Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015

Thư gởi người đàn bà không quen biết - Chương 1

Chương 1: Gặp gỡ
Andre' Maurois
Copy từ http://4phuong.net/ebook/14596967/44957567/chuong-1-gap-go.html .
Tối nọ tôi đi coi hát ở Hí viện Pháp ; tôi không đi một mình. "Chỉ là Molière", nhưng Molière đã được hoan nghênh nhiệt liệt. Hoàng hậu Iran cười ; Robert Kemp có vẻ sung sướng ; Paul Léautaud làm cho mọi người nhìn. Một bà ngồi cạnh tôi nói với chồng :"Em sẽ điện thoại cho dì Clémence hay rằng em đã thấy Léautaud ; dì sẽ thích lắm ".
Cô ngồi trước mặt tôi, quàng áo lông chồn trắng và đong đưa, như thời Musset, "một cần cổ mảnh khảnh và đẹp dưới một mớ tóc đen". Trong khi tạm nghỉ, tôi nghe thấy cô nghiêng qua phía một cô bạn, vui vẻ hỏi :"Làm sao cho người ta yêu mình nhỉ?" Tôi cũng muốn ngã về phía cô và dẫn lời của một người đồng thời với Molière :"Muốn lấy lòng người khác thì phải nói về cái gì họ thích, làm động lòng họ, tránh bàn cãi về những điều tầm phào, rất ít khi đặt câu hỏi và đừng bao giờ cho họ nghĩ rằng mình có thể có lí hơn họ".
Đó là lời khuyên của một người đàn ông biết rõ lòng đàn ông. Phải, muốn cho người khác yêu mình thì phải nói về họ cái gì làm động lọng họ chứ không phải làm động lòng mình. Mà cái gì làm động lòng họ ? Chính bản thân họ. Nói chuyện với một người đàn bà mà khen tính tình, sắc đẹp của họ, hỏi han về tuổi thơ, thị hiếu, nỗi ân hận của họ thì không khi nào làm cho họ chán. Gợi chuyện cho một người đàn ông về chính họ thì họ cũng không bao giờ chán. Biết bao người đàn bà thành công rực rỡ trong đời chỉ nhờ cái nghề nghe ; mà họ cũng chẳng cần nghe nữa, chỉ làm bộ nghe thôi. "Tránh bàn cãi về những điều tầm phào". Trình bày lí lẽ bằng một giọng gây gổ thì người nghe sẽ bực bảo :"Lí luận đúng thì luôn luôn xúc phạm người nghe". Người nghe có lẽ phải tự thú rằng sự chứng minh của cô không sao bác được và sẽ không bao giờ tha thứ cho cô. Đàn ông, trong ái tình, tìm sự hoà bình chứ không tìm chiến tranh. Sung sướng thay những người đàn bà âu yếm và nhu mì, vì họ được yêu nhiều hơn cả. Không có gì làm cho đàn ông bực mình bằng một người đàn bà gây gổ. Hạng nữ trượng phu được đàn ông phục hơn là yêu quí.
Một cách rất lương thiện để lấy lòng người khác là nói tốt cho họ. Nếu lời nói tốt của cô tới tai họ thì họ nhờ cô mà cảm thấy sung sướng. Do đó họ cho cô là dễ thương .
Ông đó bảo :
- Tôi không ưa bà X...
- Đáng tiếc thật, bà ấy thấy ông rất khả ái và gặp ai muốn nghe, bà ta cũng khen ông như vậy.
- Vậy ư ?... Tôi xét lầm bà ấy rồi.
Ngược lại thì cũng đúng. Một câu hiểm độc, do người khác có ác ý kể lại, có thể gây những mối thù ghê gớm. "Nếu ai cũng biết hết những lời mà mọi người nói về mọi người thì không còn ai dám nói với ai nữa". Cái tai hại là sớm muộn gì mọi người cũng biết mọi người nói về mọi người ra sao.
Chúng ta trở lại câu của La Rochefoucauld :"Đừng bao giờ cho họ nghĩ rằng mình có thể có lí hơn họ". Nhưng người ta có thể yêu một người mình thán phục chứ ? Đành vậy, nhưng với điều kiện này là người đó đừng có vẻ ngạo mạn bắt ta phải nhận rằng họ hơn ta, và họ tuy hơn ta nhưng bù lại cũng có những nhược điểm để ta che chở lại họ được. Người thông minh nhất mà tôi được biết, Valéry, minh triết một cách nhẹ nhàng. Những tư tưởng nghiêm trang được ông diễn một cách thú vị ; ông có những lời đùa cợt, nghịch ngợm như trẻ con làm cho ông rất dễ thương. Một bậc thượng trí lỗi lạc khác thường nghiêm trang hơn, nhưng bạn bè thấy ngộ nghĩnh vì tính tự phụ hồn nhiên, hoặc thói đãng trí, kì cục của ông. Nhờ những thói đó mà người ta tha thứ cho ông cái thiên tài của ông : còn cô thì nhờ cô có tự nhiên nên người ta tha thứ cho cô cái sắc đẹp của cô. Một người đàn bà nhớ rằng một vĩ nhân chỉ là một người đàn ông như ai thì không bao giờ làm cho ông ta chán cả.
Làm sao cho người ta yêu cô ư ? Thì cho họ những lí do để họ thoã mãn về họ. "Ái tình bắt đầu với cảm giác một khả năng sung sướng hoà hợp với một hạnh phúc khác". Làm đẹp lòng, tức là cho và nhận. Đó, thưa cô bạn không quen biết của tâm tình tôi , (nói theo người Y Pha Nho), tôi muốn trả lời cô như vậy. Tôi thêm một lời khuyên cuối cùng nữa, lời Mérimée khuyên cô bạn không quen biết của ông ta :"Đừng bao giờ cô nói xấu cô nhé. Các bạn cô sẽ nói xấu cô, như vậy đủ rồi".
Vạn an (1)
(1) Nguyên văn: Adieu, mà ta thường dịch là vĩnh biệt. Ở đây không phải là vĩnh biệt mà chỉ là tạm biệt. Tôi đoán tác giả dùng nghĩa gốc của tiếng đó : je vous recommande à Dieu : Xin Chúa phù hộ bạn ; nên dịch thoát là vạn an.
Nguồn: http://vnthuquan.org/
Xin mời xem tiếp chương 2 tại đây.

Thư gởi người đàn bà không quen biết

Thư gởi người đàn bà không quen biết
Copy từ http://vietforum.vn/threads/thu-goi-nguoi-dan-ba-khong-quen-biet-andre-maurois.11228/, đăng ngày 22/02/12, mục Tâm lý Giáo dục, do nick Sơn Thành lão nhân đưa lên.
Sơn Thành lão nhân; S-friend- From Miền Biên Viễn Trấn thủ biên cương - Làm thành viên từ 15/04/11 ; Sơn Thành lão nhân được nhìn thấy làn cuối: 26/06/14.
André Maurois (1885 - 1967) là nhà văn lớn Pháp, tên thật là Emile Herzog. Viện sĩ trong Viện Hàn lâm Pháp.
Ông xuất thân trong một gia đình công nghiệp ở Alsaca. Khi còn ở ghế nhà trường ông là một cao đệ của giáo sư kiêm triết gia Alaine (1868 - 1951), tốt nghiệp Đại học, ông làm giáo sư triết học. Một thời gian sau ông từ chức về quản lí nhà máy dệt của gia đình và bắt đầu viết từ đó. Trong thế chiến thứ nhất (1914 - 1918), ông làm thông dịch viên trong quân đội Hoàng gia Anh, chiến tranh thế giới lần thứ hai (1939 - 1945), ông sống ở Anh quốc và Hoa Kỳ.
André Maurois chuyên về tiểu thuyết, luận văn, sử, phê bình, khảo luận, tùy bút... Với hơn 100 tác phẩm thuộc nhiều thể loại mà có người cho "toàn thể tác phẩm của ông quả là trác tuyệt" đã được các thế hệ trẻ ngưỡng mộ, tin cậy và xem ông như bậc thầy.
Ông viết tập "Thư gởi người đàn bà không quen biết" (Lettres à l'Inconnue) này khi ông đã ngoài bảy mươi tuổi gởi lại cho lớp đến sau, giúp họ có một vốn sống nho nhỏ trong cuộc sống.
Hồi André Maurois mất, cuối năm 1967, thọ 82 tuổi, một bạn đồng viện của ông khen ông đại ý như sau :
"André Maurois phân biệt ba hạng tác phẩm : trác tuyệt, lớn và hữu ích. Không một tác phẩm nào của ông vào hàng trác tuyệt nhưng toàn thể tác phẩm của ông quả là trác tuyệt".
Ông nổi tiếng là nhà luân lí có khuynh hướng tình cảm, lãnh nhiệm vụ hướng dẫn thanh niên trong thời đại nhiều biến chuyển nhất của Pháp (từ Thế chiến thứ nhất tới nay), và ông đã được ba thế hệ trẻ tin cậy, coi như bậc thầy. Sự nghiệp trác tuyệt của ông ở đó.
"Người đàn bà không quen biết" mà ông tưởng tượng là một thiếu phụ khoảng ba mươi, đẹp, thông minh, có óc phán đoán, suy xét, thực ra tượng trưng tất cả những phụ nữ thắc mắc về đời sống. Liên tiếp trong sáu chục tuần, ông viết cho họ mỗi tuần một bức thư từ hai tới bốn trang. Trong sáu chục bức thư đó, ông giải đáp tất cả những câu họ có thể hỏi ông về những nỗi vui, buồn và ưu tư của họ, về ái tình, hôn nhân, hạnh phúc, nghề nghiệp, về tâm lí đàn ông, tâm lí đàn bà, về y phục, nhan sắc, cách lấy lòng người, cách xử trí khi chồng có ngoại tình, về quyền lợi và bổn phận của đàn bà, như dạy con, chiều chuộng v.v... Ông lại chỉ cho họ cách bồi dưỡng tinh thần và trí tuệ : đọc sách ra sao, tiêu khiển ra sao. Đôi khi ông cao hứng, nhân một lúc vui hay một lúc bực mình, giới thiệu một tác phẩm, một khúc nhạc, một cảnh đẹp hoặc mạt sát bọn giết thì giờ của ông, mỉa mai bọn làm áp phe, suốt đời chỉ lo kiếm tiền...
Tóm lại, ông gặp chuyện gì nói chuyện đó, không sắp đặt trước, lan man y như trong một cuộc đàm thoại. Triết lý của ông là một triết lý lạc quan, khoan hoà, thực tế mà chân chính. Giọng của ông nghiêm trang, thanh nhã mà thân mật, dí dỏm không ra vẻ dạy đời. Ông già tâm lí, giàu kinh nghiệm ; đọc ông ta thấy thích hơn là đọc tác phẩm khô khan của các triết gia, thích hơn cả là những trang tuy sâu sắc, nhưng cô đọng gần như châm ngôn của Alain, sư phụ của ông nữa. Vì ông gần chúng ta hơn....
Không phải một phụ nữ cụ thể nào, "Thư gửi người đàn bà không quen biết" gửi cho tất cả những phụ nữ biết đến cuốn sách này hay có dịp nghe qua. Có gần 60 bức thư trong cuốn sách. Trong đó, André Marois giải đáp tất cả những câu hỏi mà ông hình dung những người phụ nữ thường thắc mắc.
Đó là những niềm vui, nỗi buồn và ưu tư của họ về tình yêu, hôn nhân, hạnh phúc, nghề nghiệp, về tâm lý đàn ông, tâm lí phụ nữ, về y phục, nhan sắc, cách lấy lòng người, cách xử trí khi chồng ngoại tình, về quyền lợi và bổn phận của người phụ nữ.
Tác giả viết: người phụ nữ có lúc cần phải õng ẹo. Đừng vội phủ nhận. Õng ẹo mà ông nói ở người phụ nữ trong cuốn sách này không phải là sự làm dáng một cách nhạt nhẽo. Đó là cả một nghệ thuật. Mềm yếu một chút, dè dặt một chút, hiến thân một cách cao thượng. Đó là cách mà người đàn ông nào cũng thấy cần phải mang tấm lòng quảng đại của mình để che chở cho phụ nữ. Rồi nói về cuộc đời vốn không bằng phẳng, một bức thư viết cho những người phụ nữ bàn về tính lạc quan.
Tác giả viết: Lạc quan để yêu những người lương thiện ở chung quanh, trốn những kẻ gian ác, hưởng cái thiện, chịu đựng cái ác, và nhớ rằng nên quên đi. Đó sự lạc quan của tôi như vậy. Nó đã giúp cho tôi sống. Tôi mong rằng nó cũng giúp được cô nữa. Những bức thư không định hình gửi cho một người nào mà vẫn có ngừoi nhận là những người phụ nữ. Những bức thư trong cuốn sách này không có sự sắp đặt trước. Cứ rủ rỉ, rù rì đàm đạo với người nghe, lan man như trong một cuộc đàm thoại. Ấy vậy mà vừa chầm chậm vừa suy nghĩ, những lý giải rất thực của tác giả làm ta thấy rất lôi cuốn. Mỗi trang sách lại được lật giở.
Những bức thư gửi bao người phụ nữ không quen biết của André còn chỉ cho họ cách bồi dưỡng tinh thần và trí tuệ, đọc sách ra sao, tiêu khiển ra sao. André Moluois là một danh sĩ bậc nhất của Pháp thế kỷ 19. Song ở mỗi câu chữ của ông, người ta không qúa ngợp bởi sự uyên bác mà thấy thoải mái với giọng điệu dí dỏm, thanh nhã mà thân mật. Triết lý mà ông đàm đạo với độc giả là tinh thần lạc quan, khoan hòa, thực tế mà chân chính.
56 bức thư. Có nghĩa là ngần ấy chủ đề về tình yêu, cuộc sống mà tác giả tâm tình với người những người phụ nữ không biết mặt. Có thể bạn sẽ không có dịp đọc cả cuốn sách này. Thâm chí một bức thư của tác giả với bạn chỉ là để giải trí. Nhưng bạn đừng quên có được hạnh phúc là cả một hành trình. Và một trong những lời khuyên của cuốn sách này sẽ cho bạn biết cách để làm nên hạnh phúc.
Tên e-book : Thư gởi người đàn bà không quen biết
Tác giả : André Maurois ; Dịch giả : Nguyễn Hiến Lê
Định dạng : PRC ; Dung lượng: 23 kB
Nhà xuất bản: Nxb Văn hóa Thông tin ; Số trang: 242; Hình thức bìa: Mềm; Kích thước: 13x19 cm; Ngày xuất bản: 09 - 2007; Trọng lượng: 330 gram; Giá bìa: 26.000 VNĐ
Xin mời xem tiếp Chương 1 tại đây.

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

Lợi ích từ việc sợ vợ

Lợi ích từ việc sợ vợ
Copy từ https://congdongbonmuayeuthuong.wordpress.com/tag/vo-chong/, đăng ngày 12/02/15 mục Góc gia đình > Tâm sự- Chia sẻ.
Vợ ta – ta sợ chứ có gì đâu mà mắc cỡ! Khối kẻ huênh hoang lên mặt mắng nhiếc ta rằng: “Đàn ông mà răm rắp nghe lời vợ, sợ vợ một phép thế kia thì có mà… vứt!”. Nhưng để ta phân tích cho mà nghe nhé!
Đến tháng, lương lãnh mang về, ta mang gửi hết cho vợ. Vợ “phát” lại cho ít trăm dằn túi. “Hẻo” quá nên ta nào dám hào phóng cho các cuộc vui bù khú với bạn bè. Ngày thường, ngoài cà-phê, ta phải tính toán để cắt giảm hết các khoản linh tinh như thuốc lá, cá độ.
Mua sắm cái gì cũng đã phải bàn bạc với vợ, nghe vợ cân nhắc tính toán thiệt hơn. Chẳng thế mà tuy lương chẳng phải thuộc hàng “đại gia”, nhưng chỉ sau ít năm cùng vợ tiết kiệm chi tiêu, nhìn lại vợ chồng ta đã có đầy đủ xe tay ga, tivi màn hình phẳng… Thử hỏi, nếu không sợ vợ, có bao nhiêu xài thả cửa hết bấy nhiêu, làm gì có chuyện nhà cao cửa rộng?
1. Sợ vợ nên ta… (chắc sẽ) sống thọ hơn!
Ta vừa cầm điếu thuốc, vợ đã quắc mắt “nạt”: “Anh biết hút thuốc có hại cho sức khỏe không?”. Muốn đi nhậu với bạn bè, vợ tiễn ra tận cổng: “Anh uống ít thôi! Xỉn về là… biết tay em!”. Thôi thì đành nghe theo. Mấy thằng bạn bĩu môi: “Đúng là thứ sợ vợ!”.
Ấy thế mà, đến lúc khám sức khỏe định kỳ cơ quan, trong khi khối cậu cuống cuồng lên vì gan nhiễm mỡ, mỡ trong máu, tăng huyết áp… (toàn mấy “món” có được nhờ thuốc lá, rượu chè) thì ta khoái chí với lời khen của bác sĩ: “Giữ sức khỏe tốt!”. Đấy, không công của vợ thì ai vào đây?
2. Sợ vợ nên… con ta gần gũi ta hơn!
Hết giờ làm là phải về nhà. Thay vì xem đá banh chờ đến lúc vợ dọn cơm mời ăn như đám bạn bè “tốt phước”, ta phải lọ mọ vào bếp cùng với vợ. Vợ nấu cơm thì ta lặt rau. Vợ rửa chén thì ta quét nhà. Con ta “tội nghiệp” bố nên cũng xắn tay vào giúp bố. Hai bố con vừa dọn dẹp vừa cười đùa với nhau như hai “thằng bạn”.
Ừ, cũng nhờ chuyện này, thay vì dán mắt vào màn hình tivi, ta được vợ “bắt” chơi với con, dò bài cho con. Bố con ta vô tình có thời gian gần gũi nhau nhiều hơn. Chả thế mà cu cậu lúc nào cũng hớn hở: “Bố về, bố về!”, “Yêu bố nhất trên đời!”. Riêng khoản này thôi, ta cũng ăn đứt mấy thằng bạn rồi.
3. Và sợ vợ, nên ta… giúp xã hội tốt hơn lên!
Có gã đàn ông sợ vợ nào dám… bạo hành với vợ, đánh vợ, đánh con không? Có gã đàn ông sợ vợ nào dám… lăng nhăng bên ngoài, bồ bịch lung tung không? Cứ xem tỷ lệ bạo hành, ngoại tình, ly hôn thì biết. Đàn ông càng sợ vợ càng… ít dám phạm vào các chuyện “động trời” này. Chẳng phải điều đó giúp gia đình yên ấm, xã hội ổn định hơn sao? Sợ vợ, ta biết cách chia sẻ việc nhà, để cho vợ có thêm thời gian nghỉ ngơi, giải trí, học hành. Vợ chồng con cái gần gũi nhau hơn.
Ôi, nhìn lại chừng ấy lợi ích thôi, ta cũng đủ thấm thía hết chuyện sợ vợ đã mang đến cho ta những gì. Thế nên tặng lại các chiến hữu mấy câu thơ được truyền miệng nhau này:
“Dù không sinh đẻ ra ta
Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao
Stephanie in Black
Khi ta đau ốm xanh xao
Vợ lo chăm sóc hồng hào khỏe ngay
Sợ ta đi trật đường ray
Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà
Festival Mode et Design - "BIKINI DO BRAZIL" PAR BIKINI VILLAGE
Khi ta tán tỉnh ba hoa
Vợ liền “quát nạt” để mà răn đe
Lời vợ dạy phải lắng nghe
Mai sau “khôn lớn” mà khoe mọi người
Eyes to Die for
Nói ra xin hãy chớ cười
Vợ ta ta sợ, vợ người… còn lâu!”.

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015

Người Hà Nội gốc?

Người Hà Nội gốc?
Copy từ http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-12-17-nguoi-ha-noi-goc- , đăng ngày 17/12/12, mục Thông tin đa chiều.
"Mấy thằng nhà quê này có nhanh lên không!". Người lái chiếc xe ôtô đen nhẫy quát mấy người đang gò lưng kéo xe đầy gạch ngược dốc.
Thấy thế, bạn tôi, thổ dân của một trong những ngôi làng cổ thuộc một trong bốn quận nội thành đầu tiên của Hà Nội, lắc đầu: "Tay ấy là người làng tôi vừa bán bớt đất có tiền mua ôtô. Thật chẳng ra làm sao cả". Tôi an ủi anh: "Thường vẫn thế, kẻ vừa thoát nghèo lại hay khinh rẻ người nghèo, cũng như kẻ vừa thoát áp bức thường quay lại... áp bức đồng loại!"
Làng anh xưa kia từng là nơi có trường luyện quân của triều Lý rồi Trần. Như vậy, những gia đình ở đây đều là hậu duệ của những thần dân từ thời Rồng bay lên. Chắc không ai nói họ không phải người "Hà Nội gốc".
Thì ra ngay trước mặt tôi đã có hai 'phiên bản' rất khác nhau của'gốc'.
Ngụ cư
Làng quê Việt Nam phân biệt dân 'chính cư' bản địa với dân 'ngụ cư'. Người ngụ cư bị phân biệt như kiểu phân biệt 'có hộ khẩu' với 'không có hộ khẩu' ngày nay. Họ gần như bị gạt ra ngoài rìa cuộc sống cộng đồng và hầu như không được tham gia hoạt động quan trọng của làng xã như dân bản địa.
Nếu có, khá lắm thì được giao chân "mõ" chỉ để hầu hạ các vị chức sắc mỗi khi có việc làng. Thường họ phải làm nhà ở những chỗ đất ở rìa làng - mà người bản địa gọi là 'đất chó ỉa'. Con cái dân 'ngụ cư' cũng không được ngẩng cao đầu.
Khái niệm 'người Hà Nội gốc' phân biệt với 'người không phải gốc'chắc xuất phát từ nếp sống nông thôn như thế từ thời xưa.
Bất kể người ngụ cư có làm rạng danh cho làng xóm, họ vẫn cứ bị coi là thứ dân. Dân bản địa dù là 'chân đất mắt toét và thô lỗ' vẫn vênh vang là dân 'chính cư'. Cái tư duy ấy dường như không xa lắm với sự cố chấp trong câu ca dao "... /Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An"? Chẳng nên hãnh diện theo lối ấy.
Dăm bảy loại gốc
Quay lại nơi bạn tôi sống, cái nếp "tối lửa tắt đèn có nhau", "một điều nhịn, chín điều lành", ... của làng quê châu thổ sông Hồng đang dần trở thành của hiếm. "Tình làng nghĩa xóm" nơi đây đã trở thành một khái niệm xa lạ. Anh bạn tôi buồn rầu kể ở đây người ta nói năng chẳng cần giữ ý, chửi con cháu bằng đủ các loại ngôn từ.
Cái ghê sợ hơn là mỗi khi khạc nhổ, xi con cháu ỉa đái, họ đều ra ngõ để... thực thi mặc dù trong nhà đã có toa-lét tân thời. Mỗi sáng khi quạt bếp than tổ ong, họ đều mang ra ngõ để quạt... cho khói khỏi vào nhà mình.
Một góc phố cổ Hà Nội
Thế nhưng họ rất quyết liệt trước mọi sự 'ngoại lai'. Gia đình một bà giáo về hưu đến mua đất trong làng để làm nhà ở cho nó thuần. Sau khi gia đình dỡ nhà cũ nát và chuẩn bị làm nhà, chính những người làng lại gây khó dễ không cho làm, cuối cùng đành bán lại chịu thiệt. Vì sao? Chẳng vì sao cả, chỉ vì không thích!
Còn đây nữa, người cùng cơ quan tôi, là một 'gốc' khác, đời thứ năm sống trên phố lớn ở Hà Nội. Cha anh là một kĩ sư và nhà tư sản công nghiệp thời Pháp thuộc. Một lần anh rủ tôi về quê nơi xưa anh sơ tán. Anh khoe: "Về đây cứ yên trí có 'cơm no bò cưỡi'". Tôi băn khoăn: "Thời thiếu đói thế này về chỉ làm phiền thêm người ta thôi." Đó là vào những năm 1980, khi Hà Nội "không có gì".
Chủ nhà, một người họ xa với anh, niềm nở đón "các chú trên Hà Nội" về chơi và sai con đun nước rồi bắt gà mổ thịt. Trong khi đợi cơm, anh mang súng hơi đi bắn chim trong làng. Trưa về đã thấy mâm cơm với đĩa thịt gà đợi. Trong khi đó bác chủ gái đi làm đồng về và mấy đứa con đã ăn dưới nhà ngang để rồi chiều lại đi làm.
Là người 'bám càng', tôi vô cùng ái ngại nhưng anh nháy mắt tỏ ý không có vấn đề gì. Sau tôi mới biết đó là con gà mái duy nhất của nhà đang đẻ trứng. Cơm no rượu say xong, anh ngáy một giấc ngon lành. Trước lúc về anh khéo miệng chào bác chủ: "Em có quà cho hai bác và các cháu. Cái này là đặc sản Hà Nội."
Trên đường về anh khoe: "Chỉ mất gói kẹo dồi mà đươc một ngày thoải mái". Hơn chục con chim sẻ anh bắn được treo lủng lẳng trên ghi-đông chiếc xe cuốc theo anh về Hà Nội. Lần sau anh lại rủ, tôi không dám đi nữa. Tôi không gặp lại anh từ đó và chỉ nghe bây giờ anh kinh doanh đồ sứ vệ sinh rất phát đạt, nhưng sự ái ngại thì vẫn còn nguyên trong tôi.
Hà Nội có nhiều thành phần lắm. Vào những năm 1955-56, một số không nhỏ những rễ, chuỗi, ...[[1]] không dám nhìn mặt bà con làng xóm vì trót tố điêu, từ nhiều nơi phải bỏ làng chạy về Hà Nội. Đến nay, con cháu họ cũng là "người Hà Nội gốc"...
Những hành xử kể trên thuộc tính cách từng người riêng biệt không đại diện cho Hà Nội, cũng như tính cách "thanh lịch, nhã nhặn, v.v ..." cũng mang tính cá nhân không đại diện cho và không chỉ thuộc về Hà Nội.
Lối nói sáo mòn
Người Việt có một số câu nói công thức (cliché). Hễ cứ "Hà Nội" là nhất định phải đi với "thanh lịch", "X" dứt khoát phải đi với "bách chiến bách thắng", "Y" dứt khoát phải phải đi với "vĩ đại", "Z" dứt khoát phải đi với "sáng suốt", v.v...
Cách dùng từ lối này mòn đến mức thậm chí xuất hiện một cách vô thức trong tình huống không phù hợp. Tại hội thảo khoa học, khi nói về ô nhiễm môi trường đô thị có người còn nói: "Các chỉ số ô nhiễm tại Thủ đô Hà Nội trái tim thân yêu của cả nước đang ở mức cao". Vừa thừa vừa thiếu, lẫn lộn văn phong.
Đã có quá nhiều lời bình theo lối 'tụng ca' một chiều với đầy những cụm từ cố định ấy, tương tự như:
"Truyền thống 'Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An' là tinh hoa tích tụ từ hàng nghìn năm, từ trăm miền đất nước bồi đắp nên nét đẹp văn hoá Thăng Long - Hà Nội đáng quý, mang đậm giá trị của sự lịch lãm, tinh tế, hào hoa, mềm mỏng, thông tuệ, nghĩa hiệp, nhân ái, tôn trọng kỉ cương, luật lệ và phép nước..."[[2]]
Ai không tụng niệm theo hoặc nói khác rất có thể sẽ bị đám đông a dua chụp cho vài cái mũ và...ném đá.
Trên thế giới, những nhận xét như "người Đức khô khan", "người Anh lãnh đạm", "người Pháp hay khoe khoang", ... cũng chỉ là những nhận xét đầy cảm tính.
Mặc dù London nay gần 2000 năm tuổi, người London không ngồi một chỗ tự khen đuôi mình dài, hay rùm beng khoe tuổi của thủ đô, mà họ quan tâm đến những việc làm cụ thể để nâng tầm thủ đô của họ lên. Sau 1000 năm, nếu Hà Nội không lớn lên mà vẫn chỉ là cái làng-phố thì có nghĩa là nó chỉ già đi thôi.
Những phát biểu mang tính 'quen miệng' theo đám đông mà thiếu suy xét, phân tích sẽ sinh ra ngộ nhận, hàm hồ và chụp mũ.
Hà Nội không phải lúc nào cũng 'thanh lịch', 'hào hoa'. Câu nói "trai Ngõ Trạm, gái Tạm Thương" ám chỉ thói hống hách cửa quyền, tai tiếng thời xưa là một ví dụ.
Những tính đặc thù của Hà Nội mà nhiều người vẫn tụng ca là gì nếu không phải những đặc tính tốt đẹp chung, thừa hưởng của văn hóa châu thổ sông Hồng? Những câu nói nhún nhường, lịch thiệp như: "Xin đỡ lời cụ", "Dạ, rước bác vào xơi nước", v.v... là những lời tiếp chuyện, chào hỏi của người xưa và đến nay vẫn còn ở nhiều miền quê.
Những đặc điểm "thanh lịch", "hào hoa",... mang dáng dấp thị thành không nên khái quát hóa cho cả một cộng đồng từ xa xưa đã là nơi tụ hội "người tứ xứ". Hơn nữa, như các tác giả khác đã nhận xét [[3]], cái phần "váng" đó chỉ thuộc một tỉ lệ vô cùng nhỏ trong Hà Nội vốn là một "biển nông dân". Và do vậy, khó có cái gọi là "tính cách Hà Nội".
Về đại thể, lối sống Hà Nội vẫn phản ánh nền văn minh nông canh nghìn năm tuổi pha trộn với chút thị thành [[4]].
Có nên khoe cái gốc già?
Xin dẫn thêm một chuyện có thực tại một khoa thuộc trường đại học nọ. Ở đó, họ chia thành hai "phe", một phe là "Hà Nội gốc" và một phe là "cam-pan-nha"[[5]] (nhà quê). Thế là hai phe tranh giành nhau từ cái chức quèn đến giờ dạy thêm, phe nào cũng học hàm học vị cao ngất.
Điều nực cười là nhiều người trong phe "Hà Nội gốc" quên khuấy rằng họ xuất thân từ những gia đình lang bạt mới dạt về Hà Nội khoảng những năm 1950.
Không biết ở nơi khác ra sao, còn ở khoa vừa kể việc tranh cãi về "gốc" đã thành tại họa như thế đó. Đúng là trò cười đáng xấu hổ.
Thay cho sự luẩn quẩn đó, ta hãy nghĩ phải làm gì và làm thế nào cho rạng danh Hà Nội. Viện đến 'gốc' là việc làm của người yếm thế kiểu AQ.
Cũng như vậy, truyền thống lâu đời cũng là một điều đáng tự hào trên thế gian. Tuy nhiên nếu chỉ ỷ vào nó mà không làm gì cho xứng với cao niên thì cái cao niên ấy cũng thật ít ý nghĩa.
Mặc dù London nay gần 2000 năm tuổi, người London không ngồi một chỗ tự khen đuôi mình dài, hay rùm beng khoe tuổi của thủ đô, mà họ quan tâm đến những việc làm cụ thể để nâng tầm thủ đô của họ lên. Sau 1000 năm, nếu Hà Nội không lớn lên mà vẫn chỉ là cái làng-phố thì có nghĩa là nó chỉ già đi thôi.
Lớn tiếng về tuổi tác cần đi với những thành tựu tương xứng, bằng không điều đó chỉ có nghĩa "Tôi già hơn anh" - chỉ làm cây bonsai cho ai tưới sao thì tưới chăng?
Ai là người Hà Nội?
Có người làm xấu Hà Nội đi bằng những việc làm không đẹp. Có người làm cho Hà Nội đẹp thêm và hãnh diện hơn ...
Nhiều danh nhân xưa sống và làm việc để làm rạng danh cho Hà Nội là người từ 'tỉnh lẻ' - từ các bậc vua chúa dựng nước đến các danh nhân văn hóa, nhà khoa học thời nay.
Ở thế giới vĩnh hằng, họ nhất định vẫn nói: "Tôi quê ở ..." với niềm tự hào về quê hương tỉnh lẻ của mình, nhưng đã làm rạng danh cho Thăng Long- Hà Nội và cho đất nước.
Người làm cho Hà Nội đẹp hơn, văn minh hơn, có tầm tri thức cao hơn, để ngẩng cao đầu và sánh vai với thủ đô các nước là NGƯỜI HÀ NỘI - viết hoa.
- - - - - - - - - - - - -
[1] Tô Hoài. Ba người khác, Tiểu thuyết. NXB Đà Nẵng, 2007.
[2] Phạm Như Hùng. Thanh lịch, văn minh, hào hoa là văn hoá người Hà Nội.
[3]
[4] Văn Ươn. Hà Nội - một cái chợ ven đô.
[5] Tiếng Pháp: campagne = nông thôn
Tác giả: NGUYỄN PHƯƠNG / Bài đã được xuất bản: 17/12/2012 09:14 GMT+7

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

LHQ: phiến quân IS đóng đinh, chôn sống trẻ em Iraq

LHQ: phiến quân IS đóng đinh, chôn sống trẻ em Iraq
Copy từ http://tuoitre.vn/tin/the-gioi/20150205/lhq-phien-quan-is-dong-dinh-chon-song-tre-em-iraq/707988.html , đăng ngày 05/02/15, mục Thế giới.
TTO - Ủy ban quyền trẻ em Liên Hiệp Quốc ngày 4-2 công bố báo cáo nhóm Nhà nước Hồi giáo (IS) đã giết hại rất nhiều trẻ em Iraq bằng cách đóng đinh, chặt đầu hoặc chôn sống các em.
Các nạn nhân thuộc nhiều dân tộc thiểu số khác nhau trên khắp Iraq.
Báo cáo cho biết ngoài việc giết hại, IS còn dùng nhiều trẻ em làm lá chắn sống, lính đánh thuê hoặc đánh bom liều chết.
Bên cạnh giết hại trẻ em, IS còn tuyển trẻ em Iraq chiến đấu và làm lá chắn sống cho mình - Ảnh: Press TV
"Chúng tôi nhận được báo cáo về việc nhiều trẻ em, đặc biệt là trẻ em bị thiểu năng, đã bị dùng làm kẻ đánh bom liều chết, nhiều em thậm chí không hiểu việc mình làm là gì", chuyên gia Renate Winter của Ủy ban quyền trẻ em Liên Hiệp Quốc nói, Press TV ngày 5-1 đăng tải.
"Có một đoạn video trực tuyến cho thấy nhiều em trong độ tuổi rất trẻ, khoảng 8 tuổi và nhỏ hơn, được đào tạo trở thành lính đánh thuê", Winter thêm.
Ủy ban này thêm rằng nhiều trẻ em khác cũng đã bị IS bắt và bán làm nô lệ. "Trẻ em dân tộc thiểu số đã bị bắt ở nhiều nơi... rồi bán tại chợ - các em bị đeo thẻ ghi giá bán trên đó. Các em đã bị bán làm nô lệ", Winter nói.
Trước đó, có nhiều thông tin nói IS đã chặt đầu nhiều trẻ em do không chịu cải theo đạo Hồi, hoặc do xem bóng đá trên truyền hình...
Hồi đầu tuần này, lực lượng người Kurd tại Iraq đã phát hiện một hố chôn tập thể chứa khoảng 25 thi thể của ngườizadi bị IS hành quyết. Trước đó, hàng loạt hố chôn khác chứa hàng trăm thi thể cũng được tìm thấy, trong đó có nhiều thi thể trẻ em.
IS bắt đầu trỗi dậy ở Iraq vào đầu tháng 6 năm ngoái. Bằng vũ khí hạng nặng và sự tàn bạo khác thường, nhóm này đã nhanh chóng giành quyền kiểm soát thành phố Mosul, sau đó tấn công nhiều khu vực khác của Iraq và Syria.
Nhóm này cũng gây ra nhiều vụ bắt cóc và giết hại dã man công dân nước ngoài, trong đó gần đây nhất là vụ chặt đầu hai con tin Nhật Bản và thiêu sống một phi công Jordan.
Minh Anh

Thiêu sống con tin,IS sẽ trả giá

Thiêu sống con tin,IS sẽ trả giá
Copy từ http://tuoitre.vn/tin/the-gioi/20150205/thieu-song-con-tin-is-se-phai-tra-gia/707808.html, đăng ngày 05/02/15, mục Thế giới.
TT - Tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo (IS) một lần nữa khiến cả thế giới choáng váng với vụ thiêu sống tù nhân người Jordan.
Anwar Tarawneh (giữa), vợ của phi công Maaz al-Kassasbeh, cầm bức ảnh chân dung chồng trong cuộc biểu tình ở Amman hôm 3-2 - Ảnh: Reuters
Giới quan sát nhận định nhiều khả năng IS sẽ phải trả giá đắt vì hành vi thú tính này.
Theo Reuters, hôm qua IS tung lên mạng Internet đoạn video dài 22 phút quay cảnh phi công Jordan Maaz al-Kassasbeh bị nhốt trong một chiếc lồng sắt. Một thành viên IS bịt mặt đổ xăng vào lồng rồi châm lửa đốt.
Ðây là lần đầu tiên IS sát hại một tù binh bằng cách thức thiêu sống vô cùng tàn bạo. Ngay sau đó, các thành viên IS gửi tin nhắn trên trang mạng xã hội Twitter ca ngợi cuộc hành quyết khủng khiếp này và mô tả đó là đòn trả thù các vụ không kích của liên quân Mỹ - châu Âu - Ả Rập.
“IS muốn chứng tỏ chúng là nhóm quyết tâm nhất, bạo lực nhất trên thế giới” - báo USA Today dẫn lời chuyên gia Daniel Benjamin, cựu quan chức chống khủng bố Bộ Ngoại giao Mỹ, nhận định.
Ðài truyền hình quốc gia dẫn nguồn tin tình báo Jordan tiết lộ IS hành quyết phi công Kassasbeh vào ngày 3-1, trước khi đề nghị trả tự do cho nạn nhân và nhà báo Nhật Kenji Goto để đổi lấy sinh mạng của kẻ khủng bố Iraq Sajida al-Rishawi.
IS lại kêu gọi tấn công Pháp
Theo AFP, trong một đoạn video khác, IS lại kêu gọi người Hồi giáo ở Pháp tấn công các mục tiêu cảnh sát, quân đội nước này và tất cả những ai từng lên án cuộc thảm sát ở tòa soạn tạp chí Charlie Hebdo.
Hôm qua, một người đàn ông cầm dao đã tấn công ba binh sĩ Pháp đang canh gác một trung tâm Do Thái ở Nice. Kẻ tấn công là Moussa Coulibaly, 30 tuổi, đã bị bắt giữ.
Hắn là một kẻ cực đoan từng bị theo dõi và không có quan hệ gì với Amedy Coulibaly, tên khủng bố tấn công siêu thị Do Thái ở Paris tháng trước.
Báo thù “long trời lở đất”
AFP dẫn lời chuyên gia an ninh Shiraz Maher thuộc Trung tâm quốc tế nghiên cứu cực đoan thuộc Trường King College (Anh) cho biết đây là đoạn video “khủng khiếp nhất, đáng ghê tởm nhất” mà IS từng công bố trong vòng hai năm qua.
Phi công Kassasbeh không phải là một nhà báo hay nhân viên cứu trợ như các con tin từng bị IS chặt đầu, mà là một quân nhân của liên minh chống IS. “Ðây rõ ràng là lời tuyên chiến và thách thức của IS” - chuyên gia Maher nhấn mạnh.
Hôm qua, người phát ngôn Chính phủ Jordan Mohammad al-Momani kịch liệt lên án vụ hành quyết tàn bạo và tuyên bố nước này sẽ trả thù IS một cách “long trời lở đất”.
Người phát ngôn quân đội Jordan tuyên bố: “Máu của tử sĩ Maaz al-Kassasbeh sẽ không đổ xuống vô ích. Chúng tôi sẽ báo thù tương xứng với những gì Jordan đã phải chịu đựng”.
Ngay sau đó, chính quyền Jordan đã treo cổ nữ chiến binh Sajida al-Rishawi mà IS từng đưa ra đề nghị trao đổi và thành viên Al-Qaeda Ziad al-Karboli.
Ðang có mặt ở Washington, vua Jordan Abdullah II khẳng định nước này sẽ mở cuộc chiến để tiêu diệt IS. Ông đã có cuộc hội kiến gấp với Tổng thống Mỹ Barack Obama tại Nhà Trắng.
Một người phát ngôn Hội đồng An ninh quốc gia Mỹ (NSC) tuyên bố ông Obama và vua Abdullah II cùng xác định vụ hành quyết phi công Kassasbeh sẽ chỉ khiến cộng đồng quốc tế thêm quyết tâm tiêu diệt IS. Chính quyền Obama tái khẳng định cam kết hỗ trợ an ninh Jordan 3 tỉ USD.
Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki Moon mô tả vụ sát hại phi công Kassasbeh là “hành động kinh khủng”. Ông chỉ trích IS “là nhóm khủng bố không hề quan tâm đến tính mạng con người” và kêu gọi các nước nỗ lực tiêu diệt chủ nghĩa khủng bố.
Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc nhấn mạnh hành vi của IS “không thể đe dọa các nước mà chỉ càng tăng cường quyết tâm chống cực đoan”. Thủ tướng Nhật Shinzo Abe cho rằng hành động của IS là “không thể tha thứ”.
Nước cờ sai?
Một số chuyên gia an ninh cho rằng với việc sát hại phi công Kassasbeh, IS có ý đồ đè bẹp ý chí của các nước Ả Rập trong liên minh chống nhóm này và vận động dư luận Ả Rập ngả theo hướng phản đối cuộc chiến.
Tuy nhiên, người phát ngôn Bộ Quốc phòng Mỹ John Kirby cho rằng hành vi tàn bạo của IS có thể sẽ gây tác dụng ngược. USA Today dẫn lời cựu đại sứ Mỹ tại Jordan Edward Gnehm đánh giá thay vì chia rẽ liên minh, hành động của IS sẽ khiến Jordan giận dữ và quyết tâm chiến đấu.
Trên thực tế, trước đó dư luận Jordan có nhiều nghi ngại về cuộc chiến chống IS. Rất nhiều người Jordan đặt câu hỏi tại sao chính quyền Amman lại tham gia liên minh chống IS khi không bị tấn công.
Các nhà phân tích cho rằng nếu IS thả phi công Kassasbeh thì làn sóng phản đối liên minh chống IS tại Jordan sẽ còn bùng phát mạnh hơn.
Tuy nhiên, có lẽ IS cho rằng đoạn video khủng khiếp này sẽ là công cụ chiêu mộ cực đoan hiệu quả.
Cựu đại sứ Gnehm dự báo việc phi công Kassasbeh bị thiêu sống sẽ buộc các lãnh đạo Hồi giáo ở Trung Ðông phải lên tiếng phản đối IS và truyền bá thông điệp này tới công chúng.
Bởi thiêu người dù sống hay chết là hành vi bị cấm đoán trong đạo Hồi. Và phi công Kassasbeh lại là một người Hồi giáo chứ không phải là kẻ ngoại đạo như những con tin phương Tây từng bị sát hại.
HIẾU TRUNG

Người buôn rau xuyên quốc gia

Người buôn rau xuyên quốc gia
Copy từ http://danviet.vn/chan-dung-nha-nong/nguoi-buon-rau-xuyen-quoc-gia-541877.html , đăng ngày 05/02/15, mục Nhà Nông > Chân dung Nhà Nông .
Hỏi đến cái tên Tăng Xuân Trường, hàng ngàn hộ trồng rau ở tỉnh Hải Dương nhắc ngay đến biệt hiệu “Trường rau”. Còn với giới doanh nhân trong tỉnh thì gọi anh là “Người buôn rau xuyên quốc gia”. Theo dõi, tìm hiểu mới thấy, nghề buôn rau có lẽ “vận” vào anh như một cái nghiệp lắm niềm vui, nhưng cũng nhiều gian nan, cực nhọc…
Trước tháng 10 năm ngoái, tôi chưa từng gặp anh Tăng Xuân Trường (sinh năm 1972). Nhưng mỗi lần có dịp về Hội Nông dân (ND) tỉnh Hải Dương hay Chủ tịch Hội ND tỉnh này là bà Phạm Thị Thu Bình lên Hà Nội họp hành, công tác thì gần như đều nhắc đến tên anh. Nhắc đến tên Tăng Xuân Trường bởi đây là một trong những hội viên được Hội ND tỉnh theo dõi, chăm chút, giúp đỡ, chia sẻ, động viên trên mỗi bước đường sản xuất kinh doanh…
Nông dân rõ mặt, người “Tây” biết tên
Khu sơ chế, bảo quản, đóng gói rau quả thực phẩm mới nhất rộng hơn 1ha đang được anh Trường gấp rút xây dựng tại xã Gia Tân (Gia Lộc). Dân xung quanh hỏi 10 người, thì có tới 9 người gọi đó là cái nhà máy chế biến rau. Toán thợ đang hối hả xây cổng, khuôn viên còn ngổn ngang gạch, đất cát. Phía trong, một khối nhà lắp ghép công nghiệp đã dựng xong.
Anh Tăng Xuân Trường (giữa) trao đổi với đối tác Hàn Quốc về đơn hàng xuất khẩu cà rốt.
Có tới vài chục người luôn tay luôn chân rửa rau, củ, phân loại, đóng hộp vận chuyển vào kho lạnh. Nhóm khác lại tất bật với việc xếp hàng vào xe container. Hơi nhà lạnh tỏa khắp mọi nơi, ấy vậy mà người nào người nấy mồ hôi nhễ nhại. Chốc chốc, chúng tôi lại thấy xuất hiện dăm người mắt một mí, nói xì xà xì xồ. Ngồi chưa nóng chỗ, nhưng anh Trường cứ nhấp nhổm bởi 2 cái điện thoại thi nhau đổ chuông. Đáp lời xin lỗi của anh, tôi đùa: “Nhìn cái bộ dạng gầy, đen, tất bật suốt ngày của anh thì ai còn “mơ” làm doanh nhân”. Nghe tôi nói thế, anh chỉ cười hề hề rồi trở lại câu chuyện.
Anh Tăng Xuân Trường (thứ 2, phải) giới thiệu với lãnh đạo Hội ND tỉnh Hải Dương về dây chuyền sơ chế cà rốt.
Thú thực, trong cái không khí ồn ào của tiếng người, tiếng máy, tôi không thể nắm bắt cho hết được những thông tin, con số mà anh đưa ra. Nào là đầu tư hệ thống máy móc, nhà xưởng hết mấy chục tỷ đồng, công suất sơ chế bảo quản, số lượng công nhân, chủng loại rau, củ quả, sản lượng cung cấp cho các bếp ăn tập thể của đơn vị, khu công nghiệp… Nóng ruột, tôi mới hỏi thẳng: “Rốt cuộc, từ tháng 10 năm ngoái gặp em ở sự kiện tôn vinh 63 ND Việt Nam xuất sắc tới nay, anh có gì mới?”. Vẫn cái điệu cười hề hề, anh bảo: “Mới nhiều chứ chú. Này nhé, cái khu này xây dựng nhanh và đi luôn vào sản xuất. Thêm nữa, ngoài cái “ông” Trung Quốc, năm nay anh bán rau cho cả mấy “tay” Hàn Quốc, Nhật Bản, Các tiểu Vương quốc Ả rập thống nhất, Thái Lan, sắp tới thêm Malaysia. Mấy người mắt một mí trông to cao nói xì xồ líu lo ngoài kia là khách Nhật và Hàn đấy. Tiến độ xuất hàng rất tốt, mấy bữa nay là 2 container/ngày, sắp tới dễ phải 4 cái/ngày (container 28 tấn)…
Vẫn chưa hết, anh còn kể cho tôi một loạt “danh sách” công việc sẽ thực hiện trong thời gian tới như đưa phân xưởng sấy, sơ chế rau lá xanh tăng lên 3-4 lần. Tôi hỏi: “Có được mấy ông xì xồ này, chắc anh phải sang tận Nhật Bản, Hàn Quốc để “bắt mối” à?”. Trường khoát tay trả lời: “Không, không, “nó” nghe thông tin rồi tự tìm đến với mình cả đấy. Trước mắt, “nó” mua của mình hàng cà rốt. “Nó” khen cà rốt của Hải Dương tốt. Hiện tôi đang xuất bình quân 200 tấn cà rốt/ngày, sắp tới phải lên tới 700-800 tấn/ngày”.
Người buôn rau xuyên quốc gia Tăng Xuân Trường (trái) lúc nào cũng tất bật với công việc..
Nói chuyện một hồi, Tăng Xuân Trường có đôi lúc thở dài. Thấy vậy, tôi hỏi nguyên do thì được biết, sở dĩ khu nhà xưởng này đi vào xây dựng nhanh là bởi lãnh đạo cấp ủy, chính quyền các cấp, các ban, ngành liên quan, trong đó có Hội ND, rồi bà con có đất bị thu hồi đều nhiệt tình ủng hộ, tạo điều kiện. Thế nhưng, vẫn có một số thủ tục khiến anh phải chạy lên chạy xuống mà chưa xong. “Lãnh đạo người ta ủng hộ cả thôi, cái chính là mấy “ông” chuyên viên, giúp việc cứ hẹn rồi hẹn”- anh Trường giãi bày.
Buôn rau dễ có mấy ai
Với việc thành lập Công ty TNHH MTV Hưng Việt cách đây hơn 5 năm, anh Tăng Xuân Trường đã là doanh nhân có tiếng ở đất Hải Dương. Chắc chỉ ít người biết anh giờ là doanh nhân, chứ ND các huyện trọng điểm trồng rau của tỉnh thì vẫn lấy cái tên “Trường rau” ra mà gọi. Còn với Trường, trước sau đều nói khí khái: “Tôi là ND, là hội viên Hội ND”. Cầm tinh con chuột, học xong lớp 10 phổ thông thì đi bộ đội liền 4 năm. Rời bộ đội, anh về quê thôn Phúc Tân, xã Gia Tân (Gia Lộc) làm anh ND trồng rau. Theo lời anh Trường, thường bà con làm ra được cây rau, nhưng trúng mùa thì rớt giá. Có vụ bắp cải, su hào, súp lơ, cà rốt chất đầy ngoài bờ ruộng, thương lái chả thấy bóng dáng đâu đành bỏ thối, tiếc đứt ruột.
Rồi anh một mình khăn gói, lúc đi tàu, khi bắt xe khách lặn lội đi khắp miền Trung, rồi ngược vào Nam tìm và đặt mối tiêu thụ rau xanh. Anh sang tận Trung Quốc tìm hiểu thị trường và chọn đối tác buôn rau qua cửa khẩu. Bức tranh thị trường tiêu thụ ngày một rõ, Trường quay sang vận động, thuyết phục bà con trong xã cho thuê đất để trồng rau. Rồi các mối đặt hàng nhiều hơn, anh lại đứng ra tổ chức hướng dẫn kỹ thuật, cung cấp cây giống và ký hợp đồng thu mua sản phẩm với hàng ngàn hộ trồng rau trong và ngoài huyện. Ngành nông nghiệp, Hội ND tỉnh những năm qua tổ chức rất nhiều lớp tập huấn, hướng dẫn ND trồng rau theo tiêu chuẩn VietGAP chính là điều kiện thuận lợi để anh Trường thu mua sản phẩm. Có được chút lời lãi, cộng với vay mượn thêm anh lại dùng để mua sắm xe vận tải, xây kho lạnh, xưởng sơ chế… Những năm đầu mở rộng sản xuất, kinh doanh, thành công là cơ bản.
Tuy vậy, theo thổ lộ của anh Trường, có thành công nhưng cũng có nhiều “pha” thất bại, mất mát. Ban đầu, do tiền vốn ít, đầu tư xe lạnh chưa đủ chuẩn, mang rau vào miền Nam gặp trời nắng nóng vàng rũ hết, đành phải mất thêm tiền để ngành vệ sinh mang đi vứt hộ. Tiền thu mua vẫn phải trả cho bà con.
Con người “3 thật”
Biết anh Trường còn bao công việc bộn bề đang đợi phía trước, sau mươi phút “làm phiền”, chúng tôi xin “rút lui”.
Về đến TP.Hải Dương, tôi gặp bà Phạm Thị Thu Bình - Chủ tịch Hội ND tỉnh. Đúng như dự đoán từ trước, câu chuyện mà bà Bình “say sưa” nhất vẫn là kể về Tăng Xuân Trường. Bà Bình bảo: “Đấy nhé, chú đến nơi mới biết Trường là “3 thật”- người thật, địa chỉ thật, việc thật. Chị nói thật nhé, ở cái tỉnh Hải Dương này mà có được độ 5 “ông” như Tăng Xuân Trường thì chả lo gì cái chuyện tiêu thụ nông sản cho ND. Tỉnh cũng có hẳn công ty chế biến, xuất khẩu nông sản đấy, nhưng bộ máy cồng kềnh, kinh doanh kém năng động. Do cơ chế cả…”. Tôi nhắc đến mấy cái thở dài khi gặp anh Trường, bà Bình trở nên quyết đoán: “Rồi! Chị và Hội ND sẽ có ý kiến với các ngành. Sáng nay họp chị đã có ý kiến với ngân hàng rồi. Những người như Trường rất cần sự ủng hộ. Đầu tư vào nông nghiệp, làm bạn với ND và chọn “cái món” rau, củ tươi đâu phải ai cũng làm được như Trường…”.
Với kiến thức hạn hẹp, tôi định chia sẻ với bà Bình về một số thời cơ, thách thức của những “doanh nhân nông dân” như anh Trường khi cơ hội Việt Nam ký kết thành công Hiệp định đối tác Kinh tế chiến lược xuyên Thái Bình Dương-TPP, nhưng đành “nén” lại. Bởi những suy nghĩ đó, tôi đã kịp trao đổi với anh Trường trong khoảng thời gian trò chuyện ngắn ngủi. Tuy trả lời là chỉ mới nghe mang máng về TPP, nhưng có vẻ anh có hiểu được lờ mờ khi tôi hỏi anh: “Tại sao khách hàng đầu năm mới 2015 của anh lại là Nhật Bản? Tại sao sau khi mua cà rốt, khách Nhật Bản lại muốn anh đứng ra đầu tư trồng tới vài chục ha măng tây?”. Chưa trao đổi với bà Bình về chuyện này là bởi, tôi muốn Trường có thêm nhiều thành công rõ nét hơn và thử xem những điều mình thổ lộ với anh đúng được bao nhiêu phần…
Phương Đông (Dân Việt)