Hiển thị các bài đăng có nhãn biếm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn biếm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

Sửa chậm hơn rùa!

Sửa chậm hơn rùa!
(Copy từ http://laodong.com.vn/noi-hay-dung/sua-cham-hon-rua-615027.bld ; tác giả: Lý Sinh Sự, đã đăng ngày 28-11-16 lúc 07:56.)

- Sau kỳ họp Quốc hội, các đại biểu sẽ tiếp xúc cử tri, các HĐND lại họp, nhiều quyết định mới sẽ được thi hành, chờ đợi những thay đổi cụ thể ở các địa phương.

- Thay đổi đến đâu còn chờ, nhưng có tin TP.Đà Nẵng đã có phương án sẽ trình HĐND giảm số tổ dân phố, thôn từ con số 5.870 xuống còn 2.760. Như thế cũng có nghĩa giảm 50% số cán bộ cơ sở. Cũng tiết kiệm được một khoản tiền ngân sách. Tuy là làm thêm nhưng “lương” tổ trưởng, trưởng thôn là 0,5; phó là 0,3 lương tối thiểu. Nếu cả nước “dồn điền đổi thửa” như vậy cũng tinh giản được bộ máy và tiết kiệm nhiều tiền để làm việc khác.
- Có một tờ báo trưng cầu ý kiến bạn đọc đã cho ra kết quả 76,71% số người góp ý đề nghị giữ nguyên tuổi hưu như cũ. Cũng dịp này có nhiều “bình luận” nghe cũng vui, có người nhắc đến “hoàng hôn nhiệm kỳ” tức là trước khi nghỉ hưu nhiều “sếp” bổ nhiệm hàng loạt chức danh lãnh đạo mới, đến mức một số nơi cán bộ nhiều hơn nhân viên! Nay “hoàng hôn” kéo dài thêm 2 năm nữa (nếu vẫn quy định đảm nhận chức vụ) thì tất cả các “chiến dịch bổ nhiệm” sẽ dài lê thê và tất cả vẫn “đúng quy trình”, bác nhỉ!
- Vấn đề giáo dục lúc nào cũng sôi sùng sục vì các kiểu đổi mới từ thi cử, đến cách dạy, cách đánh giá học sinh, các mô hình mới của thế giới. Cho đến nay vẫn chưa ai lý giải được vì sao niên học nào cũng có thay đổi. Hình như các nhà giáo dục của ta chưa bao giờ hài lòng với chính mình. Còn học sinh và phụ huynh lúc nào cũng lo ngay ngáy về các thay đổi buộc phải theo.
- Bác ơi, bàn nhiều, nói nhiều thật đấy, nhưng “qua sông lụy đò”, phụ huynh ai dám kêu ca đâu. Tuy nhiên, có một vấn đề rất chi là bức xúc mà chẳng thấy các bác nói tới. Đó là 191.000 cử nhân tốt nghiệp hiện đang thất nghiệp. “Học để làm gì?” là câu hỏi vẫn treo lủng lẳng như cái móc cần trục nằm im lìm ở các dự án treo.
- Cũng không ít chỗ sai thì làm nhanh như gió, sửa thì chậm hơn rùa bò.

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016

Cấm ong tỉnh ngoài

Cấm ong tỉnh ngoài
(Copy từ http://laodong.com.vn/noi-hay-dung/cam-ong-tinh-ngoai-614336.bld ; tác giả: Lý Sinh Sự, đã đăng ngày 25-11-16 lúc 06:36.)

- Xưa nay các đàn ong nuôi vẫn chuyển vùng theo mùa hoa. Dễ thấy nhất là mùa hoa vải thiều, nhãn ở Bắc Bộ...
... Còn ở Tây Nguyên, các đàn ong vẫn tản ra khỏi rừng hút mật. Ngoài chuyện hút mật, ong còn giúp cho cây thụ phấn, ra quả. Thế mà năm nay có xã, huyện ở tỉnh Hà Giang lại cấm ong tỉnh ngoài, gần như có “cuộc chiến ong”. Kể cũng lạ, bác nhỉ?
- Chỗ này thuộc các bác ngành nông nghiệp. Cần phải có cơ chế “ong và hoa” để phát triển nông nghiệp cả nước. Nhưng có làm thì làm nhanh, họp bàn nghiên cứu là hết mùa hoa đấy.
- Chuyện con ong làm mật chưa xong thì lại đến chuyện dân Ngũ Hành Sơn (Đà Nẵng) phải mắc màn 24/24 vì ruồi. Nguyên nhân là tại nông dân bón phân cho rau. Chính quyền đã vào cuộc, ngoài chuyện đổ phân gà, phân chim cút còn có kết luận là dùng bánh đậu phụng (đã ép dầu) bón thẳng vào ruộng rau nên ruồi được “chiêu đãi” món ngon, sinh đẻ nhiều. Chính quyền đi kiểm tra ngày 2 lần, hộ nào không lấp đất sau khi bón phân sẽ bị cắt điện nước. Đà Nẵng đúng là “danh bất hư truyền”, lãnh đạo rất kiên quyết.
- Thế mà có một trung tâm thương mại xây chưa có phép ngay bên hông ủy ban đến tầng 3 rồi mới phát hiện ra đấy!
- Bác có nhớ sau vụ cháy quán karaoke chết 13 người ở Hà Nội, nguyên nhân chính là các quán này đều xây rào thép mặt tiền, khi cháy cứu hỏa không có chỗ phun nước. Bỗng dưng người hà Nội nhìn lại phố phường, từ phố cổ, phố cũ đến các khu chung cư tất cả đều làm lồng sắt kín như “chuồng cọp”. Lồng sắt để chống trộm, cũng có lý do nữa là để có thêm diện tích cơi nới. Hay thì hay thật mà nếu có cháy thì khác gì karaoke!

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Cậu bé đến từ xứ Phong bì

Phiếm
Cậu bé đến từ xứ Phong bì
Copy từ http://sgtt.vn/Goc-nhin/Phiem-va-biem/178134/Cau-be-den-tu-xu-Phong-bi.html ; đăng ngày 31/05/13 ;mục Phiếm và Biếm .
SGTT.VN - Do hôm nay là tết thiếu nhi nên thánh Pierre quyết định chỉ cấp visa vào Thiên đàng cho đối tượng trẻ em.
Tuy nhiên, theo thủ tục Ngài cũng phải tiến hành phỏng vấn qua loa. Thấy mấy đứa nhỏ tóc vàng da trắng mắt còn hoen lệ, Thánh liền hỏi han:
– Các con đến từ Phần Lan, từ Pháp, từ Canada… hả? Thôi mà, đừng khóc nữa, qua cánh cổng này là người bệnh lại lành, người liệt lại đi được, người câm có thể nói… mọi khổ đau sẽ không còn. Welcome!
Trái với vẻ ngần ngại của trẻ Âu Mỹ, một đứa mắt hí tóc đen chạy tới hổn hển nói với Thánh:
– Thánh ơi, mở cửa cho con vào lẹ!
– Từ từ, làm thủ tục đã chứ…
– Thánh mà chậm chạp là người ta kéo con lại đó!
– Ai mà ác vậy con?
– Thánh chưa biết sao, ở chỗ con làm trẻ nít khổ lắm: có đứa vừa lọt lòng đã bị liệng vào hố xí, có đứa lỡ tay mạo phạm xe quan lớn là bị còng tay diễu phố… Con đến từ…
– Thôi, ta biết rồi. Vào đi. Hảo lớ!
Nhìn đồng hồ thấy đã hết giờ, Thánh định đóng cửa thì một cậu bé gầy nhẳng, đen đúa xuất hiện.
– Uả, sao trễ vậy con?
– Thánh ơi, con thiếu ăn thiếu sữa nên đi không nổi, lết từ sáng sớm mà giờ mới tới.
– Vậy con đến từ đâu? Con mấy tuổi? Vì sao phải lên đây?...
Thay vì trả lời, thằng bé chìa ra chiếc phong bì làm Thánh Pierre ngẩn người:
– Có gì con cứ nói, viết thư làm gì?
– Thánh ơi, trong này đâu phải là thư!
– Trong phong bì mà không phải thư thì là thứ chi?
Đến lượt thằng bé ngẩn người: “Lạ nhỉ? Sao kỳ vậy?” làm Thánh Pierre sốt ruột:
– Lạ gì hở con?
– Ở chỗ con, người ta luôn dặn nhau: “Tới đâu mà bị hạch hỏi, cứ đưa phong bì là qua tuốt!”
Người già chuyện