Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện lạ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện lạ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2023

Chuyện về ngôi mộ Giày kì lạ ở Quảng Nam

 

Chuyện về ngôi mộ Giày kì lạ ở Quảng Nam

HOÀNG BIN  -  dvnien copy từ https://laodong.vn/..., trang web này đăng ngày 18/04/2023 07:21

Quảng Nam - Dưới bóng cây sưa làng Hương Trà, phường Hòa Hương, TP Tam Kỳ có một ngôi mộ kì lạ - chôn cất 1 chiếc giày, được người dân hương khói thờ phụng suốt trăm năm qua với những giai thoại truyền kì.

Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2023

Kỳ 3: 'Sư phụ' gọi chuột thần sầu

 Thời sự Phóng sự

dvnien copy từ https://tuoitre.vn/..., trang web này đăng ngày 26/03/2023 13:51. Tác giả: Sơn Lâm - Khắc Tâm

Kỳ 3: 'Sư phụ' gọi chuột thần sầu

Trời sẩm tối, anh Nguyễn Thành Tiển đội đèn, tay cầm cây chĩa cán trúc gắn ba mũi thép nhọn sáng loáng, rồi dẫn chúng tôi ra chiếc xuồng đậu trên con kinh lớn trước nhà.

Nhiều con chuột bị nghe tiếng anh Tiển dụ, lội từ trong hang ra đến cả mũi xuồng - Ảnh: SƠN LÂM

Nhiều con chuột bị nghe tiếng anh Tiển dụ, lội từ trong hang ra đến cả mũi xuồng - Ảnh: SƠN LÂM

"Sư phụ tối nay đi bắt chuột rồi hả? Sớm dữ vậy", mấy người trong chòm ấp thấy anh Tiển liền vui vẻ hỏi thăm.

Giả tiếng chuột con để dụ chuột mẹ

Cả xã Hồ Đắc Kiện, huyện Châu Thành, Sóc Trăng, nói về bắt chuột, ai cũng kêu anh Tiển là… sư phụ. Người trong ấp Đắc Thời thì còn biết luôn lịch mần ăn của anh. Sớm, có nghĩa là thường thì chưa tới "mùa săn chuột". Phải đợi người ta cắt đồng hết, chuột bỏ đồng về lại làm hang dọc các bờ kinh bao thì chuột mới nhiều.

"Một năm nghỉ từ tháng 12, đến chừng cuối tháng 3 mới bắt đầu mần lại. Ngon nhất là mùa nước, khi người ta cho nước vào rửa đồng, chuột dồn hết về các bờ kinh. Lụm (lượm) đã đời. Năm nay họ thấy tui đi sớm nên hỏi chơi vậy đó", anh Tiển cười xởi lởi, nói bằng giọng tưng tửng hào sảng.

"Tối, mát trời, yên tĩnh là tui đi. Vô mùa mỗi đêm đi tới khuya, được chừng mười mấy ký thì về để còn mần sạch đi bỏ mối. Chớ bắt nhiều quá, có mình ên mần không xuể", anh Tiển hể hả. Bao năm qua, chuột của anh Tiển săn về nổi tiếng là chuột sạch, có bao nhiêu ký các mối trong vùng cũng lấy hết.

Gác cái chân vịt lên, chiếc xuồng nhỏ lướt êm trên mặt nước. Anh Tiển ngồi đầu mũi, ngọn đèn trên đầu lia qua lia lại khắp nơi. Tay phải cầm chĩa, tay trái cầm thanh chèo nhỏ lướt tới. Mái chèo êm không một tiếng động, trời đêm đứng gió nên chỉ có tiếng dế, côn trùng, ếch nhái rỉ rả.

Thỉnh thoảng tiếng cuốc kêu vang hay một con chim đạp cánh khỏi cành đậu, một con cá quẫy ở xa tít vẫn nghe rõ mồn một. Đến đoạn hai bên bờ kinh có bụi rậm, anh Tiển mới bắt đầu dùng chĩa gõ nhẹ hai bên bờ kinh, rồi miệng anh chu lại: "Chút chít chút chít".

Nếu không phải đã nghe anh Tiển biểu diễn trước đó, hẳn ngồi phía sau xuồng chúng tôi đã ngỡ là một bầy chuột con nào đó kêu vang giữa trời đêm thanh vắng.

Cách bắt chuột đơn giản của anh Tiển là giả tiếng chuột con rồi tạo ra tiếng động giả trên bờ, con chuột mẹ trong hang nghe thì mò ra. Sau khi bắt chuột mẹ, anh lại tiếp tục giả tiếng chuột chồng mà anh tự đặt tên là "gọi chín chục".

"Thì tại giống tiếng chuột con, thế là con mẹ tưởng con mình bị gì thì lao ra hang. Bắt được con chuột mẹ rồi, mình gọi "chín chục" thì con chuột chồng ở trong hang tưởng thằng nào qua gây sự, ăn hiếp vợ mình, nó cũng nhào ra theo", anh Tiển cười lý giải chuyện khó tin mà có thiệt.

Vào mùa nhiều chuột, mỗi đêm anh Tiển có thể bắt đến mười mấy ký chuột, kiếm hơn cả triệu đồng - Ảnh: KHẮC TÂM

Vào mùa nhiều chuột, mỗi đêm anh Tiển có thể bắt đến mười mấy ký chuột, kiếm hơn cả triệu đồng - Ảnh: KHẮC TÂM

Học nghề thợ săn chuột

42 tuổi, anh Tiển đã có hơn 20 năm theo nghề săn chuột chuyên nghiệp. 

"Năm 2002, sống ở miệt này có học hành đến nơi đến chốn gì đâu, tui chỉ đi làm mướn ngày được 15.000 đồng. Vợ cũng mới sinh con đầu lòng. Thấy khó khăn quá, ông dượng rể mới biểu đi theo ổng bày cho nghề mần chuột. Chịu khó thì đủ sống", anh Tiển kể.

Dượng rể của anh Tiển là ông Dương Văn Sáng năm nay 63 tuổi, là người đến với nghề bắt chuột từ hơn 30 năm trước, lúc chuột đồng trở thành món hàng bắt đầu được mua bán nhiều.

Đi theo ông Sáng, đầu tiên anh Tiển phải giong xuồng phía sau xa xa để học cách bơi chèo cho thật êm, "bơi phải làm sao con ếch nổi trên mặt nước mà xuồng đến gần đủ tầm cây chĩa nó vẫn không biết, con chó đứng trên bờ không hay để sủa".

Chừng bơi êm rồi, ông Sáng mới dạy cách nhìn trong đêm. Đèn không được tập trung vào một chỗ, vì như thế sẽ đánh động con mồi. Phải làm sao lướt qua phản chiếu ánh mắt là biết được con gì, biết vị trí của nó.

"Thấy được rồi thì tảng lơ đến gần trong tầm cây chĩa. Phải lẹ mắt, nhanh tay. Tay với mắt đến khi quen rồi thì như một. Khi đến tầm rồi lia đèn lại ngay nó lần thứ hai thì tay đã phóng trúng rồi, nếu không thì hụt khỏi lụm", ông Sáng phân tích thêm về nghề săn mồi đồng ban đêm.

Dạy anh Tiển, mà ông Sáng không ngờ chỉ hai tháng sau, đệ tử mình lại có thể giả cả tiếng chuột để dụ chúng ra từ trong hang. 

"Cái đó là nó sáng nghề của nó. Tui cũng chịu. Nghề săn chuột ở miền Tây này nhiều mà đó giờ tui cũng chưa nghe ai được biệt tài như thằng Tiển", ông Sáng cười thừa nhận.

Ban đầu, anh Tiển cũng bắt hụt hoài, cũng lớ ngớ khi lia đèn trong đêm không biết con ếch đang nổi trên nước hay con cò đang ẩn trong bụi rậm. Anh đã phải bõ công ban ngày đi dọc bờ kinh quan sát hang chuột để tìm hiểu.

Biết hang nào thì nhiều chuột, hang nào ít chuột. Nhìn cọng cỏ gần đó để xem dấu răng biết chuột đồng hay chuột cống nhum… Nghe con chuột cất tiếng gọi bầy đàn, anh tập cách nhái theo và thành thục.

Có thể gọi chuột chạy đến, ban đầu nhiều người cũng cho là… dóc tổ. Thậm chí một ông chủ vườn cam trong ấp còn đòi cá cược. Thấy hai con chuột trên cây dừa, ông này nói nếu anh Tiển kêu được hai con chuột đó xuống bắt được thì chịu một thùng bia.

Anh Tiển liền chu miệng lên, ông kia cầm cây đánh động dưới thân dừa để hù dọa cho hai con chuột sợ. Vậy mà hai con chuột nghe tiếng anh Tiển kêu thì tức khí phóng luôn từ trên bẹ dừa xuống để anh xỉa gọn. Sau lần ấy, ông chủ vườn cam khâm phục, nhờ anh Tiển về "dọn" bầy chuột đang làm khổ vườn cam của mình.

Anh Tiển vô vườn cam một đêm săn hơn chục ký chuột, ông chủ kia còn thưởng thêm 200.000 đồng vì trước đó ông đã dùng nhiều cách mà bọn chuột vẫn cứ cắn phá. Cũng từ đó, không còn ai trong ấp dám thách. Mà nếu nghe anh Tiển giả từ tiếng chuột con, chuột mẹ, chuột chồng cho tới chuột cống nhum một lần, hẳn cũng ít người dám thách "sư phụ chuột" nữa.

Nhờ cái biệt tài săn chuột độc đáo, đêm đêm cần mẫn, anh Tiển đã nuôi được đứa con lớn lên Sài Gòn học ra nghề điện lạnh, giờ đã đi làm. Rồi tiếp tục nuôi đứa con nhỏ đương lớp 7 đã học giỏi qua nhiều năm. "Gì thì gì, có học vẫn hơn, tui do không học hành được mới chuyên tâm theo nghề này để nuôi vợ con", anh Tiển cười.

Đứa con lớn của anh Tiển kể cha nó chưa một lần cho nó đi theo săn chuột. Có lẽ anh cũng sợ con mình mải mê những thú vui miệt đồng nhất thời mà dở dang chuyện học.

"Sư phụ hay lắm. Từ hồi bị sứt miếng răng cửa, hở kẽ răng thì sư phụ phải ăn cau non trước khi đi bắt chuột để răng sít lại giả tiếng chuột mới thanh. Ngậm chặt răng, chu môi mút vô là ra tiếng chuột. Biết vậy chớ tập mút đến chảy máu môi chưa chắc là được", anh Nguyễn Văn Dương, người chung ấp, nói thêm.

Anh Dương 33 tuổi, có hai con đang tuổi ăn học mà đi mần mướn bữa đực bữa cái khó khăn quá, mùa chuột này nhất quyết xin theo anh Tiển học nghề.

"Tui chỉ hy vọng học được cách bơi, cách nhìn đèn, cách xỉa cho nhuyễn thôi. Chớ cái tài giả tiếng chuột của sư phụ thì hên xui", anh Dương cười thật thà.

Ông Nguyễn Văn Mỹ - phó chủ tịch UBND huyện Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng - cho biết: "Anh Tiển đúng là… "dũng sĩ diệt chuột". Với một xã thuần nông như Hồ Đắc Kiện, nạn chuột cắn phá mùa màng, cây trái… luôn khiến nhà nông lao đao.

Thiệt hại do chuột gây ra hằng năm rất lớn. Tài giả tiếng chuột để bắt chuột của anh Tiển phải nói là có một không hai, góp phần bảo vệ mùa màng, tăng thu nhập cho người dân. Ảnh lại sống hiền lành, hòa đồng nên nhắc đến "sư phụ chuột", ai cũng quý, cũng khoái".

_______________________________________________

Mỗi năm, ông lão 86 tuổi ở Trà Vinh vẫn đi bộ hàng ngàn cây số, kéo theo chiếc xe chất đầy sản phẩm làng nghề đi khắp chợ búa, xóm làng ở miền Tây.

Kỳ tới: Ông cụ “kéo làng nghề” đi khắp miền Tây

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2023

"Lão trôm" hơn 300 tuổi, trời đánh hổng chết

 Thời sự Phóng sự

dvnien copy từ https://tuoitre.vn/..., trang web này đăng ngày 25/03/2023 10:49

'Lão trôm' hơn 300 tuổi, trời đánh hổng chết

"Lão trôm" được người dân trong vùng tôn kính như một vị thần cây, không ai dám xúc phạm, không dám lấy mủ sử dụng. Ngày 30-12-2016, đại thụ này đã được công nhận là cây di sản Việt Nam.

Cây trôm cổ thụ đã được phong cây di sản Việt Nam - Ảnh: HÙNG ANH

Cây trôm cổ thụ đã được phong cây di sản Việt Nam - Ảnh: HÙNG ANH

"Lão trôm" dáng uy nghi, hoành tráng, cành lá tươi tốt, đứng sừng sững ven đường Lương Văn Chấn, trước cổng chùa Diêu Quang (phường Khánh Hậu, TP Tân An, Long An). Nhìn từ xa, đại thụ to lớn và nổi bật hẳn lên so với tất cả cây cối trong vùng.

Đại thụ mấy trăm năm tuổi

Theo Hội Sinh vật cảnh Long An, đại thụ này đang sở hữu những số đo đáng nể: cây một thân đứng thẳng, chu vi thân cách mặt đất 1,3m là 8,5m, đường kính tán cây bao trùm 32,5m, chiều cao cây 25,5m, chu vi gốc cây tiếp đất hơn 12m tức phải cả chục người ôm mới xuể, có nhiều rễ nổi u nhìn tựa như hình con rồng uốn khúc.

Cho đến nay, tuổi thật "lão trôm" Khánh Hậu vẫn là đề tài khiến nhiều người thắc mắc với hai chuyện truyền lưu khác nhau.

Chuyện thứ nhất: lúc còn sinh thời cố nhà văn - nhà Nam Bộ học Sơn Nam có đến Khánh Hậu khảo cứu cây trôm này để xác định tuổi cây.

Nhà văn cho rằng năm 1731 khi dòng họ Tiền quân Kiến xương Quận công Nguyễn Huỳnh Đức đến sinh cơ lập nghiệp tại giồng Cai Yến xưa (còn có tên là giồng Cai Én, (nay phường Khánh Hậu) thì đã có cây trôm hơn 50 tuổi. Như vậy, tính đến nay "lão trôm" có tuổi đời trên 300 năm.

Chuyện thứ hai: năm 2002 có hai đoàn cán bộ khoa học của Nhật Bản và Học viện Khoa học xã hội TP.HCM đến Khánh Hậu nghiên cứu đề tài "Làng xã Nam Bộ, trường hợp xã Khánh Hậu, tỉnh Long An".

Khi nhìn thấy cây trôm cổ thụ, mọi người rất kinh ngạc. Giáo sư tiến sĩ Sakurai Yumio của Nhật đã dùng khoan tay khoan vào thân trôm để lấy dăm gỗ làm xét nghiệm tính tuổi cây.

Kết quả xét nghiệm của vị giáo sư người Nhật cho thấy "lão trôm" Khánh Hậu có tuổi đời từ 450 - 500 năm.

Tuy vậy, khi công nhận cây di sản Việt Nam năm 2016, không hiểu sao các cơ quan hữu trách thống nhất số tuổi đại thụ này chỉ hơn 350, gây sự thắc mắc cho nhiều người.

Trong khi đó, đại đức Thích Thiện Thạnh, trụ trì đời thứ 4 chùa Diêu Quang, cho biết từ rất lâu nhà chùa, phật tử và người dân phường Khánh Hậu rất yêu quý "lão trôm" cổ thụ.

Hằng ngày người dân qua lại đường Lương Văn Chấn đều ngắm đại thụ, mỗi khi "lão" có bất kỳ sự thay đổi nào thì mọi người đều rất lo lắng.

Đại đức Thích Thiện Thạnh cho biết ngày xưa tiền thân chùa Diêu Quang là một cổ miếu tên Dao Quang. Theo lời kể của các bậc tiền nhân thì lúc đó "lão trôm" đã đứng hiên ngang trong sân miếu.

Khi miếu Dao Quang đổi thành chùa Diêu Quang, cổ thụ vẫn sừng sững trước sân. Gần đây, do yêu cầu mở rộng đường Lương Văn Chấn nên chùa phải dời hàng rào vô phía trong, khiến "lão trôm" ra đứng lề đường.

"Hồi làm đường, có công nhân hăm he đốn hạ "lão trôm" và tập kết vật tư bừa bãi ở gốc cây. Sau đó, xe cộ của họ cứ đến khu vực đại thụ tỏa bóng là bị hư hỏng đủ thứ.

Khi nghe người dân trong vùng kể cổ thụ rất lâu đời, không ai dám xúc phạm, các công nhân phải khấn vái xin lỗi, từ đó việc thi công mới được suôn sẻ" - ông Nguyễn Văn Đức, cư dân phường Khánh Hậu, kể.

Ông Đức cũng nhiều lần nghe các bậc lớn tuổi kể rằng những dịp lễ tết, rằm lớn hay người nào chuẩn bị đi xa đều sắm sửa lễ vật đến khấn vái cầu xin "lão trôm" phù hộ an lành. "Do cổ thụ quá cao tuổi, linh thiêng nên mọi người cho rằng cây đã thành thần và được kính trọng", ông Đức nói.

Dấu vết “trời đánh hổng chết” còn trên thân trôm cổ thụ - Ảnh: HÙNG ANH

Dấu vết “trời đánh hổng chết” còn trên thân trôm cổ thụ - Ảnh: HÙNG ANH

"Lão trôm" trời đánh hổng chết

Năm 2013, "lão trôm" bị sét đánh trúng phần ngọn, làm tróc một mảng vỏ và cháy sém một nhánh lớn. "Tui và mọi người rất lo, sợ cổ thụ chết, bởi trước đó sân chùa Diêu Quang có một cây sao rất lớn đã bị sét đánh chết đứng.

Nhưng thật kỳ diệu, chỉ có nhánh cây bị sét đánh trúng chết khô, nhưng cổ thụ vẫn sống tươi tốt cho đến nay", ông Đức kể chuyện cây bị trời đánh hổng chết.

Đại đức Thích Thiện Thạnh cho biết lâu nay "lão trôm" Khánh Hậu như một chứng nhân lịch sử, rất thiêng liêng đối với người dân sở tại, đặc biệt là sau khi được công nhận cây di sản Việt Nam.

Năm 2021, "lão trôm" đột nhiên bị rụng lá, xác xơ. Người dân phường Khánh Hậu ai cũng hoang mang và buồn lo cổ thụ qua đời vì tuổi già.

Nhưng cuối cùng đã xác định "lão trôm" lâm cảnh khát nước vì toàn bộ phần gốc đã bị làm đường bê tông hóa. Nhiều phương án cấp cứu được triển khai, sau đó đại thụ lại tươi tốt đến nay.

Lương y Lê Hoàng Cung (Tiền Giang) cho biết cây trôm là loài thân gỗ mọc hoang tại rừng miền trung Nam Bộ, nhưng gần đây được trồng ở nhiều địa phương như Tiền Giang, Bình Thuận, Ninh Thuận... để lấy mủ (nhựa).

Mủ trôm có màu trắng vàng, tiết ra từ vỏ thân cây và được thu hoạch. Về mặt y học, mủ trôm có vị ngọt, tính mát, có nhiều vi lượng, hàm lượng khoáng chất cao. Nó có tác dụng thanh nhiệt, giải độc, cung cấp nhiều chất xơ, mát gan, cung cấp nhiều khoáng chất vi lượng tốt cho da và máu.

Ngoài chức năng thanh nhiệt, mủ trôm còn là vị thuốc hỗ trợ chữa các bệnh về tiêu hóa rất tốt... Do mủ trôm có nhiều tác dụng tốt đến sức khỏe con người nên được xem như quà tặng quý giá của thiên nhiên.

Với trường hợp "lão trôm" Khánh Hậu sống lâu năm, thân to lớn nên lượng mủ thu hoạch được sẽ rất lớn. Nhưng dân phường Khánh Hậu cho biết từ xưa đến nay cổ thụ này không hề bị người dân lấy mủ để sử dụng.

Theo ông Đức, "lão trôm" không bị người dân xâm phạm lấy mủ dù giá bán đặc sản này rất cao (300.000 - 400.000 đồng/kg tùy thời điểm và đã qua chế biến hay chưa), vì mọi người đều tin tưởng đại thụ rất linh thiêng.

Trong khi đó, theo đại đức Thích Thiện Thạnh, từ lâu người dân trong khu vực không lấy mủ của cây trôm để sử dụng, ngoài lòng tôn kính thì họ còn lo sợ việc khai thác mủ sẽ ảnh hưởng sức khỏe cây, dù ai cũng biết mủ trôm là dược liệu quý.

Dù mủ trôm tốt cho sức khỏe nhưng lương y Lê Hoàng Cung khuyến cáo phải biết cách sử dụng đúng và không nên lạm dụng.

Cụ thể, không nên đun nấu mủ trôm ở nhiệt độ cao bởi sẽ phá hủy cấu trúc của các phân tử dược tính có tác dụng điều hòa đường huyết, ổn định huyết áp, mát gan, giải độc gan, giúp mau lành vết thương.

Nếu dùng để nhuận tràng, mỗi ngày chỉ nên dùng 0,5 - 1g bột mủ trôm ngâm trong 200ml nước lọc. Nếu dạng thô thì chỉ lấy một thỏi bằng 1/2 lóng tay, rửa sạch rồi ngâm vào 200ml nước để từ tối đến sáng hôm sau mới dùng.

Phụ nữ đang thời kỳ nuôi con như có thai hoặc cho con bú, người gặp vấn đề về đường ruột như khối u trong ruột, người có tính hàn hay bị lạnh bụng, đi ngoài... thì không được sử dụng mủ trôm.

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2020

QG chỉ có một con muỗi

 ĐỜI SỐNG

Quốc gia chỉ có một con muỗi

Với khí hậu đặc biệt nên quốc gia này không có muỗi, mà chỉ có duy nhất một con đang được trưng bày trong viện bảo tàng.

Ghé thăm Đan Mạch, Greenland, Scotland hay Na Uy, cho dù là xứ lạnh nhưng du khách chắc chắn sẽ ít nhất một lần gặp phải loài ký sinh trùng gây hại - muỗi. Dù là nước láng giềng nằm sát, nhưng Iceland lại không như vậy. Đất nước nhỏ bé này là số ít những vùng đất trên thế giới có thể tự hào tuyên bố không có muỗi.

Quốc gia chỉ có duy nhất một con muỗi - Ảnh 1.

Muỗi là loài ký sinh trùng gây hại bậc nhất cho con người

Ai cũng biết, muỗi là sinh vật nguy hiểm nhất trái đất, khiến lây lan những căn bệnh chết người. Chúng là nguồn cơn gây nên khoảng 830.000 ca tử vong mỗi năm ở châu Phi, Nam Mỹ, Trung Mỹ, Mexico và phần lớn các nước châu Á.

Năm 2018, khi dịch Zika bùng phát trên diện rộng càng khiến nhiều người lo lắng về căn bệnh do loài muỗi truyền virus. Nhưng khi tới Iceland, du khách không cần lo lắng về chúng.

Quốc gia chỉ có duy nhất một con muỗi - Ảnh 2.

Tới Iceland, du khách không cần lo lắng về loài này bởi chúng không tồn tại nổi

Muỗi vốn thích nghi ở cả nơi có khí hậu khắc nghiệt cực nóng ẩm hoặc cực lạnh lẽo. Điều này minh chứng cho việc muỗi tồn tại cả ở Nam Cực - nơi lạnh giá nhất thế giới. Nhưng tại Iceland, địa hình không có ao cạn nên muỗi không có nơi đẻ trứng tạo ấu trùng. Trái ngược lại, tại Greendland, một con muỗi có thể to tới mức hạ gục một con tuần lộc cỡ nhỏ.

Nhà sinh thái học Lauren Culler cho biết, muỗi phát triển nhanh hơn, đồng nghĩa với việc có ít ngày bị động vật khác ăn thịt hơn. "Nghiên cứu cho thấy, khí hậu ấm lên sẽ khiến loài này sống sót tốt hơn cho tới khi trưởng thành", chuyên gia này giải thích.

Quốc gia chỉ có duy nhất một con muỗi - Ảnh 3.

Nhờ địa hình và khí hậu đặc biệt, khiến Iceland trở thành quốc gia không có muỗi

Như đã nói ở trên, Iceland không có ao cạn, hồ để muỗi sinh sản. Hệ sinh thái của đất nước này chứng kiến 3 đợt đóng băng và tan băng chính trong năm. Như vậy, loài muỗi không đủ thời gian để trưởng thành ở nhiệt độ ấm trước khi trời lạnh trở lại.

Quốc gia chỉ có duy nhất một con muỗi - Ảnh 4.

Iceland sở hữu con muỗi duy nhất đang bị ngâm rượu và trưng bày ở viện bảo tàng

Dù không có muỗi sống, nhưng Iceland hiện vẫn sở hữu một con muỗi duy nhất đang được... ngâm rượu và trưng bày tại bảo tàng lịch sử tự nhiên quốc gia. Du khách và người dân khi tới đây có thể chiêm ngưỡng một con độc nhất tại quốc gia này.

Quốc gia chỉ có duy nhất một con muỗi - Ảnh 5.

Vùng đảo New Caledonia cũng không có muỗi

Ngoài Iceland, 3 nơi trên thế giới hiện tại cũng không có muỗi. Đó là các vùng đảo New Caledonia, Polynesia thuộc Pháp và Seychelles ở Nam Thái Bình Dương. Sự vắng mặt của muỗi ở 3 hòn đảo này có thể sẽ không bị phụ thuộc vào biến đổi khí hậu.

Nguyên nhân khiến muỗi không thể bay ra các vùng đảo này vì chúng nằm quá tách biệt so với các đại lục địa. Những hòn đảo này không có cả gia súc chăn nuôi. Đồng thời, chúng cũng cách rất xa các tuyến đường hàng hải của con người, hạn chế khả năng muỗi "du lịch" tới.

Bí ẩn những 'viên đá sống' ở Romania

Bí ẩn những 'viên đá sống' ở Romania

Một thị trấn nhỏ ở Romania có tên Costesti là nơi có những biểu hiện địa chất bất thường với những tảng ....

Theo Dân trí


Lối đi trong sân nhà.

Quốc gia chỉ có một con muỗi

Quốc gia chỉ có một con muỗi

Với khí hậu đặc biệt nên quốc gia này không có muỗi, mà chỉ có duy nhất một con đang được trưng bày trong viện bảo tàng.

Ghé thăm Đan Mạch, Greenland, Scotland hay Na Uy, cho dù là xứ lạnh nhưng du khách chắc chắn sẽ ít nhất một lần gặp phải loài ký sinh trùng gây hại - muỗi. Dù là nước láng giềng nằm sát, nhưng Iceland lại không như vậy. Đất nước nhỏ bé này là số ít những vùng đất trên thế giới có thể tự hào tuyên bố không có muỗi.

Quốc gia chỉ có duy nhất một con muỗi - Ảnh 1.

Muỗi là loài ký sinh trùng gây hại bậc nhất cho con người

Ai cũng biết, muỗi là sinh vật nguy hiểm nhất trái đất, khiến lây lan những căn bệnh chết người. Chúng là nguồn cơn gây nên khoảng 830.000 ca tử vong mỗi năm ở châu Phi, Nam Mỹ, Trung Mỹ, Mexico và phần lớn các nước châu Á.

Năm 2018, khi dịch Zika bùng phát trên diện rộng càng khiến nhiều người lo lắng về căn bệnh do loài muỗi truyền virus. Nhưng khi tới Iceland, du khách không cần lo lắng về chúng.

Quốc gia chỉ có duy nhất một con muỗi - Ảnh 2.

Tới Iceland, du khách không cần lo lắng về loài này bởi chúng không tồn tại nổi

Muỗi vốn thích nghi ở cả nơi có khí hậu khắc nghiệt cực nóng ẩm hoặc cực lạnh lẽo. Điều này minh chứng cho việc muỗi tồn tại cả ở Nam Cực - nơi lạnh giá nhất thế giới. Nhưng tại Iceland, địa hình không có ao cạn nên muỗi không có nơi đẻ trứng tạo ấu trùng. Trái ngược lại, tại Greendland, một con muỗi có thể to tới mức hạ gục một con tuần lộc cỡ nhỏ.

Nhà sinh thái học Lauren Culler cho biết, muỗi phát triển nhanh hơn, đồng nghĩa với việc có ít ngày bị động vật khác ăn thịt hơn. "Nghiên cứu cho thấy, khí hậu ấm lên sẽ khiến loài này sống sót tốt hơn cho tới khi trưởng thành", chuyên gia này giải thích.

Quốc gia chỉ có duy nhất một con muỗi - Ảnh 3.

Nhờ địa hình và khí hậu đặc biệt, khiến Iceland trở thành quốc gia không có muỗi

Như đã nói ở trên, Iceland không có ao cạn, hồ để muỗi sinh sản. Hệ sinh thái của đất nước này chứng kiến 3 đợt đóng băng và tan băng chính trong năm. Như vậy, loài muỗi không đủ thời gian để trưởng thành ở nhiệt độ ấm trước khi trời lạnh trở lại.

Quốc gia chỉ có duy nhất một con muỗi - Ảnh 4.

Iceland sở hữu con muỗi duy nhất đang bị ngâm rượu và trưng bày ở viện bảo tàng

Dù không có muỗi sống, nhưng Iceland hiện vẫn sở hữu một con muỗi duy nhất đang được... ngâm rượu và trưng bày tại bảo tàng lịch sử tự nhiên quốc gia. Du khách và người dân khi tới đây có thể chiêm ngưỡng một con độc nhất tại quốc gia này.

Quốc gia chỉ có duy nhất một con muỗi - Ảnh 5.

Vùng đảo New Caledonia cũng không có muỗi

Ngoài Iceland, 3 nơi trên thế giới hiện tại cũng không có muỗi. Đó là các vùng đảo New Caledonia, Polynesia thuộc Pháp và Seychelles ở Nam Thái Bình Dương. Sự vắng mặt của muỗi ở 3 hòn đảo này có thể sẽ không bị phụ thuộc vào biến đổi khí hậu.

Nguyên nhân khiến muỗi không thể bay ra các vùng đảo này vì chúng nằm quá tách biệt so với các đại lục địa. Những hòn đảo này không có cả gia súc chăn nuôi. Đồng thời, chúng cũng cách rất xa các tuyến đường hàng hải của con người, hạn chế khả năng muỗi "du lịch" tới.

Bí ẩn những 'viên đá sống' ở Romania

Bí ẩn những 'viên đá sống' ở Romania

Một thị trấn nhỏ ở Romania có tên Costesti là nơi có những biểu hiện địa chất bất thường với những tảng ...

Theo Dân trí

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

Cán bộ “bốc hơi”

Cán bộ “bốc hơi”
Copy từ http://www.sggp.org.vn/can-bo-boc-hoi-459649.html, tác giả: Vân Anh , đã đăng ngày 4/8/2017 08:10 trong mục Xã hội.
Mấy ngày nay, dư luận khá xôn xao trước thông tin một lãnh đạo phường trung tâm TPHCM bỗng dưng “mất liên lạc” trong nhiều ngày.
Ông Nguyễn Chí Việt (phải), Phó Chủ tịch UBND phường Nguyễn Thái Bình trong một đợt tham gia xử lý lấn chiếm vỉa hè, lòng đường cùng Phó Chủ tịch UBND quận 1 Đoàn Ngọc Hải
Cụ thể, ông Nguyễn Chí Việt, Phó Chủ tịch UBND phường Nguyễn Thái Bình (quận 1), không đến cơ quan làm việc gần 1 tháng qua. Trả lời báo chí về vấn đề này, đại diện Quận ủy quận 1 cho biết, theo báo cáo của UBND phường Nguyễn Thái Bình thì ông Việt xin phép nghỉ 2 ngày 3 và 4-7 để giải quyết việc gia đình, nhưng sau đó đã bặt tăm. Dư luận có nhiều đồn đại xung quanh chuyện ông Việt đột ngột biến mất: do nợ nần chồng chất, vay tiền xã hội đen rồi bị đòi nợ kiểu giang hồ nên bỏ trốn...
Vấn đề dư luận quan tâm không chỉ dừng lại ở chuyện tin đồn có đúng hay không, nếu đúng thì ông Việt nợ nần ai, bao nhiêu, vì sao mắc nợ… Điều gây chú ý là: Khi một lãnh đạo phường đã mất tích gần cả tháng nhưng cấp quản lý vị cán bộ này, cụ thể là Quận ủy và UBND quận 1, vẫn lờ mờ chưa rõ nguyên nhân và chỉ ngồi chờ phường báo cáo.
Trong khi đó, theo Sở Nội vụ TPHCM, các chức danh chủ tịch, phó chủ tịch UBND phường, xã, thị trấn trên địa bàn TP do cấp quận, huyện quản lý. Do vậy, UBND quận 1 chịu trách nhiệm công tác quản lý cán bộ ở phường Nguyễn Thái Bình, trong đó có việc bầu, miễn nhiệm/bãi nhiệm hay xử lý kỷ luật đối với hành vi tự ý bỏ việc.
Vụ phó chủ tịch UBND phường Nguyễn Thái Bình “mất liên lạc” gần cả tháng đã đặt ra nhiều vấn đề trong công tác đề bạt, bổ nhiệm và quản lý cán bộ tại cơ sở hiện nay. Theo thông tin chúng tôi tìm hiểu, ông Việt được bổ nhiệm chức danh phó chủ tịch UBND phường từ hơn 2 năm qua.
Như vậy, trong quá trình công tác trước đó, chắc rằng vị này luôn được đánh giá tốt, vì phải đánh giá tốt thì mới được đề bạt, bổ nhiệm làm lãnh đạo phường. Tuy nhiên, công tác nắm bắt tâm tư, nguyện vọng, những thay đổi trong sinh hoạt, cuộc sống, những biểu hiện bất thường của cán bộ ở cấp cơ sở chưa sâu sát, kịp thời.
Bằng chứng ở đây, theo một nguồn tin đáng tin cậy, ông Việt đã bán nhà từ tháng 10-2016, sau đó thì thuê lại ở và cán bộ này không chỉ ra đi một mình mà còn mang theo vợ con. Điều này cho thấy đã có một sự chuẩn bị kỹ trước khi ông này “mất liên lạc”..
Dư luận đang rất bất bình trước thực tế, một số cán bộ cấp cao có vấn đề, khi chuẩn bị được điều tra liên quan đến sai phạm hoặc đang điều tra thì lại mất tích, thường là trốn ra nước ngoài. Đã đến lúc công tác quản lý cán bộ, trong đó có cán bộ chủ chốt cấp cơ sở, cần được quan tâm đúng mức và có trách nhiệm, không thể cứ để lặp lại tình trạng cán bộ khi có vấn đề lại dễ dàng “bốc hơi”.
Vân Anh