâu sát đến đời sống, tâm tư nguyện vọng của người dân. Trước mắt, chính quyền địa phương đã có lỗi khi không quan tâm sâu sát đến đời sống, những khó khăn, tâm tư nguyện vọng của chị Nhân”.
ĐÔNG TRIỀU - TẤN THÁI